Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 199
5 sao 5 / 5 ( 140 đánh giá )

Dưỡng Thú Thành Phi - Chương 78

↓↓
Tịch Tích Chi nhìn không quen tác phong của hắn, thừa dịp hắn không chú ý thì hung hăng liếc xéo hắn một cái. Ỷ vào võ công mình cao cường, nhục mạ người già trẻ em yếu đuối, cũng không phải là anh hùng.

bạn đang xem “Dưỡng Thú Thành Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Lâm Ân, đưa một túi ngân lượng cho bọn họ." An Hoằng Hàn phủi phủi vạt áo của mình, sau đó sửa sang lại miếng khăn đen che trên đầu cho tiểu hài tử.

May mà lúc hắn vận khinh công cố ý dùng tay còn lại đè miếng khăn đen lại, nếu không đã bị lộ rồi.

Lâm Ân mới hoàn hồn từ dư âm của kinh sợ, liền nghe được câu này, ngón tay run run luồn vào áo, lấy ra một túi ngân lượng, khách khí mà nói với những khách nhân kia: "Chủ nhân nhà ta mượn qua, thông cảm cho."

Một túi bạc này có ít nhất một trăm lượng, mấy khách nhân kia nhìn thấy mà cười như hoa nở. Vốn lần này bao nhã gian tốn không ít tiền, thấy có người đưa bạc cho bọn họ, ai sẽ mất hứng?

Một khách nhân trong đó hai mắt tỏa sáng cầm túi tiền, ha ha cười nói: "Không...Không sao, huynh muốn mượn đường thì cứ tùy tiện mà mượn."

Dù sao kiếm được bạc, ai khongi muốn chứ?

"Lâm Ân, dẫn đường." An Hoằng Hàn tựa như không nhìn thấy, tuyệt không tiếc chút bạc này.

Hắn chính là đế vương Phong Trạch quốc, ai dám nói giàu qua cả hắn? Một trăm lượng trong mắt hắn chỉ là một con số nhỏ, có lẽ ngay cả số lẻ cũng không hơn.

Có lẽ người tiếc bạc duy nhất chỉ có mình Tịch Tích Chi.

Hành lang lầu ở Phượng Tiên cư được chạm rỗng ở giữa, từ tầng thứ hai tầng thứ ba có thể nhìn thấy cảnh tượng ở tầng thứ nhất. Trước đây ở giữa lầu một đều bày bàn, nhưng hôm nay lại tạp thành đài tranh tài.

Tịch Tích hi vừa đi theo An Hoằng Hàn qua hành lang Phượng Tiên cư, vừa quan sát bố cục ở đây. Không hổ là tửu lâu đệ nhất Hoàng Đô, những thứ kia, tuy không tinh mỹ bằng trong ung nhưng cũng coi như vô cùng hiếm thấy trong dân gian rồi.

Chuyện khiến người ta thấy vui tai vui mắt chính là tiểu nhị ở đây đều là mỹ nam mặc đồng phục. Mới một lát mà nàng đã nhìn thấy nhiều tuấn nam rồi!

Cười khúc khích, nàng thò đầu nhìn liên tục.

"Chảy nước miếng kìa." An Hoằng Hàn lạnh lùng nói, bóp vai tiểu hài tử một cái, ý bảo nàng thu bớt biểu cảm lại.

Dùng ánh mắt đắm đuối nhìn hắn cũng thôi đi, lại dám dùng ánh mắt như thế mà nhìn người khác...

Trong lòng An Hoằng Hàn cực kỳ khó chịu, mơ hồ bắt đầu hối hận không nên đưa nàng tới Phượng Tiên cư. Nhìn xem, vừa mới vào mà đã nhìn đám tiểu nhị kia không gián đoạn, chẳng lẽ bề ngoài hắn anh tuấn như vậy mà còn không để nàng nhìn đủ?

Nàng nâng tay áo bên phải lau nước miếng, lau một nửa, không phát hiện khóe môi ướt, nước đâu ra? Bỗng nàng trợn to mắt, xù lông, "Ta mới không chảy nước miếng."

Vai Lâm Ân không nhịn được mà hơi giật giật, thảo nào bệ hạ thích tiểu hài tử này như vậy, không ngờ lại thú vị như thế.

Lâm Ân dẫn đường, đi lên tầng thứ ba.

Trong mỗi một nhã gian có bố trí một lan can hướng về phía trung tâm Phượng Tiên cư, cách lan can không xa bày bàn ghế. Những khách nhân ngồi ở đây có thể thấy rõ mồn một động tĩnh ở lầu một.

"Chính là đây." Lâm Ân đẩy cửa ra, cung kính mời An Hoằng Hàn vào trước.

Phân phó tiểu nhị dâng trà, đưa bánh ngọt lên.

An Hoằng Hàn ôm Tịch Tích Chi ngồi trên ghế. Góc nhìn gian nhã gian này của bọn họ vô cùng tốt, vừa hay có thể nhìn thấy chính diện lầu một.

Hai tiểu nhị bưng bánh ngọt và trà vào, thấy người ngồi bên trong có tướng mạo xuất chúng, tất cả đều kinh ngạc trong chớp mắt. Hôm nay người tới Phượng Tiên cứ có rất nhiều nhân vật lớn, chỉ riêng quần áo trang sức của một lớn một nhỏ trước mặt cũng có thể đoán được chắc chắn thân phận không thấp.

"Mời dùng từ từ." Tiểu nhị bày bánh ngọt lên bàn.

Đồng tử Tịch Tích Chi lóe sáng, nhìn tiểu nhị chằm chằm không tha, bỗng nói một câu: "Tiểu ca, huynh bao nhiêu tuổi?"

Thấy tiểu hài tử nói chuyện với mình, tiểu nhị kia ngẩn người, một chút ý cười hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú, "Năm nay tiểu nhân hai mươi."

Miệng Tịch Tích Chi cười làm hiện ra hai má lúm đồng tiền, "Có gia đình chưa? Nhà ở đâu? Tên họ là gì?"

Tiểu nhị không rõ hỏi chuyện này làm gì, vẻ mặt hơi xấu hổ, có điều tôn chỉ phục vụ của bọn hắn ở Phượng Tiên cư là nhất định phải làm cho khách quan hài lòng.

"Tiểu nhân còn chưa lấy vợ, nhà ở phố tây, sống ở..."

Tiểu nhị còn chưa nói hết thì sắc mặt An Hoằng Hàn đã u ám rất đáng sợ, lạnh lùng mà nói: "Đi ra ngoài!"

Hai chữ hùng hồn mạnh mẽ dọa tiểu nhị sợ tới mức tay cầm khay run run, nghiêng ngả lảo đảo mà chạy ra ngoài.

Tịch Tích Chi không hề biết sai, rất thất vọng mà bĩu môi, "Người ta còn chưa hỏi xong mà?"

"Làm trò trước mặt trẫm, quyến rũ nam nhân, có hỏi xem trẫm có đồng ý không chưa?" An Hoằng Hàn nhéo mạnh khuôn mặt phúng phính của tiểu hài tử, vẻ mặt lạnh băng băng.

Tịch Tích Chi không biết phải làm sao để hất cái tay kia ra, nhưng khi thấy bộ mặt tức giận này của hắn thì không có can đảm đó, "Ta...Ta quyến rũ chỗ nào?"

Nàng đang nghiêm chỉnh sống như một tiểu hài tử! Huống hồ dù nàng quyến rũ nam nhân, còn cần phải báo cáo à?

"Còn nói không có?" Giọng nói lạnh lùng của hắn khựng lại, sau đó nói tiếp: "Vậy nàng hỏi nhiều vấn đề vậy làm gì? Có cần hỏi trong nhà hắn có mẹ già vợ con nữa hay không?"

Tịch Tích Chi cắn răng nghiến lợi, kêu lên đầy kích động: "Dù muốn quyến rũ thì cũng phải quyến rũ người nhiều bạc như huynh trước. Huynh vừa suất, thân phận lại cao, ai lại bỏ gần tìm xa chứ!"

Khóe môi An Hoằng Hàn nhếch lên thành nụ cười, nhưng nụ cười này khiến người ta không đoán ra được hàm nghĩa trong đó.

"Thì ra là nàng còn biết trẫmtoost?" Từ từ buông khuôn mặt bị nhéo đỏ của tiểu hài tử ra, hắn nói: "Nếu nàng muốn quyến rũ trẫm, trẫm cho phép nàng đấy."

Ba người có mặt ở đây sững sờ tại chỗ, nhìn thẳng vào An Hoằng Hàn chằm chằm.

Một tiểu hài tử nào đó đỏ mặt, ấp úng mà nói: "Ai...Ai muốn quyến rũ huynh!"

"Nếu nàng bằng lòng, bất cứ lúc nào trẫm cũng hoan nghênh nàng tới quyến rũ." Lời gần như là tán tỉnh được thốt ra từ trong miệng An Hoằng Hàn. Mỗi một câu không rời hai chữ 'quyến rũ', vẻ mặt không xấu hổ chút nào, như đang nói lý với người khác vậy, nói tới vô cùng nghiêm túc.

Tịch Tích Chi xấu hổ rụt đầu vào cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực trắng nõn nà, tràn đầy lực hấp dẫn cực lớn, dụ An Hoằng Hàn vươn tay ra bóp.

Hắn cũng làm vậy thật, còn khen ngợi một câu: "Da rất mềm."

Có thể không mềm à? Nàng thầm mắng trong lòng, cũng không nhìn xem thân thể này mới mấy tuổi. Bây giờ nàng non nớt như măng mới mọc vậy.

"Bệ hạ, sắp bắt đầu tranh tài." Lâm Ân khẽ thông báo, ánh mắt nhìn đài tranh tài sôi nổi phía dưới, "Chúng ta có nên cược một chút không?"

Trước kia Tịch Tích Chi chưa từng tham gia cuộc so tài này nên không hiểu mà hỏi: "Cược gì cơ?"

An Hoằng Hàn nhìn Lâm Ân, để hắn giải thích.

"Cái gọi là đánh cược chính là cược xem ai thắng. Đây là lúc tranh tài ở Phượng Tiên cư, đặc biệt mở ra đánh cuộc. Người nhìn bên kia chút đi..." Ngón tay Lâm Ân chỉ về phía mái hiên bên phải lầu một, ở đó bày một chiếu bạc, trên đó viết tới số hai mươi, "Nếu người chọn người kia thắng vậy thì đặt tiền, cũng sẽ thắng theo. Về chuyện thắng bao nhiêu thì còn phải xem tỷ lệ đặt cược."

Tịch Tích Chi lập tức hứng thú. Kiếp trước bị sư phụ cấm đánh bạc cho nên về chuyện này, nàng không hiểu chút nào.

Nghe Lâm Ân nói xong, nàng chỉ vào chiếu bạc, "Ta muốn đặt!"

Đương nhiên An Hoằng Hàn biết tình tình của nàng, "Nàng muốn đặt bao nhiêu?"

"Chúng ta mang theo bao nhiêu bạc?" Nàng lắc cánh tay hắn, trong lòng kích động, hỏi.

An Hoằng Hàn chưa bao giờ quan tâm tới tiền, lạnh lùng mà nhìn về phía Lâm Ân.

Lâm Ân thầm suy nghĩ một vòng, nghiêm túc tính toán tiền bạc trong túi, "Không mang nhiều bạc, nhưng tô tài mang theo rất nhiều ngân phiếu, tổng cộng tất cả chừng ba vạn hai."

Tịch Tích Chi kích động, vỗ tay một cái, hô to một tiếng đầy hưng phấn: "Đặt hết!"

An Hoằng Hàn nhíu mày, chỉ hỏi: "Đặt cho ai?"

Đồng tử màu xanh da trời của Tịch Tích Chi cùng với hai má lúm đồng tiền nho nhỏ nơi khóe môi, dáng vẻ đáng yêu này thật khiến người ta hận không được hung hăng chà đạp nàng một trận.

Nàng vươn ngón tay mập mạp ra, chỉ vào mình, "Đương nhiên là đặt ta..."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly

Giới thiệu: Nàng Giao dịch hoàn tất... Hắn chiếm lấy nàng, đẩy nàng vào thế giới

15-07-2016 69 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Tre và dương xỉ

Tre và dương xỉ

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ

29-06-2016
Lạc đầu mùa

Lạc đầu mùa

Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ

30-06-2016
Đàn kiến đền ơn

Đàn kiến đền ơn

Trong khu rừng nọ, một đàn kiến sa vào vũng nước. Ở trên cành cây gần bên, có một

24-06-2016
Chúng nó

Chúng nó

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Ngày 08/11/2014:

24-06-2016
Bây giờ ba ở đâu?

Bây giờ ba ở đâu?

Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ

30-06-2016

Old school Swatch Watches