hắn đối với nàng không giống như những người hay nịnh bợ ở bên cạnh nàng, cũng không giống những người mưu cầu lợi lộc gì đó ở chỗ nàng, mà là thật lòng yêu nàng, thương nàng.
bạn đang xem “Đại Sói Hoang Ôn Nhu ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!yêu? hắn yêu nàng?!
Nàng chớp mắt mấy cái, lòng như bị một tảng đá lớn đập vào. yêu là như vậy sao? Cho nên nàng mới đào hôn không muốn thành thân với Trần đại thiếu... Là vì nàng không yêu Trần đại thiếu sao?
Mà hắn bởi vì yêu nàng nên mới nhiều lần đến nhà nàng cầu thân đúng không? Nàng hình như đã hơi hiểu ra ý nghĩa của chữ ‘yêu’.
Nàng đối với hắn, cái tên thô lỗ này có cảm giác gì không? Nàng ngước mắt nhìn thẳng vào con ngươi đen thâm trầm của hắn, trong đôi mắt hắn vẫn đầy vẻ dịu dàng nhu tình.
- Ta... ta chán ghét ngươi!!
Nàng phát hiện sự dịu dàng của hắn đang dần xâm chiếm trái tim nàng, làm cho nó không ngừng đập mạnh, khiến nàng không có cách nào đối mặt.
- Ta yêu nàng! - Bàn tay của hắn lau đi vết dầu mỡ dính trên khoé miệng nàng - Hơn nữa sẽ yêu nàng cả đời.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cúi xuống thật thấp, bởi vì câu nói này của hắn khiến nhịp tim của nàng lại càng rối loạn, giống như có người không ngừng cầm gậy đánh vào tâm tư của nàng.
Đáng ghét!!! Chắc hẳn tên Hạng Duật này đã cho nàng ăn trúng bùa ngãi gì rồi, nếu không sao nàng lại trở nên kỳ quái như vậy!!
hắn vẫn yêu nàng, cũng không quan tâm nàng có yêu hắn hay không.
- Ta không biết yêu! Hơn nữa ta cũng không nhất định sẽ yêu người à nha...
Hạng Duật sửng sốt một chút, sau đó trầm mặc.
Đột nhiên hắn im bặt, làm nàng ngước mắt nhìn hắn, lại phát hiện hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt.
Hạng Duật dường như đang trầm tư, vẻ mặt có hơi thống khổ. hắn không ngờ chỉ vài câu nói của nàng lại khiến cho lòng hắn khó chịu như bị kim đâm.
Nhìn thấy trong mắt hắn tràn đầy thương tâm và thất vọng, lòng nàng cũng không nhịn được nhói lên một hồi.
- Ta... Ý ta là không chắc... – Nàng nhỏ giọng giải thích – không phải cứ nói như vậy thì nhất định là vậy...
không nỡ nhìn hắn thất vọng, nàng mới lên tiếng thổ lộ tiếng lòng của mình.
Nghe được câu nói này của nàng, hắn lại mỉm cười:
- thật sao? Vậy ta có cơ hội làm cho nàng yêu ta ư?!
- Ngươi... - Nàng cảm thấy giống như đang bị hắn gài bẫy, liền tức giận giậm chân- không thèm nói với ngươi nữa! Ngươi là người xấu!
Nàng quyết định vùi đầu ăn cơm không thèm để ý tới con sói háo sắc đội lốt con dê vô hại kia.
Lần này, hắn nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng đều. Xem ra tiểu oa nhi chỉ là chưa thông suốt chuyện tình cảm chứ không phải đối với hắn không có cảm giác gì.
Mặc dù Nguyên Sơ Chân luôn miệng gọi là người xấu, là thổ phỉ nhưng lại phát hiện ra Hạng Duật kỳ thật cũng không phải là người xấu. hắn không hề đối xử với nàng như phạm nhân, ngược lại cho nàng tự do đi lại trong Kim Bảo trang. Ai nấy đều biết nàng chính là tân nương tử vừa mới bái đường cùng hắn.
Có điều, bà thổ phỉ của Kim Bảo trang có nói rõ, không có sự đồng ý của Kim Đan Đan, nàng không được phép bước ra khỏi trang viên một bước.
Nàng muốn chạy trốn khỏi Kim Bảo trang . . . Trừ phi sau lưng nàng mọc ra một đôi cánh lớn, mới có thể bay qua bức tường cao kia.
không sao. Trước hết nàng sẽ thăm dò trong ngoài Kim Bảo trang thật kỹ và lai lịch của bà thổ phỉ Kim Đan Đan kia. Có điều nàng chờ suốt mười ngày, cũng không hề phát hiện ra hành vi thổ phỉ nào của bọn họ... Kim Đan Đan chẳng qua cũng chỉ là chủ của một ngân hiệu tư nhân mà thôi, dưới trướng có năm tên ‘đại tướng’, mỗi người đảm nhiệm một chức vụ riêng.
Trong đó Hạng Duật chính là phụ trách thu hồi khoản lời từ số tiền cho các thương gia vay. nói đến đây, cái bà đó đúng là ngang ngược, cũng không cho bọn người làm thêm một phân nào. Chỉ trả lương đúng với chức vụ của họ.
Tự nhiên nàng cảm thấy hưng phấn.
Chẳng lẽ cái bà thổ phỉ ngang ngược không biết phân rõ phải trái kia đã quyết định sẽ đi cướp bóc trước sau đó mới từ từ lòi đuôi hồ ly ra ư?
Thế nên nàng chạy đi tiếp cận cửa lớn của phòng khách, nhìn thấy Kim Đan Đan cúi đầu chăm chú ngắm một đôi ngựa làm từ ngọc cẩm thạch, sắc mặt ngưng trọng.
- A! thì ra không phải cướp bóc mà là cướp đoạt sau đó mới ngắm tang vật...
Gương mặt xinh đẹp của Kim Đan Đan ngẩng lên, ném thẳng bàn tính trong tay ra ngoài. không sai lệch lướt qua ngay sát mặt nàng, khiến cho Nguyên Sơ Chân phải nhắm mắt ngậm miệng lại.
Bà bà hung ác! Nguyên Sơ Chân ai oán! Nàng không hề quên bà thổ phỉ kia thích nhất là cầm cái bàn tính này để đánh người.
- Ta nói... tiểu muội muội này. Ngươi không có việc gì làm hay sao mà rảnh rỗi đến mức chạy đến chỗ này!
Kim Đan Đan nàng hiện đang rất buồn bực, tốt nhất là đừng đụng vào. Đầu óc của tiểu cô nương này thật kém thông minh.
- Ta... Ta xem ngươi định đi ra ngoài cướp bóc cái gì...
Nguyên Sơ Chân nhìn thấy nét mặt của nàng, kinh ngạc thở hắt ra, vội vàng sửa lời.
- A! Ta tới... xem ngươi đã đi thu nợ chưa – Nguyên Sơ Chân cười giả dối, trông rất ngụy tạo.
Kim Đan Đan bắt chước nàng cười tươi như hoa:
- Thu nợ đúng là chuyện của ta. Còn ngươi!! Ngươi ở trong trang nhiều ngày như vậy không làm ra trò trống gì cả!!
Nguyên Sơ Chân mặt ửng hồng, chu môi cãi:
- Ngươi, ngươi, ngươi,... là ngươi ép buộc ta đến đây mà!
Vậy mà còn trách người ta không có cống hiến.
Kim Đan Đan nhìn nàng từ đầu đến chân, một lúc sau mới nhắm nghiền mắt, lắc đầu, thở dài.
Vẻ mặt như vậy, thái độ như vậy chính là đang coi thường nàng! Trong mắt người khác nàng chính là con sâu gạo ăn chực ở chùa nhà người ta. Nàng tức giận:
- Ngươi không được phép khinh thường ta!
- Ngươi có bản lĩnh gì mà muốn ta không coi thường? – Kim Đan Đan nhíu mày, không muốn so đo với trái bí đao nhỏ này.
- Ta... – Nguyên Sơ Chân hít một hơi, nhíu mày ráng nhớ - Ta nhìn vậy chứ rất thông minh.
- Phải, phải! Đầu của ngươi chỉ để trang trí thôi.
Hứ! Chỉ để người khác nhìn ngắm, chả có tác dụng gì.
Nguyên Sơ Chân vốn không phải là đối thủ của Kim Đan Đan, miệng mồm căn bản không lanh lợi bằng người ta, chỉ có thể tức giận đến mức giậm chân tại chỗ.
Tưởng đâu không thể tiếp tục đối đáp nàng ta nữa, chợt nàng dời tầm nhìn, thấy tay Kim Đan Đan đang vuốt ve con ngựa bằng ngọc.
Ha ha! Nàng bắt được điểm yếu của Kim Đan Đan rồi.
- Xem ra ngươi cũng ngốc chứ bộ. Ngươi cái gì không cướp lại đi cướp loại hàng giả này làm gì?
- Ta cảnh cáo ngươi, ngươi mà còn nói ta cướp đoạt...
Kim Đan Đan trừng mắt nhìn trái bí đao nhỏ, đột nhiên nheo mày, khóe miệng run rẩy.
Trái bí đao này vừa nói cái gì? Hàng giả? Được lắm!
Kim Đan Đan nhoẻn miệng cười, sao nàng lại quên trái bí nhỏ này chính là con gái của thương nhân buôn ngọc chứ!
- Ngươi chỉ vừa liếc mắt một cái đã biết đây là hàng giả sao? Đây chính là cẩm thạch tốt nhất.
Nguyên Sơ Chân nhìn cục đá cười cười.
- Đây chỉ là đá thôi. Dưới lòng sông chỗ nào cũng có thể nhặt được loại đá này. Ngươi xem, nếu như là cẩm thạch thật, ánh sáng sẽ không lan ra đều đặn như vậy. Còn nữa, ngươi thử gõ gõ rồi nghe âm thanh của nó, cầm một khối cẩm thạch thật tới so sánh là biết ngay thật hay giả.
Giờ thì nàng có thể đắc ý rồi. Ngay từ nhỏ nàng đã theo chân cha học tập, hơn nữa có năng lực bẩm sinh vừa liếc mắt một cái là có thể phân biệt được ngọc thật ngọc giả.
Hừ! Dám xem thường nàng, nàng chính là cao thủ trong việc này đó!
- Phải không đây?! – Kim Đan Đan bán tín bán nghi, não bộ hoạt động nhanh chóng, chợt nhớ đến số đồ làm bằng ngọc chất đống trong nhà kho – Có lẽ là mèo mù vớ được cá rán thôi.
- Ngươi....!
Nguyên Sơ Chân tức giận, bước đến giật lấy con ngựa bằng ngọc, ném mạnh xuống đất.
Ngọc đá trong nháy mắt vỡ nát, lập tức Kim Đan Đan đau lòng, ngay sau đó, nàng không thể tin được, Nguyên Sơ Chân nói hoàn toàn là thật.
Con ngựa bằng ngọc này không phải làm bằng cẩm thạch. Đá xanh kia đi ra sông chỗ nào cũng có thể tìm thấy...
Đáng chết! Cư nhiên có người dám cầm hàng giả đến gán nợ, khó trách gần đây họ đều thiếu nợ không trả!
- đã tin chưa?!
Nguyên Sơ Chân thật sự đắc ý, còn hất cằm cười thầm Kim Đan Đan.
- không tin!
- không tin? – Nguyên Sơ Chân nhíu mày. Bà thổ phỉ này thật không phải người bình thường.
- Trừ khi ngươi chứng minh lại lần nữa.
Ha ha! Xem ra trái bí nhỏ này thực sự có ích rồi đây. Có thể nhân cơ hội này dụ nàng ta cống hiến chút sức lực. Nếu không sẽ lãng phí lương thực của nàng.
- không thành vấn đề.
Nguyên Sơ Chân vỗ ngực một cái. Muốn cho Kim Đan Đan trước mắt phải cúi đầu sùng bái.
Cứ như vậy, trái bí nhỏ ngây ngô bị Kim Đan Đan lừa gạt...
Ra sức làm nô dịch.
Chương trước | Chương sau