Trong phòng khách truyền đến giọng nói của Giang Dịch Thịnh, hắn nhái theo giọng của tôi một cách khó ưa.
bạn đang xem “Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Tôi buồn bực nói: “Sao anh lại qua đây ăn cơm ké vậy?”
“Anh đang vui!” Giang Dịch Thịnh cầm trong tay một ly rượu đỏ, chân đặt trên bàn trà, ngồi một cách không đứng đắn trên ghế sa lon.
Tôi nói với Ngô Cứ Lam: “Em đói bụng rồi, có gì ăn không? Không cần cố ý làm cho em, các anh còn lại cái gì, em sẽ ăn cái đó.”
Ngô Cứ Lam xoay người đi vào nhà bếp.
Giang Dịch Thịnh đưa một cái điện thoại di động mới cho tôi, “Trưa nay anh đã đi mua, cũng là số trước kia của em, của Ngô đại ca cũng vậy. Em trả tiền lại cho anh một cái là được rồi, cái của em coi như quà sinh nhật.”
Tôi cười hì hì tiếp nhận, “Cảm ơn anh! Điện thoại của Ngô Cứ Lam đâu? Anh đưa cho anh ấy rồi à?”
“Đã đưa.” Giang Dịch Thịnh chỉ chỉ vào một góc của ghế sa lon, bên trên là một cái điện thoại di động, “Tốc độ làm hư điện thoại của hai người, thật sự khiến người ta nể phục!”
Tôi không để ý đến hắn, cầm lấy điện thoại của tôi và Ngô Cứ Lam, kiểu dáng giống nhau, nhưng màu sắc thì không giống. Tôi hài lòng nói: “Điện thoại tình nhân, đúng là có chút an ủi!”
Giang Dịch Thịnh khinh thường, “Tư tâm của em như vậy, còn khó đoán sao?”
Tôi không thèm lên tiếng, vội vàng lưu số điện thoại của tôi vào điện thoại của Ngô Cứ Lam, điều chỉnh nhạc chuông giống như cái trước kia. Lựa chọn của tôi không có liên quan gì đến nghe hay hoặc được yêu thích, chỉ cần âm thanh nghe chuẩn, tiếng chuông đủ vang, đủ dài, đảm bảo khi tôi gọi điện thoại cho hắn, hắn nhất định có thể nghe được.
Giang Dịch Thịnh chờ tôi làm xong, liền đưa tôi một sấp giấy tờ, “Anh mới vừa cho Ngô đại ca xem qua, hắn hoàn toàn không biết bọn họ, cũng không nghĩ ra được chuyện gì có liên quan.”
Tôi lật xem, là thông tin về hai tên trộm kia, cùng với luật sư bảo lãnh bọn họ.
Nhìn kỹ qua một lượt, tôi cũng không cảm thấy xuất thân của bọn họ có gì đáng ngờ. Một tên trộm bình thường, phạm tội bình thường, người bảo lãnh là chị của một trong hai người, luật sự là do cô ta cam kết.
Tôi thở dài, gấp lại giấy tờ, “Hai người kia nhất định là biết thứ gì đó, nhưng bọn họ lại không nói, chúng ta hết cách rồi.”
“Em đừng nôn nóng, lúc này chỉ vừa mới bắt đầu điều tra, chắc chắn sẽ tìm thấy dấu vết để lại, thiên hạ không có chuyện gì là không có kẻ hở.” Giang Dịch Thịnh nói.
“Em không có nóng nảy, người sốt ruột phải là những người đó chứ. Nếu suy đoán của em chính xác, bọn họ nhất định là có ý đồ gì đó, nhất định sẽ có chuyện không tốt thứ tư xảy ra.” Tôi vỗ vỗ lên sấp giấy tờ, “Nếu tạm thời không tìm được cái gì, thì cứ ôm cây đợi thỏ thôi!”
Tuy rằng tôi nói đừng phiền toái quá, nhưng Ngô Cứ Lam vẫn nổi bếp, nấu cho tôi một đĩa cơm xào tôm lột vỏ.
Khi hắn bưng cơm đi vào phòng khách, vừa đúng lúc tôi nói với Giang Dịch Thịnh: “Mấy kẻ xấu đó không phải hướng về Ngô Cứ Lam, mà là hướng về em.”
“Tại sao em lại đoán như vậy?” Giang Dịch Thịnh hỏi.
Tôi liếc mắt nhìn Ngô Cứ Lam một cái, nói: “Dù sao đầu óc của em có đầy đủ lý do tin tưởng mấy kẻ xấu này không phải hướng về Ngô Cứ Lam. Nếu ngoại trừ anh ấy ra, chỉ có thể là em thôi.”
“Vậy đem cái lý do đầy đủ đó nói cho anh nghe một chút xem sao.”
“Em không muốn nói cho anh biết.”
Giang Dịch Thịnh nhìn tôi giống như nhìn một kẻ bị bệnh thần kinh, “Thẩm đại tiểu thư, em hẳn là biết rất rõ, những người đó rốt cuộc là hướng về phía em, hay hướng về phía Ngô Cứ Lam, thì đều có hai loại xử lý khác nhau. Nếu phán đoán theo điểm mấu chốt như vậy, em không nói cho anh biết? Phán đoán của em còn có manh mối khác sao?”
Tôi mãnh liệt nói: “Dù sao em vẫn có lý do, rốt cuộc anh có tin hay không?”
Giang Dịch Thịnh không trả lời câu hỏi của tôi, ánh mắt lại nhìn qua Ngô Cứ Lam, “Đây không phải là vấn đề tin hay không tin em, mà là phân tích ít nhất phải ăn khớp. Sau khi em và Ngô Cứ Lam sống chung, mới xảy ra mấy chuyện này, đương nhiên Ngô Cứ Lam càng giống như kẻ rước lấy phiền toái.”
Tôi cười khổ, nói: “Nhưng lần này người rước phiền toái là em, tuy rằng ngay cả chính em vẫn chưa nghĩ ra lý do tại sao, khi nào em thấy cần nói em sẽ nói cho anh biết.”
Giang Dịch Thịnh nói: “Được, anh không hỏi em nữa, trước hết giả định tất cả đều hướng về phía em.” Hắn ngửa đầu, uống cạn ly rượu vang đỏ, bỏ cái ly xuống, nói với Ngô Cứ Lam: “Trước khi đều tra rõ ràng tất cả mọi chuyện, đừng để Tiểu La một mình chờ đợi.” Hắn đứng lên, phất tay với chúng tôi, “Anh về nhà đây.”
……………………..
MÌ DƯƠNG XUÂN
Tôi bưng đĩa cơm xào lên ăn, Ngô Cứ Lam ngồi ở một đầu khác trên ghế sô pha, lẳng lặng lật xem một quyển sách.
Tôi trộm nhìn hắn vài lần, phát hiện ra là cuốn “Tiên tri” của Kahlil Gibran (10.2), trong lòng không khỏi mừng thầm, bởi vì Kahlil Gibran là một trong những tác giả tôi yêu thích nhất. Kỳ thật, chẳng có chuyện gì to tát, nhưng biết Ngô Cứ Lam thích xem sách tôi yêu thích, cũng giống như trong một thế giới không thể nắm bắt, lại phát hiện tôi và hắn có một chút gì đó ràng buộc, cho dù là bé nhỏ không đáng kể, cũng đủ khiến trong lòng vui vẻ.
(10.2) Khalil Gibran (06/01/1883 – 10/04/1931) là một nghệ sĩ, nhà thơ và nhà văn Lebanon (Syria). Ông chủ yếu được biết đến trong thế giới nói tiếng Anh nhờ cuốn sách The Prophet (tiên tri) năm 1923 của ông, một ví dụ đầu tiên của tiểu thuyết truyền cảm hứng bao gồm một loạt các bài tiểu luận triết học được viết bằng thơ văn xuôi tiếng Anh. Cuốn sách bán rất chạy mặc dù bị chỉ trích lúc đầu. Nó được phổ biến trong những năm 1930 và một lần nữa trong những năm 1960 với nền văn học chống văn minh xã hội. Gibran là nhà thơ có sách bán chạy đứng thứ ba của mọi thời đại, sau Shakespeare và Lão Tử.
Sau khi ăn đã no, tôi bỏ cái đĩa xuống, cười nói với Ngô Cứ Lam: “Lúc sáng anh không gọi em, làm em ngủ cả ngày, buổi tối khẳng định là mất ngủ.”
Đáng tiếc, Ngô Cứ Lam không có một chút cảm giác áy náy, hắn vừa xem sách, vừa không để ý, đề nghị: “Em có thể uống thêm một ly rượu to.”
Tôi bị nghẹn họng không thể nói nên lời, liền trừng mắt nhìn hắn. Ngô Cứ Lam chẳng thèm phản ứng, vẫn bình tĩnh đảo mắt xem sách, mặc kệ tôi trừng mắt nhìn.
Tôi trừng mắt, lại trừng mắt, bất tri bất giác biến thành tinh tế đánh giá, nhìn kỹ từ đầu đến chân của hắn, hoàn toàn không nhìn ra một chút khác thường.
Nếu không phải Ngô Cứ Lam từng giờ từng phút nhắc nhở, tôi sợ sẽ nhanh chóng quên đi những gì đã chứng kiến vào tối hôm qua! Bởi vì trong lòng của tôi không biết nên làm cái gì, thậm chí còn âm thầm cảm thấy may mắn vì mỗi tháng hắn chỉ có một đêm biến thành… một con cá.
Tôi biết, Ngô Cứ Lam không phải không thích tôi, nhưng ngoại trừ thích ra, hắn còn có rất nhiều sự thật phải lo lắng, chỉ cần một sự thật tôi có thể đoán hay căn bản không đoán đó, cũng có thể làm hắn dừng lại.
Ngô Cứ Lam đã nói: “Sau đêm trăng tròn, nếu em vẫn không thay đổi tâm ý, tôi…” Lúc đó, hắn còn chưa dứt lời, tôi chắc chắn đã lý giải thành “Tôi sẽ chấp nhận em”. Nhưng hiện tại, tôi mới hiểu được, ý của hắn căn bản không phải như vậy, hắn không tiếp tục lời nói, không phải là vô lý ngắt đi lời muốn nói, mà là cảm thấy thật sự không nên có câu tiếp theo.
Những lời này, là do tôi một mực ép hắn nói ra! Nhưng nếu đã không còn mặt mũi tiến tới rồi, tôi chẳng có lý do nào sẽ buông tay!
Tình cảm của nam nữ trưởng thành khi bắt đầu đều đã có chút hoài nghi không xác định rõ ràng, bởi vì chúng ta đã sớm tin tưởng “Chân ái vô địch” hay “Từ nay về sau, hoàng tử cùng công chúa sẽ bên nhau hạnh phúc mãi mãi”. Có chút hoài nghi và không xác định rõ là chuyện bình thường, đó là thái độ mà chính mình phải tự chịu trách nhiệm, cho nên mới phải nói lời yêu và kết hợp với nhau, nói tới nói lui, hợp xuôi hợp ngược, một chút hiểu biết, một chút phán đoán, một chút tin tưởng, thậm chí có cả một chút thỏa hiệp, một chút bao dung, đấy mới chính là tình yêu của tuổi trưởng thành.
Tôi mới sống được có 26 năm, mà đã tràn ngập bi quan và không tin tưởng đối với cái thế giới này. Ngô Cứ Lam lớn hơn tôi rất nhiều, chuyện trải qua so với tôi dĩ nhiên phức tạp hơn nhiều, tôi chấp nhận hắn có hoài nghi và không xác định nhiều hơn một chút. Chỉ cần hắn còn thích tôi, tất cả đều có thể giải quyết, chúng tôi có thể từ từ hiểu nhau, từ từ kết thân, khiến cho thời gian đánh tan đi hoài nghi và không xác định.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Ngô Cứ Lam, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Ngô Cứ Lam”, cho thấy tôi có điều muốn nói.
Ngô Cứ Lam đóng sách lại, bỏ quyển sách lên bàn, bình tĩnh nhìn về phía tôi.
Tôi thử cầm tay của Ngô Cứ Lam. Hắn không có né tránh, nhưng cũng không đáp lại, ánh mắt trầm tĩnh, thậm chí có thể nói là lạnh lùng nhìn tôi, giống như rõ ràng biểu lộ —— đối với hắn mà nói, đừng nói là chút rung động, thậm chí ngay cả chuyện phức tạp gây phiền muộn cũng không khiến hắn có chút phản ứng.
Nếu đổi lại là cô gái khác, chỉ sợ đã xấu hổ che mặt chạy đi, nhưng tôi… Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên bị mất mặt!
Tôi dùng ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng gõ lên lòng bàn tay của hắn, hắn vẫn không có phản ứng, tôi vẫn gõ lên gõ xuống, gõ này gõ này, gõ này gõ này… Ngô Cứ Lam nắm lại bàn tay của tôi, ngăn tôi không làm cái trò trêu chọc không ngừng kia nữa.
Trong lòng tôi mừng thầm, trên mặt vẫn nghiêm trang nói: “Đêm còn dài, lại không có lòng dạ nào đi ngủ, chúng ta nói chuyện phiếm đi!”
“Nói cái gì?”
“Nói gì cũng được, ví dụ như chuyện của anh, còn nếu như anh có hứng thú chuyện của em, thì em sẽ ‘tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn’ (10.3)”
(10.3) Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: có nghĩa là biết thì nói, không biết thì thôi.
Ngô Cứ Lam hoàn toàn không ngờ tôi đã vậy mà còn quá nhanh không thèm trốn tránh, quyết định đối mặt hết thảy. Hắn nhìn chằm chằm tôi trong chớp mắt, sau đó lạnh nhạt hỏi: “Em muốn biết cái gì?”
Tôi cố gắng tỏ vẻ không có việc gì, nói: “Tuổi của anh.”
Ngô Cứ Lam nói: “Tôi sống ở đáy biển, cái gọi là trong núi không có ngày tháng, cách thức bọn em tính tuổi đối với tôi không có ý nghĩa.”
Tôi trầm mặc một lúc, hỏi: “Anh nói anh đã lên đất liền một lần là vào năm 1838, ở Châu Âu. Vậy tổng cộng anh lên đất liền mấy lần?”
“Hiện tại là một lần, năm 1838 là một lần, còn lần đầu tiên nữa, tổng cộng có ba lần.”
Coi như đơn giản! Tôi nhẹ nhàng thở ra, tò mò hỏi: Lần đầu tiên anh lên đất liền, là khi nào?”
“Khai Nguyên năm thứ tám.” (10.4)
(10.4) Khai Nguyên (niên hiệu của Đường Huyền Tông, Lý Long Cơ) năm 713-741.
Tôi không có hỏi tiếp “Ở đâu”, bởi vì cách đặt tên niên hiệu, còn có hai chữ “Khai Nguyên”, chỉ cần người đã đọc qua sách lịch sử một chút đều biết. Tuy rằng đã chuẩn bị đủ loại tâm lý, nhưng tôi vẫn bị kinh sợ.
Tôi thất thần một lúc, mạnh bật dậy, chạy đến thư phòng, lấy ra cuốn “Chuyên đề giám định và thưởng thức thơ Đường”, lật đến bài thơ kia của Vương Duy, từng hàng đọc qua thật nhanh:
Xanh xanh trên núi có gốc tùng,
Vài dặm xa cách nay tương phùng.
Không gặp người xưa,
Bồi hồi nhớ,
Một phen thử tài, người ứng cùng.
Khí sắc thong dong cao nhàn hạ,
Tựa tầng mây trắng xuất trời xanh. (Mời các bạn xem lại chương 5.1)
Rốt cuộc, rốt cuộc… Tôi đã hiểu được! Ngày đó Ngô Cứ Lam khẽ thở dài, không phải có chút “Cảm xúc thơ ca, không nói nên lời.”, mà thật là “Mong nhớ chuyện xưa, không khỏi thở dài.”
Tâm trạng tôi trở nên hoảng loạn, vội vội vàng vàng ném quyển sách đi, hấp tấp ngồi vào bàn máy tính, tra cứu về Vương Duy: Công nguyên năm 701-761, là nhà thơ, họa sĩ nổi danh đời Đường, tự Ma Cật, hay Ma Cật cư sĩ.
Tôi vừa định tìm hiểu Khai Nguyên năm thứ tám là công nguyên năm nào, thì Ngô Cứ Lam đã đến phía sau tôi, nói: “Khai Nguyên năm thứ tám, là Công nguyên năm 720.”
Năm Ngô Cứ Lam đến Trường An, đúng là Đại Đường đang thịnh thế.
“Trường An đại đạo liên hiệp tà, thanh ngưu bạch mã thất hương xa.
Ngọc liễn túng hoành quá chủ đệ, kim tiên lạc dịch hướng hầu gia.” (10.5)
(10.5) Lư Chiếu Lân (663-689) tên chữ Thăng Chi, hiệu U Ưu tử, người Phạm Dương, U Châu (nay thuộc huyện Trác, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc). Ông là một trong bốn nhà thơ nổi danh thời Sơ Đường (Bao gồm Dương Quýnh, Lư Chiếu Lân, Lạc Tân Vương và Vương Bột). Hai câu thơ trên trích trong bài “Trường An Cổ Ý” (Trường An cổ kính).
Dịch thơ:
“Trường An đường lớn khúc quanh co, thất hương ngang tàng phi bạch mã.
Liễn ngọc tung hoành qua phủ đệ, roi vàng quất xuống hướng Hầu gia.”
(Thất Hương là một loại xe ngựa dành cho bậc vua chúa đời Đường)
Năm đó, Vương Duy 19 tuổi, đúng là độ tuổi thơ rượu cùng hợp xướng “Tương phùng ý khí vi quân ẩm, hệ mã cao lâu thùy liễu biên” (10.6)
(10.6) Hai câu cuối trong bài “Thiếu niên hành kỳ 1” (Khúc ca tuổi trẻ kỳ 1) của Vương Duy
Dịch Thơ: “Tương phùng tri kỷ men rượu ấm, lầu cao buộc ngựa gốc liễu biên.”
Tôi nghe được giọng nói của mình mơ hồ tựa sương khói, không giống như chính miệng mình vọng lại, “Anh quen biết với Vương Duy sao?”
“Ừ.”
Khó trách tôi luôn cảm thấy giọng điệu của hắn rất kỳ quái.
Đầu óc của tôi trống rỗng trong chốc lát, liền theo bản năm tìm hiểu Lý Bạch: Công nguyên năm 701-762, là nhà thơ nổi tiếng đời Đường, tự Thái Bạch, hiệu Thanh Liên cư sĩ.
Có một năm nọ, Lý Bạch cũng mới 19 tuổi, cũng là độ tuổi thơ phú hào sảng “Khí ngạn diêu lăng hào sĩ tiền, phong lưu khẳng lạc tha nhân hậu” (10.7)
(10.7) Trích trong bài “Lưu dạ lang tặng tân phán quan” (Đêm tối ngâm thơ tặng phán quan mới) của Lý Bạch.
Dịch Thơ: “Giận thay mất mặt hào sĩ già, phong lưu há thiệt lũ hậu nhân”
Chương trước | Chương sau