Disneyland 1972 Love the old s
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Đêm Không Thể Tẩm - Chương 05

↓↓
Cô không có việc gì, chính là ngực cô đột nhiên đau quá, đau đến không thể hô hấp … mà thôi.

bạn đang xem “Đêm Không Thể Tẩm ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

~

Tả Nghiêm siêu cấp siêu cấp khó chịu, buồn bực đem chai Whisky uống một hơi cạn sạch, vị rượu đậm đặc nóng bỏng từ yết hầu một đường đốt tới dạ dày, làm tâm tạng hắn đều nóng lên, một loại nóng bức sắp làm hắn nổ mạnh!

Nghĩ đến mỗi ngày thấy nữ nhân kia đối với đồng sự cười đến vô cùng ôn nhu không có việc gì, hắn liền hỏa lớn …

“Nghiêm, cậu còn uống như vậy, tôi sợ nhiều rượu hơn cũng không đủ cho cậu uống.” Lí Minh Uyên nhìn vỏ chai rượu đầy trên mặt bàn, cảm thán lắc đầu, “Hơn mười loại rượu xen lẫn cùng nhau uống, cậu không phải ngại mệnh dài, thì chính là ngại túy bất tử a.”

“Phiền chết.” Tả Nghiêm nâng tay đổ thêm một ly rượu đầy, “Uống rượu của cậu đi, ít lời vô nghĩa.”

“Ok, coi như tôi chưa nói gì.” Lí Minh Uyên hiểu rõ tính tình của bạn tốt, sờ sờ cái mũi, cầm lấy chén rượu chậm rãi uống.

Nhưng không qua được 1 phút, hắn lại bắt đầu muốn hóng bát quái, “Uy, nói nghe một chút đi, chuyện có thể làm cậu tức giận như vậy, thật sự quá ít thấy.” Cái miệng này thực chặt, vốn tưởng chờ hắn uống say sẽ nói loạn một chút, vậy mà uống đến hơn nửa đêm, ngay cả nữa chữ cũng chui không ra, Lí Minh Uyên thật sự không nhịn được.

“Cút!” Tả Nghiêm trừng hắn một cái, ngửa đầu lại uống sạch một ly, cảm thấy quá ít, trực tiếp cầm cả chai uống.

“Uy, uống như vậy sẽ chết đó a.” Lí Minh Uyên sợ tới mức chạy nhanh đến đoạt chai rượu, nhưng lại bị người nào đó trừng mắt, sợ hãi nới tay, “Tả Nghiêm, thương lượng một chút đi nha, chậm rãi từ từ uống được không?”

Nói thì nói vậy, chứ Tả Nghiêm này nếu nghe lời hắn nói, mặt trời chắc chắn sẽ mọc phía tây! Quen biết nhiều năm như vậy, hắn cũng chỉ gặp qua một người có thể thu phục cái kẻ xấu tính này.

“Tôi đi toilet.”

“Nếu cậu dám gọi điện thoại cho cô ấy, cậu nhất định phải chết.” Lời nói lạnh lùng đánh gãy ý đồ gọi điện cầu cứu của Lí Minh Uyên.

“Ách.” Bị vạch trần, Lí Minh Uyên đành phải thành thật ngồi trở lại, “Xem ra là vì cùng cô ấy tức giận mới tâm tình không tốt. Nghiêm, không phải tôi muốn nói cậu, nhưng tính tình cậu ngẫu nhiên nên thu lại một chút được không? Xem Thu Thủy người ta …”

Bị trừng mắt một cái, hắn lập tức lưu loát đổi tên, “Y đồng học thì ôn nhu, cậu thì hung bạo, cẩn thận về sau cô ấy không để ý tới cậu nữa.”

“Để ý thì thế nào? Không để ý thì thế nào?” Lại uống một ly, “Dù sao trong lòng cô ấy, kỳ thực tôi và người khác cũng không khác nhau.”

Hắn hận nhất, không phải cô cố chấp, không phải cô sợ hãi. Mà hắn hận, là vì ở cùng nhau nhiều năm như vậy, cô có thể chấp nhận hắn xuất hiện trong cuộc sống, chấp nhận nhận hắn trở thành tình nhân, nhưng lại không tin tưởng hắn!

Trên đời này tình yêu có trăm ngàn loại, có loại có thể nắm tay nhau đến già, có loại ngay trên đường liền kết thúc, nhưng là, người khác như thế, không có nghĩa hắn cũng thế. Vì sao cô ngay cả một chút dũng khí đi ra cũng không có, để rồi trực tiếp đem hắn cự tuyệt ngoài cửa?

Hắn đối với cô vừa yêu lại vừa hận, vừa giận lại vừa thương, hắn sợ cô đau lòng, cho nên quả thực rất khó xử, không thể xuống tay.

Rất thất bại, Y Thu Thủy, em cái cô gái này, trời sinh ra để làm vật xung khắc của anh sao?

Mười tám năm đối cô mà nói không mảy may gì sao? Hắn không đáng tín nhiệm như vậy? Hắn tức giận, hắn rõ ràng tức giận đến sắp phát nổ, bất luận nhìn cái gì cũng thấy không thuận mắt. Nhưng cố tình, cô lại có thể tiếp tục sống vui vẻ, nét mặt toả sáng, giống như việc cãi nhau, người để ý chỉ có hắn mà thôi.

Mỗi lần nhìn khuôn mặt cô một chút cũng không có cảm giác chịu ảnh hưởng, hắn liền cảm thấy một cỗ máu từ đáy lòng xông lên ót, thầm nghĩ phát giận.

Hiện tại người trong công ty nhìn đến hắn, tựa như gặp phải quỷ.

“Nếu nói được thoải mái như vậy, cậu sẽ không ngồi đây uống rượu giải sầu.” Lí Minh Uyên lay động ly rượu nâu, nhìn nó mềm mại phát quang, “Rượu giải sầu nhưng lại càng sầu. Không bằng đi tìm cô ấy giải quyết đi.”

“Vấn đề của chúng tôi đang bế tắc, giải quyết không được.”

Vấn đề của bọn họ, chính là bởi vì cô không tin tưởng, không phải không tin tưởng hắn, mà là không tin tưởng nam nhân, không tin tưởng hôn nhân. Hắn vốn cho rằng ở cùng nhau mười tám năm, cô sẽ thực sự hiểu hắn, biết hắn đối với những kẻ khác bất đồng. Nhưng cho đến hôm nay, hắn mới biết, thì ra hắn đã tự đề cao chính mình.

Mà một điểm khác làm cho trái tim hắn băng giá cùng tức giận, chính là cô kỳ thực, không đủ thương hắn.

Nếu yêu, thì mười tám năm cảm tình, còn chưa đủ làm cô có cảm giác an toàn? Tính cách của hắn, cô hiểu rõ như vậy, trừ bỏ cô, hắn cho tới bây giờ đều không liếc mắt tới một ai khác, cô có cái gì phải lo lắng?

“Tôi thấy Y đồng học rất ôn nhu, nói chuyện tốt lắm, làm gì không giải quyết được, khẳng định là cậu lại không nói đạo lý.” Hắn quen Tả Nghiêm ở đại học, tự nhiên cũng quen Y Thu Thủy, bọn họ cãi nhau, khẳng định lỗi ở Tả Nghiêm, ai bảo tính tình hắn kém đến thái quá.

“Ôn nhu?” Tả Nghiêm châm chọc cười lặp lại hai chữ này, trong đầu đột nhiên nhớ lại vô số lần bọn họ cãi nhau, Y Thu Thủy vừa cắn lại vừa đánh, vừa quăng lại vừa ném… rõ ràng rất giống một người đàn bà chanh chua không đáng yêu, nhưng vì sao trong đầu hắn, mỗi khi nhớ lại sẽ cảm thấy bộ dáng đó khiến hắn thật âu yếm… hơn nữa cũng xinh đẹp đến không thể hiểu nổi.

Thật sự đã trúng độc quá nặng, hắn đột nhiên nghĩ …

“Đương nhiên, Y đồng học tính tình rất tốt … Uy, Tả Nghiêm, cậu đi đâu, tôi chưa nói xong mà.” Lí Minh Uyên bị bạn tốt đột nhiên đứng lên làm cho phát hoảng, còn tưởng rằng hắn muốn đánh hắn, kết quả nhìn hắn trực tiếp đi ra ngoài quán bar, liền lớn tiếng kêu. Nhưng mà kêu thì được gì, hắn đi còn nhanh hơn phi.

“Uy, lão huynh, cậu phải để lại tiền chứ, uống nhiều rượu như vậy, bó tiền lớn này tôi làm sao đây….”

Thật sự là hảo tâm bị sét đánh, hắn hơn nửa đêm không được ngủ rốt cuộc là vì cái gì a.

Lí Minh Uyên nhìn những chai rượu uống đến một nửa, ngẫm lại cảm thấy không cam lòng, “Không biết rượu có thể đóng mang về?”

Thanh âm chuông cửa dồn dập đánh thức người đang ngủ say, ở thời điểm này còn lấy phương thức ác bá như vậy ấn chuông cửa nhà cô, trừ bỏ Tả Nghiêm ra, chắc có lẽ không còn ai. Y Thu Thủy từ trên giường đứng lên, đè nén cảm xúc, đi ra ngoài mở cửa.

Tả Nghiêm đã nghĩ rất nhiều lần về tình huống cùng cô một mình gặp mặt, có lẽ cô sẽ tức giận, có lẽ cô có chút hối hận, cũng có lẽ cô sẽ lãnh đạm, nhưng chưa từng nghĩ tới cô hoàn toàn ăn ngon ngủ ngon, làn da thủy nộn, xinh đẹp động lòng không khác bình thường.

Không, vẫn khác, cô đẹp hơn.

Mẹ nó! Hắn sao có thể vô dụng đứng cửa ngây ngốc nhìn cô! Nhìn cô một chút cũng không vì chiến tranh lạnh mà ảnh hưởng, thật sự vô cùng chọc giận hắn.

“Y Thu Thủy, em cái nữ nhân đáng giận!” Hắn đẩy cô áp trên tường, oán hận hôn môi.

Cô ở trong lòng hắn liều mình giãy dụa, nhưng miệng lưỡi của hắn lại như trả thù, vừa ác lại vừa hung, vừa hôn lại vừa cắn, làm cô đau sắp không thở nổi.

Cắn hắn, cắn đến đổ máu đều không hữu dụng, hắn cố chấp chịu đau, chảy máu cũng không để ý, mùi máu tanh chỉ biết càng kích thích hắn, hỗn tơ máu cùng nước bọt chảy ra từ chỗ bọn họ giao triền, lưỡi mút lưỡi, mang theo tiếng vang ái muội.

Chính là một cái hôn mà thôi, lại không chỉ là một cái hôn, cô cảm nhận được hắn điên cuồng, hắn tức giận, hắn yêu thương, hắn hận thù… tất cả cùng nhau làm lòng cô cũng đau theo.

Tới tận khi cô bị hắn hôn đến không còn dưỡng khí, hắn mới tâm không cam tình không nguyện buông ra, nhìn cô liều mạng hô hấp, đôi má diễm hồng, hắn mới cảm thấy mây đen trong lòng chút chút tản đi.

Hắn nhẹ nhàng sờ bờ môi bị hắn hôn đến sưng đỏ, “Y Thu Thủy, xem ra lần chiến tranh lạnh này, người chịu ảnh hưởng chỉ có một mình anh. Em vĩnh viễn đều không đáng ngại ” Hắn gầm nhẹ, nghiến răng nghiến lợi, “Đối với em mà nói, anh rốt cuộc là cái gì?”

Đây mới là điều hắn chú ý nhất. Đối với cô, hắn rốt cuộc là cái gì?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Một đêm mùa xuân

Một đêm mùa xuân

Canh khuya đêm đó gió rất ấm áp. Một mình ra ngoài tản bộ, đi rất lâu, cứ đi mãi

24-06-2016
Món quà chưa gửi

Món quà chưa gửi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Mười

27-06-2016
Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt

24-06-2016
Mối tình 60 năm

Mối tình 60 năm

Nếu từng bao giờ bạn thấy một cô dâu 76 tuổi và chú rể 79 tuổi cư xử với nhau như

30-06-2016
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương