(12.9) Kỷ Trias hay Kỷ Tam Điệp là một kỷ niên đại địa chất kéo dài từ khoảng 200 đến 251 triệu năm trước. Là kỷ đầu tiên của Đại Trung Sinh, kỷ Trias tiếp theo kỷ Permi và kế tiếp nó là kỷ Jura.
bạn đang xem “Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Tôi bật cười nhìn tảng đá kia không chớp mắt, Giang Dịch Thịnh cũng cười rộ lên, ép buộc nói: “Em nói thật sao? Bọn anh bán cho em đấy.”
Vu Tịnh Tịnh liếc mắt nhìn Giang Dịch Thịnh một cái, “Anh có thể không tin tưởng vào sắc đẹp của em, nhưng tuyệt đối không được nghi ngờ trí óc của em.”
Vu Tịnh Tịnh vừa lắc lư thân người đi tới, vừa chỉ vào những vật trang trí ở xung quanh căn phòng nói: “Ốc Sâm Dực, ốc Ánh Mắt Sao Kim, ốc Báu Vật Thiên Vương, Ốc Lâm Thị Phương Chùy, ốc Hồng Lặc Xương Bồ, ốc Lưu Tô Quyển Oa, ốc Long Cung Ông Nhung, ốc Cao Yêu Ông Nhung, ốc Bội Lợi Ông Nhung… tất cả đều là những loài quý hiếm!” (12.10)
(12.10) Mình không biết các loại ốc này ở VN gọi là gì nên để nguyên chữ Hán Việt.
Vu Tịnh Tịnh đứng trước cái tủ trưng bày theo kiểu cổ, cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào một con ốc đã vôi hóa, nói: “Ở kỷ Ordovic (12.11), theo ghi chép, ốc Anh Vũ (12.12) sinh sống ở đại dương, đến nay đã là 400 triệu năm, so với lịch sử tiến hóa của loài người chúng ta chỉ hơn 7 triệu năm, thì bọn chúng mới là những cư dân sớm nhất của địa cầu. Năm 1954, nước Mỹ căn cứ vào cấu tạo của ốc Anh Vũ, nghiên cứu chế tạo ra tàu ngầm tham chiến hạt nhân đầu tiên trên thế giới, đặt tên là chiến hạm “Ốc Anh Vũ” (12.13). Bởi vì cực kỳ quý hiếm, vào những năm 90, một con ốc Anh Vũ còn sống có thể đạt đến 10 vạn Đô la, có con còn không định được giá. Vài năm gần đây, tuy khoa học kỹ thuật tiến bộ, có người đã nuôi được ốc Anh Vũ, nhưng trữ lượng rất thấp. Trên lớp vỏ của những con hiện nay, vòng sinh trưởng là 30 vòng; Lớp vỏ của những con ở Đại Tân Sinh (12.14), vòng sinh trưởng là 26 vòng, ở Đại Trung Sinh Kỷ Phấn Trắng (12.15) là 22 vòng; kỷ Jura là 18 vòng; kỷ Than Đá (12.16) là 15 vòng; kỷ Ordovic là 9 vòng. Vòng sinh trưởng trên vỏ con ốc Anh Vũ này có 18 vòng, tôi chắc chắn vào suy đoán của mình, đây là một con ốc Anh Vũ thuộc kỷ Jura, nó trị giá…” Vu Tịnh Tịnh cúi đầu trong chốc lát, sau đó lắc đầu, “Tôi không thể đánh giá được giá trị của nó. Đối với một vài người, nó không phải vật quý giá gì, cũng không phải là đồ cổ, không đáng một đồng! Nhưng đối với một vài người khác, nó là cuốn sách quý ghi chép sự phát triển của địa cầu, là những chuyện chưa từng được biết đến đang đợi khám phá, là vô giá!”
(12.11) Kỷ Ordovic là kỷ thứ hai trong số 6 kỷ của Đại Cổ Sinh (bao gồm: kỷ Cambri, kỷ Ordovic, kỷ Silur, kỷ Devon, kỷ Than Đá và kỷ Permi). Kỷ Ordovic bắt đầu với một sự kiện tuyệt chủng nhỏ vào khoảng 488,3 triệu năm trước và kéo dài trong khoảng 44,6 triệu năm. Nó kết thúc bằng một sự kiện tuyệt chủng lớn với sự tuyệt diệt của khoảng 60% các chi sinh vật biển.
(12.12) Ốc Anh Vũ (tên khoa học Nautilus pompilius) là loài động vật thân mềm sống dưới đáy biển sâu vài trăm mét vùng nhiệt đới, cận nhiệt đới. Nó là một trong 4 loài ốc anh vũ của chi Nautilus còn sinh tồn nên được coi là một dạng hóa thạch sống. Ốc Anh Vũ có chiếc vỏ cứng rất đẹp, bên ngoài có vằn hình lượn sóng xám đỏ xen nhau, bên trong là lớp xà cừ trắng bạc long lanh, có thể được coi là thứ đồ trang sức đẹp. Thân ốc mềm nằm trong vỏ, đối xứng 2 bên. Từ trung tâm vỏ ốc ra đến miệng có những lớp màng ngăn chia vỏ thành hơn 30 buồng khí, cơ thể ốc chỉ chiếm một gian ngoài cùng, các gian còn lại đều bỏ trống. Giữa các buồng có ống thông, dùng để điều tiết sự phân bố khí, làm cho ốc nổi hoặc chìm.
(12.13) Chiến hạm Nautilus là chiếc tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân đầu tiên của loài người do Mỹ chế tạo. Nó được Đệ nhất phu nhân nước Mỹ lúc đó là Mamie Eisenhower bật sâm banh hạ thủy vào ngày 21/1/1954.
(12.14) Đại Tân Sinh (Cenozoic) là đại gần đây nhất trong số ba đại địa chất kinh điển. Nó bắt đầu khoảng 65,5 triệu năm trước kể từ khi diễn ra sự kiện tuyệt chủng trong giai đoạn kỷ Phấn trắng đánh dấu sự biến mất của các loài khủng long cuối cùng và là sự kết thúc của Đại Trung sinh (Mesozoic). Đại Tân sinh vẫn đang diễn ra hiện nay.
(12.15) Đại Trung Sinh tiếp theo Đại Cổ Sinh, kéo dài khoảng 186 triệu năm, bắt đầu từ khoảng 251 triệu năm trước đến khi đại Tân sinh bắt đầu cách đây 65 triệu năm. Nó được chia thành 3 kỷ: Trias (Tam Diệp), Jura (Chu La), Creta (Phấn Trắng)
(12.16) Kỷ Than Đá hay Kỷ Cacbon (Carboniferous) thuộc đại Cổ Sinh, nó kéo dài từ khi kết thúc kỷ Devon, vào khoảng 359,2 ± 2,5 triệu năm trước đến khi bắt đầu kỷ Permi vào khoảng 299,0 ± 0,8 triệu năm trước.
Mọi người ở trong phòng vốn xem lời nói của Vu Tịnh Tịnh trở thành chuyện khôi hài, nhưng khi nghe được những từ ngữ chuyên ngành vừa quen thuộc vừa xa lạ mà Vu Tịnh Tịnh lưu loát nói ra, tất cả đều cảm thấy cô ấy nói sự thật.
Không chỉ có tôi ngây ngẩn, ngay cả Giang Dịch Thịnh và Chu Bất Văn cũng ngây ngẩn cả người.
Vu Tịnh Tịnh đi đến trước mặt Giang Dịch Thịnh, liếc mắt nói: “Em nói Tiểu La giả bộ nghèo, không đúng sao?”
Giang Dịch Thịnh phục hồi lại tinh thần, lập tức có sai liền sửa, nói: “Xin lỗi, là anh đã hiểu lầm em. Tiểu La không phải làm bộ nghèo, mà căn bản không biết mình đang có cái gì.”
Vu Tịnh Tịnh nhíu mày, tầm mắt lướt qua mặt của Ngô Cứ Lam một cái, sau đó chuyển đến mặt của tôi, kinh ngạc hỏi: “Cô không biết thật sao?”
“Những con ốc cô nói, tôi đã nghe ông nội bảo rằng rất hiếm gặp, nhưng con ốc hóa ngọc ở kỷ Tam Điệp, cùng với con ốc Anh Vũ hóa thạch ở kỷ Jura mà cô nói, tôi hoàn toàn không biết.”
Vu Tịnh Tịnh cười tủm tỉm nói: “Thì ra là vậy! Tôi còn tưởng rằng cô ‘Tài đại khí thô’ (12.18), hoàn toàn không xem mấy thứ này là đáng giá, khiến tôi cứ nghĩ thầm, rốt cuộc cô có bao nhiêu vật quý nữa?”
(12.18) Tài đại khí thô ý nói giàu có nhưng tỏ vẻ không giàu có, hay có người nói giàu nhưng không sang.
Chu Bất Ngôn xám mặt, không nói được một lời. xoay người chạy lên lầu, làm cho tiếng giẫm chân lên cầu thang nện “đùng đùng”, Chu Bất Văn cảm thấy có lỗi với chúng tôi, liền nói “Xin lỗi, không thể nói chuyện với mọi người được!” sau đó lập tức đuổi theo.
Trong phòng khách, không khí lại trở nên im lặng xấu hổ.
Vu Tịnh Tịnh cười nói: “Bữa ăn tối hôm nay rất hậu! cảm ơn cô và Ngô đại ca đã nhọc công chuẩn bị thiết đãi, thời gian không còn sớm, sáng ngày mai tôi còn có một ca quan trọng, xin cáo từ trước.”
Tôi đưa cô ấy đến tận cổng, “cảm ơn cô, nếu không gặp cô, tôi cũng không biết trong nhà có mấy thứ quý giá như vậy.”
Vu Tịnh Tịnh cười nói: “Không cần khách sáo!”
Tôi hung hăng đẩy Giang Dịch Thịnh một cái, Giang Dịch Thịnh vội nói: “Anh đưa em về.”
Vu Tịnh Tịnh mỉm cười rất tự nhiên hào phóng, không có từ chối.
Nhìn Giang Dịch Thịnh và Vu Tịnh Tịnh đi xa, tôi đang muốn khóa cổng, vừa quay đầu lại liền trông thấy Chu Bất Ngôn kéo theo hành lý đi ra, Chu Bất Văn cũng cầm theo hành lý, lo lắng theo sát sau lưng cô ta.
Tôi không nói tiếng nào, liền lui qua một bên. Chu Bất Ngôn cũng không nhìn tôi, ngẩng cao đầu, bước nhanh ra khỏi sân.
Chu Bất Văn cảm thấy có lỗi nhìn tôi, muốn nói gì đó lại thôi.
Tôi nói: “Anh nhanh đuổi theo Chu Bất Ngôn đi, đã trễ như vậy rồi, một mình cô ấy đi tìm nhà trọ không được tiện lắm.”
“Tiểu La, chuyện ngày hôm nay, em đừng để trong lòng, lần sau gặp lại anh sẽ nhận lỗi với em.”Chu Bất Văn nói xong, vội vàng đuổi theo Chu Bất Ngôn.
Tôi nghe tiếng bước chân của anh ấy đi xa dần, buồn phiền đứng ngây ngốc một lát, mới đóng cánh cổng lại.
Trong phòng khách, Ngô Cứ Lam đang quét dọn vệ sinh, hắn đem hoa quả chưa ăn hết gói thật kỹ bỏ vào tủ lạnh, mấy chai rượu chưa uống xong cũng đóng nắp lại cẩn thận, lau chùi bàn trà, quét rác…
Tôi ngồi xổm trên mặt đất, nhìn vào tảng đá ốc hóa ngọc thật lâu, sau đó chạy qua thư phòng, cũng nhìn thật lâu con ốc Anh Vũ đã hóa thạch.
Tôi vui sướng, nói: “Ngô Cứ Lam, em giống như đột nhiên biến thành người có tiền vậy, anh có ý kiến gì không?”
Ngô Cứ Lam hỏi: “Còn em, có ý kiến gì?”
Em có thể chu cấp cho anh rồi!
Trong lòng tôi đã nghĩ đến điều đó vô số lần, nhưng không có gan nói ra, “Vô cùng vui vẻ! Trên trời tự nhiên rơi xuống ‘bánh ngọt’ thật sự là rất sung sướng!”
Ngô Cứ Lam mỉm cười, xoa đầu của tôi nói: “Thì ra làm cho em vui vẻ chỉ đơn giản như vậy sao?”
Đơn giản? Tiền từ trên trời rơi xuống sao đơn giản được đây? Bao nhiêu người tha thiết ước mơ, nhưng lại không thể thực hiện được!
Tôi nói: “Người cao quý giống như anh chắc không bao giờ hiểu được ý nguyện của những kẻ nông cạn như em! Mỗi lần em bị Chu Bất Ngôn coi thường không có tiền, em luôn giả bộ mình hoàn toàn lạnh nhạt với vấn đề đó, bởi vì thật sự không còn cách nào khác, kỳ thật, điều em muốn làm nhất là lấy tiền ném vào mặt của cô ta. Cái gì mà kẻ thù kêu ngạo nhất, thì trả thù bằng chính cái đó, đấy mới là thắng lợi thỏa mãn nhất!”
Ngô Cứ Lam không nói gì, nhìn tôi trong chớp mắt, hỏi: “Em cảm thấy ba việc không may xảy ra trước kia có liên quan đến mấy thứ ở trong phòng này sao?”
Tôi nói: “Khẳng định là có! Giống như Giang Dịch Thịnh đã nói, em có cái gì đáng giá để mà gây thù chuốc oán? Hôm nay rốt cuộc sự thật đã rõ ràng.”
“Nếu đã có liên quan, vậy thì ai làm?”
Tôi nói: “Nhất định là người biết có mấy thứ này tồn tại. Anh nói xem có phải lúc em đăng ảnh nhà trọ lên mạng, có người đã nhìn thấy hết mọi vật ở trong nhà không?”
Ngô Cứ Lam nói: “Ảnh chụp là sau khi nhà trọ sửa chữa xong mới đăng lên mạng, còn chuyện cướp tiền là xảy ra trước khi sửa chữa nhà.”
Tôi chần chừ nói: “Có lẽ chuyện cướp tiền là một chuyện khác, chỉ có hai chuyện sau này mới có liên quan. Người có nốt ruồi trên tay có rất nhiều, có lẽ hai kẻ xấu chúng ta gặp phải sau này cũng có nốt ruồi giống như vậy.”
Ngô Cứ Lam liếc nhìn tôi một cái, không có phản bác lại ý kiến của tôi, mà thản nhiên nói: “Anh cho rằng, không phải là ba chuyện, mà là bốn chuyện.”
“Bốn chuyện?”
“Lúc ba của Giang Dịch Thịnh tản bộ ở trên núi, gặp một gã đàn ông xa lạ, đột nhiên phát bệnh, lăn xuông triền núi bị gãy chân. Đó là chuyện xấu thứ nhất có liên quan đến em.”
Có liên quan đến tôi sao? Đúng rồi! Tiền tôi mượn của Giang Dịch Thịnh! Tôi khiếp sợ đầy mặt, thì thào nói: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
Đêm khuya, tôi nằm ở trên giường, không ngủ được.
Tôi nói với Ngô Cứ Lam “không thể nào”, Ngô Cứ Lam cũng không nói thêm gì nữa, giống như tôi có tin hay không cũng không quan trọng, còn tôi lại không cảm thấy thoải mái.
Hai chuyện không may và bốn chuyện không may, không thể giải thích cùng nhau.
Nếu chuyện cướp tiền thứ nhất là chuyện ngẫu nhiên, thì hai chuyện không may tiếp theo, là sau khi nhà trọ được khai trương, khi đó tôi đã đăng lên mạng rất nhiều ảnh chụp, có người nhận ra, thấy tiền nổi lòng tham, là hoàn toàn hợp lý.
Nhưng nếu là ba chuyện, thậm chí là bốn chuyện không may, thì những người thấy hơi tiền nổi lòng tham đó chẳng những phải tìm đến trước khi căn nhà được sửa chữa, mà còn phải hiểu rõ hoàn cảnh của tôi và Giang Dịch Thịnh. Những người bày ra mấy trò này rõ ràng là muốn ép buộc tôi dẹp bỏ ý định mở nhà trọ, đáng tiếc bởi vì nhờ Ngô Cứ Lam giúp đỡ, kế hoạch buộc tôi bỏ mặc căn nhà xem như thất bại, cho nên mới có ăn trộm đột nhập vào nhà. Sau khi đột nhập ăn trộm thất bại, đối phương lại áp dụng hành động khác.
Từ kế hoạch này đến kế hoạch khác, nếu không phải nhờ Ngô Cứ Lam giúp đỡ, chắc chắn tôi chỉ có thể chấp nhận sự thật, đem căn nhà cho người ta thuê.
Tôi càng nghĩ càng sợ, lần đầu tiên Chu Bất Ngôn gặp tôi, liền hỏi tôi muốn thuê nhà trọ, sau đó, cô ta còn nói ra cái giá thật khoa trương. Chu Bất Văn thì vừa mới biết rõ hết mọi chuyện của tôi, cũng biết rõ tất cả về Giang Dịch Thịnh.
Cẩn thận suy nghĩ lại, ngay cả lần thổ lộ duy nhất của anh ấy cũng thật đúng lúc, nhưng mà, cái đó có phải thật sự là thổ lộ hay không? Chu Bất Văn từ đầu đến cuối đều không có nói thích tôi. Có lẽ đó cũng là một lần hành động, nếu tôi chấp nhận anh ấy, tự nhiên tôi sẽ theo anh ấy rời hải đảo, sẽ tạm thời bỏ mặc căn nhà.
Tôi khó chịu đến mức giống như toàn bộ lồng ngực đều thiếu dưỡng khí, há miệng, dùng sức hít thở.
Trải qua những chuyện từ nhỏ đến lớn, khiến tôi có thói quen chào đón một cuộc sống luôn khiến mình sợ hãi, cho dù là cướp bóc, hay là ăn trộm đột nhập, thậm chí khi tôi phát hiện tất cả mọi tai họa đều hướng về phía tôi, thì tôi liền muốn cười sẽ cười, muốn ăn sẽ ăn. Dù sao cuộc sống vốn luôn có phiền toái không dứt, cứ “Binh tới tướng đở, thủy đến thổ dấu” là được rồi.
Nhưng tôi chưa từng có thói quen chấp nhận tổn thương xuất phát từ chính người thân của mình. Đầu To, tất cả mọi chuyện thật sự là do anh làm sao?
………………….
9 LOẠI ỐC VU TỊNH TỊNH NHẮC ĐẾN
ỐC ANH VŨ
CHIẾN HẠM NAUTILUS
Chương trước | Chương sau