Snack's 1967
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 199
5 sao 5 / 5 ( 46 đánh giá )

Dưỡng Thú Thành Phi - Chương 184

↓↓
Cảnh tượng phía sau đê đập ngoài dự liệu của hai người.

Lũ lụt gần như bao trùm hết tất cả, liếc nhìn lại, đều là những cơn sóng lớn tới rất mãnh liệt.

Dưới hoàn cảnh như vậy, rất khó phân biệt lộ tuyến đánh dấu trên bản đồ. An Hoằng Hàn chỉ có thể dựa vào trí nhớ trong đầu, mang theo Tịch Tích Chi chạy theo phương hướng đại khái.

Thân thể của hai người trôi lơ lửng ở trên mặt nước, một đường chạy không có dính vào một giọt nước.

bạn đang xem “Dưỡng Thú Thành Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tốc độ cực nhanh, sau thời gian một nén nhang, lỗ tai Tịch Tích Chi khẽ động, ánh mắt nhìn sang phía bên phải.

"An Hoằng Hàn, dường như bên kia có người nói chuyện. Cách quá xa, ta nghe không rõ ràng lắm." Tịch Tích Chi giơ ngón tay lên, chỉ vào nơi xa xa.

Bước chân của An Hoằng Hàn dừng lại, bọn họ đã đi hết một đoạn đường rất dài. Tình cảnh hiện nay, bốn phía đều là nước. Đến thuyền bè ở trong hoàn cảnh này cũng không thể phân biệt phương hướng rõ ràng, chớ nói chi là hai người bọn họ.

"Qua bên kia xem một chút." An Hoằng Hàn lập tức thay đổi phương hướng, chạy tới nơi đó.

Tịch Tích Chi theo sát phía sau.

Cự ly càng ngày càng gần, âm thanh kia càng ngày càng rõ ràng.

Từng trận âm thanh vang lên, truyền thẳng vào lỗ tai Tịch Tích Chi, làm nàng chấn động đến mức hận không thể che lỗ tai lại, không muốn nghe nữa. Nhưng nàng lại không dám làm như vậy, sợ bỏ qua tin tức gì quan trọng.

Chịu đựng sự hành hạ của âm thanh này, hai người Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn rốt cuộc tìm được nơi phát ra âm thanh.

Mới vừa đến gần, một đạo sóng lớn đột nhiên đánh tới.

Hai người An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi đều không phải là người bình thường, một trái một phải tránh sang hai bên, mới không có bị nước bắn tung tóe làm ướt sũng.

"Nhân loại đáng hận, đợi ta cuốn sập cây cầu kia, nhất định phải để các ngươi chết không toàn thây." Giọng nói kéo dài đầy khí thế, trong đó xen lẫn hận ý và lửa giận nồng đậm.

Ầm ầm một tiếng, lại một lần va chạm kịch liệt.

Lũ lụt rung chuyển, nhiều đợt sóng lớn khổng lồ tản đi xung quanh.

Chẳng lẽ chính là chỗ này?

Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn không hẹn mà cùng nghĩ thầm.

"Thật sự cho rằng chỉ dựa vào một cây cầu liền có thể áp chế ta sao? Nhân loại ngu xuẩn." Lại nhiều đợt sóng lớn, tiếng nói truyền ra từ đầu nguồn.

Từng đợt sóng lớn không ngừng vọt tới.

Nước lũ bao phủ tất cả, nơi này trừ nước, chỉ nhìn nhìn thấy một cây cầu lớn. Cầu lớn đã bị bao phủ một nửa, chỉ lộ ra nửa cây cầu ở bên ngoài.

Tịch Tích Chi vừa nhìn liền biết rõ cây cầu kia chính là do Tư Đồ Phi Du - lão gia hỏa kia làm ra.

Khoảng cách quá xa, sóng nước đánh tới một đợt lại một đợt, làm hại tầm nhìn Tịch Tích Chi cũng không được quá rõ ràng. Nhưng nàng lại rõ ràng xác thực nhìn thấy trên nửa cây cầu kia có một lão đầu mặc một bộ y phục màu xám trắng, chính là sư phụ của nàng.

"Sư phụ. . . . . ." Tịch Tích Chi cất giọng hô một câu.

Hình như lão đầu ngồi đó nghe thấy, ngẩng đầu nhìn tới phương hướng của bọn hắn.

Ở xung quanh Tịch Chân là một tầng ánh sáng nhạt màu trắng lấp lánh, lấy ông làm trung tâm tản ra xung quanh, bọc lại cả cây cầu. Tầng ánh sáng này giống như đang tiếp thêm sức mạnh cho cây cầu. Nếu không phải Tịch Chân hết sức che chở cây cầu kia, có lẽ thân cầu sớm bị sóng lớn mãnh liệt xông hủy.

"Sao các ngươi lại tới đây? Đừng gào to lung tung, ngàn vạn lần không thể để Tịch tiền bối phân tâm." Một giọng nói vô cùng quen thuộc từ từ vang lên ở bên tai Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn.

Hai người theo tiếng nói nhìn sang, lập tức nhìn thấy Phùng chân nhân.

Thì ra người đạo trưởng trong lời sư phụ chính là ông ta sao?

"Tham kiến bệ hạ." Ánh mắt Phùng chân nhân rơi vào trên người An Hoằng Hàn, ngược lại quan sát hồi lâu, ông nói: "Bệ hạ, quả nhiên không có làm lão phu thất vọng, Long Châu đã ở trên tay người rồi đúng không?"

An Hoằng Hàn không lên tiếng, lại gật đầu một cái.

"Nhân loại đáng hận, ta vì các ngươi làm tất cả, bỏ ra giá quá cao." Một tiếng rống giận nặng nề tràn đầy mặt nước, đinh tai nhức óc.

"Ta sẽ hủy diệt tất cả nơi này."

. . . . . .

Từng đạo gầm rú căm thù đến tận xương tuỷ, liên tục không ngừng.

"Đây chính là Giao Long kia?" Vừa nghe tiếng nói của nó, đã biết rõ không phải đồ tốt.

Chỉ là tại sao nó sẽ thống hận loài người như vậy?

"Không sai, chính là nó. Các ngươi cũng nhìn thấy, nó tràn đầy thù hận với nhân loại, vẫn không ngừng va chạm cây cầu, muốn xông phá cây cầu ra ngoài báo thù." Ngón tay Phùng chân nhân chỉ hướng cây cầu kia.

An Hoằng Hàn nhíu mày một cái, "Biết tại sao nó thống hận loài người như thế không?"

Từ cổ chí kim, không phải chỉ xuất hiện một con Giao Long này, nhưng chưa từng phát động công kích loài người. Hận ý của nó với loài người, phải có có nguyên nhân chứ? Trên thế giới không có hận ý vô duyên vô cố, hắn dám khẳng định, nơi này nhất định là có chân tướng không muốn người biết.

Tịch Tích Chi cũng nghĩ như vậy, một đôi mắt nhìn chằm chằm Phùng chân nhân, chờ đợi ông cho ra đáp án.

"Thời gian trước lão phu theo dõi Bạch Hồ, cuối cùng tìm tới Phong Châu này. Sau đó trong một đêm, đột nhiên nước lũ đại phát, bất chấp tất cả đánh thẳng vào đê đập. Vào thời điểm kia, lão phu cảm thấy chuyện có chút kỳ quái. Sau lại theo hướng nước chảy, tìm được cây cầu kia. Mới đầu, lão phu cũng không còn nhìn ra nguyên cớ, cho đến khi nghe được tiếng rống giận kia. . . . . ."

"Bạch Hồ? Như vậy Phùng chân nhân bắt được nó chưa? Đúng rồi, ông có tung tích của Từ lão đầu không?" Tuy nói bọn họ tới Phong Châu là bởi vì chuyện hồng tai, nhưng. . . . . . cũng phải tìm tung tích của Từ lão đầu.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Tôi và nó

Tôi và nó

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì,

30-06-2016
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

23-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

23-06-2016
Bán trinh

Bán trinh

Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người

30-06-2016
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Hoa muống biển

Hoa muống biển

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Anh

25-06-2016
Tình cũ

Tình cũ

Anh chủ động đợi nàng ở bãi giữ xe, nàng dắt con gái đến gần, hỏi anh có khỏe

30-06-2016