
Dưỡng Thú Thành Phi
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 199
5 / 5 ( 41 đánh giá )
(*)Ăn mảnh: là ăn một mình
Lâm Ân thở dài, nếu thật sự do con chồn nhỏ đập cái đĩa thì ông cũng chỉ biết chịu đựng. Ngay đến bệ hạ đều dễ dàng tha thứ sai lầm của con chồn nhỏ, vậy thì ông nào dám tìm nó gây phiền phức, chả nhẽ lại tự chui đầu vào rọ? Ánh mắt đoán biết Lâm Ân đương nhiên còn có.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau nấu ăn, nhanh chóng đưa đến cho bệ hạ." Cái trán không ngừng đau, Lâm Ân dùng một tay cầm phất trần, một tay che miệng vết thương.
bạn đang xem “Dưỡng Thú Thành Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Chít chít. . . . . . Tịch Tích Chi đẩy cá chết ra ngoài, móng vuốt chỉ vào lò bếp ý bảo bọn họ nướng cá cho nó.
Ngự trù Bàn Tử không nhận, nói thầm trong lòng, bây giờ bệ hạ còn chưa ăn, nào có thời gian giúp nó làm cá kho tàu.
Thấy không người để ý đến, Tịch Tích Chi nhảy dựng lên, nhảy qua lò bếp.
Trái tim Lâm Ân sợ hãi đập thình thịch, "Tiểu tổ tông của tôi ơi, mau mau xuống dưới, lò bếp nguy hiểm như thế. Chẳng may gặp chuyện không may, ngài muốn ta mất mạng cùng ngài sao?"
Lâm Ân ăn nói khép nép khiến mọi người không thể không ghé mắt.
Lâm Ân là đại tổng quản phục vụ bên cạnh bệ hạ lâu nhất. Ông thấy đại thần mặt ngoài phải hành lễ chào hỏi, nhưng thực tế địa vị của ông không kém hơn với các đại thần. Bởi vì hàng năm ông phục vụ bên cạnh bệ hạ, ông nói xấu ngươi một câu, nếu để bệ hạ nghe được sẽ sửa trị cả nhà ngươi.
Cho nên, có một số thái giám chỉ có thể lấy lòng, không thể đắc tội.
Tịch Tích Chi liếc nhìn chảo dầu bên cạnh, thấy Lâm Ân nói có lý. Nếu nàng thật sự rơi vào chảo dầu thì sẽ mất nhiều hơn được. Nàng giằng co lâu như vậy, bụng đã vô cùng đói, thỉnh thoảng một hai tiếng âm thanh ‘ục ục’ truyền đến.
Lâm Ân lăn lộn nhiều năm ở trong hoàng cung, nếu ý đồ kia của con chồn nhỏ cũng đoán không ra thì ông cũng không thể giữ vị trí tổng quản này lâu như vậy.
"Ngự trù, nướng cá trước đi."
Ngự trù Bàn Tử nhận lấy cá, có chút lo lắng, "Lâm tổng quản, chúng ta có phải nên làm bữa trưa cho bệ hạ trước hay không?"
Trong suy nghĩ bọn họ, bệ hạ là người không thể trọc đầu tiên. Bởi vì tính tình bệ hạ vui buồn thất thường, bọn họ sợ hãi khi chọc ngài tức giận sẽ chém đầu họ.
Lỗ mũi Tịch Tích Chi ‘hừ hừ’ hai tiếng, bày tỏ rất bất mãn.
Lâm Ân suy nghĩ một hồi, không biết ông nghĩ tới cái gì, liền vung phất trần nói: "Không cần, ta nói thế nào, ngươi liền làm thế đó, làm cá trước đi."
Ngự Thiện Phòng bừa bãi khắp nơi, rất nhiều rau dưa không thể dùng nữa. Mười mấy ngự trù bận việc.. Xử lý rau dưa, vứt bỏ món ăn không dùng được, bọn thái giám cũng vội vàng giúp đỡ quét sạch sẽ những cái đĩa vỡ đựng thức ăn.
Tịch Tích Chi không lo lắng ngồi ở trên ghế, nhìn ngự trù Bàn Tử cầm muỗng lớn, đứng bên cạnh lò bếp chuẩn bị làm cá. Thủ pháp của hắn rất quen thuộc, cực kì chính xác lật qua lật lại con cá.
Tịch Tích Chi ngửi thấy một mùi hương thơm bay ra, miệng nàng ‘chép chép’ thèm ăn.
Dường như phải chờ đợi một thời gian dài, khi nàng nhìn thấy ngự trù vớt cá từ trong chảo dầu lên liền hít vào một hơi thật sâu.
Sau khi cá chín, ngự trù Bàn Tử thêm vào hành lá, rau thơm làm trangg trí. Một bàn cá kho tàu thơm ngào ngạt nóng hổi ra lò. . . . . .
Tịch Tích Chi còn không kiềm chế được đắm chìm trong mùi thơm, một lúc sau, bụng vang lên ‘ùng ục’ một tiếng mới hoàn toàn kêu tỉnh nàng. Vừa định nhảy xuống ghế, trực tiếp ăn cá trong Ngự Thiện Phòng. Ai ngờ Lâm Ân đột nhiên nâng món cá kho tàu lên cao, "Làm ngon lắm, chỉ cần ngửi mùi thơm đã khiến người khác động lòng."
"Lúc nô tài mới làm liền phát hiện thịt cá Phượng Kim Lân vô cùng non mềm, ngâm thêm với các loại gia vị khiến càng ngon miệng hơn."
"Nếu bệ hạ hài lòng thì người chắc chắn sẽ ban thưởng cho ngươi, mau mau làm tốt những món ăn khác rồi đưa đến Ngự Thư Phòng, nếu chậm ta cũng không đảm bảo cho các ngươi." Thái giám vung phất trần, nói cho mọi người.
Tịch Tích Chi sửng sốt, rồi mới phản ứng kịp. . . . . . Ý của Lâm Ân là con cá này không cho nàng ăn mà đưa đến cho An Hoằng Hàn?
Nàng khổ sở mới bắt được con cá, còn phải đại chiến với bọn thái giám mà đến cuối cùng lại không cho nó ăn? Tính như vậy sao được!
Tịch Tích Chi muốn tìm Lâm Ân lý luận nhưng ông đã sớm đoán được con chồn nhỏ sẽ làm thế nên đã bước chân đi vừa đi còn vừa nói: "Thái giám trông coi Thanh Nguyên trì đều theo ta đi Ngự Thư Phòng, đợi lát nữa bệ hạ có chuyện nói với các ngươi."
Bọn thái giám như gặp đại địch, vội vàng đuổi theo bước chân Lâm Ân.
Bộ lông cả người Tịch Tích Chi không ngừng rung rung, cắn răng nghiến lợi nhìn bóng lưng Lâm Ân.
Một đám ngự trù cũng cực kỳ khiếp sợ, vốn tưởng rằng Đại Tổng Quản phân phó làm cá cho con chồn nhỏ ăn, ai biết lại vì bệ hạ?
Nhìn con chồn nhỏ mập mạp xù lông, rất nhiều ngự trù bị chọc cười.
Ngự trù Bàn Tử còn nhạo báng một câu, "Không chạy đuổi theo thì xương đầu cá cũng không có phần ngươi đâu."
Cá Phượng Kim Lân chỉ dài bốn, năm tấc, một người ăn đủ đã tốt rồi.
Lông Tịch Tích Chi run lên, nghiến răng ‘xèo xèo’, đột nhiên liền chạy như bay khỏi Ngự Thiện Phòng.
Thấy con chồn nhỏ quấy rối đã đi, đám ngự trù đồng loạt thở phào, "Nấu ăn nhanh lên, trì hoãn thời gian dài như vậy, muốn giữ được đầu người thì đừng lười biếng."
Chờ Tịch Tích Chi thở hổn hển chạy đến Ngự Thư Phòng, Lâm Ân đã đặt cá Phượng Kim Lân lên trên bàn ăn của An Hoằng Hàn.
Tay An Hoằng Hàn cầm đũa bạc, gắp một miếng thịt cá đưa vào miệng, thơm ngon mềm ngọt, không thể nói rõ cảm giác khi đưa vào trong miệng. Nhìn thấy một quả cầu trắng xuất hiện ở cửa, An Hoằng Hàn trầm giọng nói: "Đi bên ngoài lắc lư một vòng, cuối cùng nhớ về rồi hả?"
Con chồn nhỏ đi ra ngoài dạo từ sáng sớm vẫn không quay trở lại. Nếu không phải Lâm Ân bưng món cá Phượng Kim Lân đến Ngự Thư Phòng thì con chồn nhỏ sẽ không nhớ tới hắn.
Vừa nghĩ đến điều này, An Hoằng Hàn tăng thêm khó chịu.
Tịch Tích Chi vừa rồi còn tức giận ngập trời, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của An Hoằng Hàn khởi binh vấn tội, nàng không nói ra được một câu.
Tịch Tích Chi nhìn món cá kho tàu trên bàn từ xa, lưỡng lự không biết nên làm thế nào. Giành miếng ăn dưới miệng An Hoằng Hàn không khác gì nhổ răng trong miệng hổ!
Chít chít. . . . . . Nàng thấp giọng gầm nhẹ hai tiếng, cái bụng không chịu thua kém kêu vang.
"Muốn ăn cá?" An Hoằng Hàn nhíu mày, kêu con chồn nhỏ tới gần.
Tịch Tích Chi hấp tấp chạy tới, ra sức gật đầu. Dĩ nhiên muốn ăn. . . . . .
An Hoằng Hàn chậm chạp không nói lời nào, nhìn chằm chằm con chồn nhỏ.
Tịch Tích Chi không có chút cốt khí, không chịu đựng nổi mỹ vị hấp dẫn. Cái đầu đầy lông lá tiến tới, cọ xát cánh tay An Hoằng Hàn, ý đồ lấy lòng đối phương.
An Hoằng Hàn vẫn bất động, dường như cố ý chọc giận con chồn nhỏ nên hắn gắp một miếng thịt cá nữa, từ từ nhai.
An Hoằng Hàn nhấc đũa hết sức ưu nhã, mặc cho con chồn nhỏ không ngừng cọ hắn, giả bộ như không cảm nhận được .
Một mặt bên của cá Phượng Kim Lân đã bị An Hoằng Hàn ăn sạch, lộ ra xương cá hoàn chỉnh. Tịch Tích Chi không chịu được nữa, thừa dịp An Hoằng Hàn đưa thịt cá vào trong miệng lần nữa, hai móng vuốt liền nhanh chóng duỗi ra, ôm lấy con cá, lật mặt cá, bắt đầu gặm.
Con cá nàng khổ sợ tự tay đánh bắt đã vào trong miệng An Hoằng Hàn một nửa, càng nghĩ càng không phục, Tịch Tích Chi hóa bi phẫn thành ăn uống, đặt toàn bộ tâm tư ở việc gặm cá.
Thái giám, cung nữ kinh ngạc nhìn con chồn nhỏ, nó dám giành đồ ăn trong bát bệ hạ? Lá gan thật sự lớn.
Mà nhìn bệ hạ chẳng những không tức giận, khóe miệng còn gợi lên một ý cười như có như không, bàn tay vuốt ve bộ lông vô cùng bẩn thỉu của con chồn nhỏ.
Tịch Tích Chi không chút cảm kích, vẫn tức giận việc An Hoằng Hàn ăn một nửa cá của nó, xoay người, trốn tránh tay hắn.
Yêu phải người tình một đêm - Kim Huyên
Văn Án: Hôn nhân được chỉ định từ trong bụng mẹ biết giải quyết thế nào
Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường
Cô sinh trong một gia đình bình thường nhưng sao mọi thứ xui xẻo đều đổ trên người
Đêm Không Thể Tẩm
Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác là truyện ngôn tình khá hay của tác giả
Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế
Bạch Hi chưa bao giờ bị công kích như vậy nên mày nhíu chặt lại.Như vậy không
Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni
Giới thiệu: Nhan đề truyện Tầng Phía Dưới Bầu Trời làm người đọc phải suy nghĩ,
Mắt híp và môi cuốn lô - Nguyễn Thu Thủy
Giới thiệu: Không có những buổi hẹn hò lãng mạn, không có những ước nguyện trọn
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu
Giới thiệu: Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người
Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện
Thật ra thì Đường Tố Khanh biết anh từ nhỏ đã chịu khi dễ, cho nên đối với
Đọc truyện tranh Ô Long Viện chap 66 - Cùng phường ăn cướp
Đọc truyện tranh Ô Long Viện chap 66 - Cùng phường ăn cướp. Đệ tử gầy bị bắt
Bạn sẽ ôm khi nào?
Một cô gái nhắn tin cho một người bạn rằng: "Khi bị stress, người ta thường làm
Gió lạnh miền Nam
"An có thể... chạm tóc Kỳ được không?" *** Hết tiết học đầu tiên mới thấy An
Vũ điệu thanh xuân
Anh biết tất cả, nhưng anh đã làm tổn thương cô. Bây giờ là quá muộn. Ngay cả một
Làng tôi
Con bé ngước nhìn từng đàn cò đang chấp chới bay trong trời chiều, bóng đàn cò in
Yêu người đàn ông có vợ
Tiếng gõ cửa lộc cộc phía ngoài, Hân uể oải vùng mình ra khỏi chiếc chăn bông ấm
Điều ước nhỏ bé của tình bạn
- Đi thiệt hả nhỏ? - Ừ, cơ hội của tao mà. Chỉ ba tháng thôi rồi tao lại
Conan chap 28: Lâu đài của sự kinh hoàng
Đọc truyện tranh Thám tử lừng danh conan chap 28: Lâu đài của sự kinh hoàng Từ
Lại là sinh viên năm nhất
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Dù chậm hơn,
Giá như...
(khotruyenhay.gq) Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như
