XtGem Forum catalog
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 199
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Dưỡng Thú Thành Phi - Chương 182

↓↓
"Nơi này có cầu sao?" Dù gì Đàm Hải cũng ở Phong Châu giữ vững hơn một tháng, chưa bao giờ nghe ai nói qua có chuyện này, hơi kỳ quái.

Tư Đồ Phi Du kiên định nói ra: "Đương nhiên là có, cây cầu kia chính là ta giám sát hoàn thành, tốn gần nửa tháng."

Lần này, Đàm Hải không còn lời nào để nói



bạn đang xem “Dưỡng Thú Thành Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Sau khi nghiêm túc nhìn bản đồ xong, ánh mắt An Hoằng Hàn bay về hướng đê đập, mày kiếm nhíu lại thật chặt, "Tòa cầu kia. . . . . . ở bên kia đê đập, chúng ta không có biện pháp đi qua."

Dòng nước chảy siết, mặc dù thân thể những binh lính này rất cường tráng, cũng biết bơi, nhưng . . . . . . trong những đợt sóng mãnh liệt này, chỉ có thể bị xông đến trôi giạt khắp nơi.

Tịch Tích Chi dựa vào bả vai An Hoằng Hàn, đôi lông mày thanh tú cũng hơi nhíu lại, khó trách lúc đi sư phụ không nói tiếng nào. . . . . . Chỗ cây cầu kia, trừ bọn họ là người tu hành nên có thể vượt qua, còn ai có thể có bản lãnh kia?

"Chủ tử, cây cầu kia có vấn đề gì?" Lưu Phó Thanh mở miệng hỏi thăm.

Ông làm quan mấy chục năm, rõ ràng tính tình bệ hạ. Người này hiếm khi có biểu cảm, chuyện có thể làm cho hắn cau mày, tuyệt đối vô cùng khó giải quyết.

Trái tim của Tư Đồ Phi Du đã treo lên rồi, e sợ cây cầu mình mới xây kia thật có vấn đề.

An Hoằng Hàn đưa mắt quét sang bốn người bọn họ một lần. Mấy người bọn họ đều là trọng thần của Phong Trạch quốc, sớm muộn gì cũng sẽ biết chuyện về Giao Long, thay vì lừa gạt thêm nữa, còn không bằng trước thông báo bọn họ một tiếng, để cho bọn họ chuẩn bị tâm lý cũng tốt.

"Qua bên kia rồi nói." An Hoằng Hàn chỉ rừng cây bên cạnh.

Nơi này nhiều người nhiều miệng, rất rõ ràng An Hoằng Hàn cũng không muốn quá nhiều người biết.

Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du cũng ý thức được lời bệ hạ sắp sửa nói ra vô cùng quan trọng, mỗi một người đều rất coi trọng.

Rừng cây nơi này tương đối sum xuê, chỉ là trên thân cây dính vào hoặc nhiều hoặc ít bùn nhão, nhìn vô cùng hỗn loạn.

"Không cần đề phòng nàng, nàng biết thân phận của trẫm." Bàn tay An Hoằng Hàn khoác lên trên đầu vai Tịch Tích Chi, ném lời nói này ra, tránh cho mấy đại thần này nói chuyện luôn là che che giấu giấu.

"Tư Đồ Phi Du, trẫm cho ngươi một cơ hội, nói ra đầu đuôi gốc ngọn chuyện cây cầu kia trấn giữ." Ánh mắt lợi hại của An Hoằng Hàn quét về phía Tư Đồ Phi Du.

Tư Đồ Phi Du bị sợ đến rùng mình một cái, không dám nhìn thẳng ánh mắt của đối phương, lại dựa theo sự thật mở miệng nói: "Không biết bệ hạ có nghe nói qua truyền thuyết ‘Giao Long di chuyển' của dân gian không?"

Tịch Tích Chi hơi sững sờ, ánh mắt nhìn Tư Đồ Phi Du trở nên khác trước. Người này lại biết truyền thuyết về ‘Giao Long’, cây cầu kia là xảy ra chuyện gì?

Đôi mắt của An Hoằng Hàn lóe lên, lạnh lùng nói: "Nói tiếp."

Tư Đồ Phi Du bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, "Lần trước lúc vi thần đến nơi này, thật ra thì không phải trị thủy trước, mà là xây cầu trước."

Lưu Phó Thanh giật mình trừng ông ta, "Cầu quan trọng? Hay trị thủy quan trọng? Tư Đồ Phi Du, ngươi hồ đồ sao!"

Tư Đồ Phi Du lấy khí thế quay lại nhìn, la lớn: "Lưu đại nhân, ngươi thì biết cái gì?! Ta phái mấy đội nhân mã đi trị thủy, vậy mà nước chảy không những không giảm, ngược lại càng lúc càng lớn. Sau đó lại có một người lặng lẽ nói cho ngươi biết, nước này không phải ngẫu nhiên, mà là có Giao Long gây sóng gió, ngươi sẽ tin là có hay vẫn tin là không? Dù sao lúc đó ta không nghĩ nhiều, phân một nhóm nhân mã ra ngoài, đi tới chỗ người kia nói, xây dựng một cây cầu."

"Sau khi xây cầu xong, dòng nước quả nhiên từ từ ở giảm bớt, sau đó công việc trị thủy càng ngày càng thuận lợi." Lúc mới bắt đầu, chính Tư Đồ Phi Du cũng không quá tin tưởng lời nói của người kia..., thế nhưng sau khi xây cầu xong, hiệu quả trị thủy lại vô cùng rõ rệt.

Chân mày Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn càng nhíu chặt hơn, gần như là đồng thời trăm miệng một lời, "Người nói cho ngươi biết trong sông có Giao Long tác quái là ai?"

Tư Đồ Phi Du khó xử một hồi mới ấp úng nói: "Một người mặc cẩm bào màu đen, mang mặt nạ màu bạc, ta cũng chưa từng thấy qua diện mạo thật sự của hắn. Lúc ấy hắn chỉ lưu lại mấy câu nói đó rồi rời đi."

Là hắn!

Nửa yêu cứu đi An Vân Y.

Mặc dù Tư Đồ Phi Du không có miêu tả đầy đủ dáng ngoài của người kia, nhưng trực giác của Tịch Tích Chi nói cho nàng biết, người áo đen kia tuyệt đối là hắn.

Tại sao mỗi lần gặp chuyện phiền toái, sẽ dính líu quan hệ với người kia?

Tịch Tích Chi không tin người kia sẽ tốt bụng giúp đỡ Phong Châu trị thủy, khẳng định ôm mục đích ám muội nào đó.

Ngón tay An Hoằng Hàn nhẹ nhàng vén sợi tóc bên tai Tịch Tích Chi lên, đôi môi khẽ nhúc nhích lại lần nữa lạnh giọng nói: "Giao Long thật sự tồn tại."

Bốn người Tư Đồ Phi Du sững sờ kinh hãi tại chỗ.

Lâm Ân nói: "Bệ hạ, có thể ngài nghĩ sai rồi không? Sao trên đời này lại có Giao Long tồn tại?"

An Hoằng Hàn lạnh lùng nhìn về phía ông ta, "Chuyện các ngươi không biết còn có rất nhiều, vậy thì tại sao Giao Long không thể tồn tại?"

Tư Đồ Phi Du tin tưởng hơn phân nửa, bởi vì trước kia ông từng thỉnh một vị vu sư, động tay động chân vào một cái vòng tay, sau đó đưa cho tôn tử của Lưu Phó Thanh. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, tôn tử của Lưu Phó Thanh trừ khóc một trận, một chút chuyện cũng không có.

Ông đương nhiên không biết, nguyên nhân là vì có một con chồn nào đó xen vào việc của người khác, lén tháo vòng tay xuống từ cổ tay đứa bé.

Nếu không, chỉ sợ tôn tử Lưu Phó Thanh sau bữa tiệc đầy tháng sẽ phải chết đi rồi.

Về phần Lưu Phó Thanh, mặc dù ông là một lão ngoan cố, nhưng cũng hiểu trời đất bao la, chuyện cổ quái ly kỳ gì cũng có, cũng có thể xảy ra. Vả lại, có thể để cho bệ hạ tự mình nói ra, chuyện nhất định có 80% căn cứ.

"Người kia còn từng nói qua cái gì với ngươi?" An Hoằng Hàn tiếp tục hỏi, không chịu bỏ qua một chút đầu mối.

Ít nhất nhìn vào bố cục mà người kia hao phí hết tâm tư, có lẽ chuyến đi Phong Châu lần này là hắn ta cố ý thiết kế, dụ dỗ mình tới đây.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Thư gửi chị dâu...

Thư gửi chị dâu...

Gửi chị dâu... Người ta thường nói: "Con gái sinh ra rồi sẽ làm con người khác, con

23-06-2016
Tôi và nó

Tôi và nó

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì,

30-06-2016
Cậu bé chăn cừu

Cậu bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con

24-06-2016
Ký sự ngày mưa

Ký sự ngày mưa

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một

23-06-2016
Bơ gạo

Bơ gạo

Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người

30-06-2016
Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc

01-07-2016
Con hoang

Con hoang

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không

28-06-2016
Sao Chổi, anh yêu em!

Sao Chổi, anh yêu em!

Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai

24-06-2016
Ai là thiên thần?

Ai là thiên thần?

- Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội! Mến nguýt dài. Dường như chẳng để tâm đến

29-06-2016
Người hát ru hồn

Người hát ru hồn

(khotruyenhay.gq) Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất

28-06-2016