XtGem Forum catalog
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 66
5 sao 5 / 5 ( 84 đánh giá )

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên - Chương 57 - Chia lìa 1

↓↓

Câu nói của anh càng khiến tôi run mãnh liệt hơn, tôi ôm chặt lấy anh,

bạn đang xem “Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cảm giác được sự run rẩy của tôi, anh nhẹ giọng an ủi "Đừng lo cho anh, chỉ cần em hạnh phúc là được rồi..."


Tôi ngẩng đầu, nhìn nụ cười như gió xuân của Vũ, tôi khẽ hỏi "Vũ, vậy anh thì sao?"


Nụ cười của anh đượm buồn, xoa xoa tóc tôi, " Hạnh phúc, anh đã từng chân thực có được. Đáng tiếc, anh không thể giữ nó lại bên mình..."


Trái tim đau đớn, tôi nhìn vào mắt anh, hỏi "Vũ, anh sẽ quên anh ấy chứ?"


Anh lắc đầu "Người mà chúng ta không thể nào có được nữa, cách duy nhất chính là nhớ cậu ấy thật kĩ."


"Làm vậy có đau khổ không?"


Anh cười, "Anh đã từng nghĩ tình yêu trên đời này có thể sâu đậm đến nhường nào chứ? Sau đó phát hiện, khắc cốt ghi tâm chỉ cần một lần là đủ. Nhược Băng, anh đã khắc tên cậu ấy vào xương tủy rồi, cả đời này sẽ không quên..."


Cả đời này sẽ không quên, tôi nhắc lại mấy chữ này,


Tư Dạ, anh có biết anh đang làm gì không?


Giờ khắc này, tôi đột nhiên rất muốn gặp anh ta, có vài chuyện, chúng tôi phải kết thúc chúng...


Lúc gặp nhau đã là đêm khuya, bóng tối đã nuốt trọn ánh sáng


Hắn rất vui vẻ, ôm tôi rồi không nhịn được hôn lên môi tôi, "Không phải nói hôm nay muốn ở cùng với anh trai sao? Sao rồi, nhớ anh à?"


Tôi cười cười "Ừ đấy, rất nhớ anh, cả ngày chỉ nghĩ đến anh thôi..."


"Ngưng Tịch..." Ánh mắt mê muội, bàn tay không an phận tham lam đi vào trong áo tôi


Tôi lui về phía sau vài bước, đứng cách hắn một khoảng.


Hắn nghi hoặc nhìn tôi "Sao vậy?"


"Tư Dạ, chúng ta quen nhau bao lâu rồi?"


"Mười năm..."


Nhìn mặt hắn, tôi có chút mơ hồ, nhẹ nhàng nói "Đúng vậy, mười năm, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thấu hiểu đối phương."


"Ngưng Tịch, rốt cuộc là em muốn nói cái gì?" Hắn nmuốn đến gần kéo tôi, tôi lùi về phía sau, lưng chạm vào tường, đã không có đường lui nữa...


Tôi nhìn hắn, nói rất rõ ràng "Tư Dạ, em... không thể đi cùng anh."


Hắn nhìn tôi, xoa xoa tai, nhẹ giọng hỏi "Em nói gì?"


"Em... không thể đi cùng anh."


Hắn cười, "Em đang trêu anh đấy à?"


Tôi nhìn vào mắt hắn, ánh mắt này nói cho tôi biết, hắn đang sợ hãi, rất sợ hãi...


Tôi hít một hơi thật sâu, kiên quyết nói, "Em không đùa, em không thể đi cùng anh được!"


Hắn vẫn không nhúc nhích nhìn tôi, mơ hồ hỏi "Là bởi vì anh trai em à? Vì anh ta à?"


Tôi chẳng nói gì, chỉ nhìn hắn, vẻ mặt này, bình tĩnh đến mức khiến người ta phát sợ.


Ánh mắt dần dần rời khỏi mặt tôi, rời khỏi ngọn đèn, rời khỏi tất cả âm hưởng thậm chí là tất cả mọi thứ hữu hình, bay vào đêm tối, bay qua bầu trời, đi đến một nơi mênh mang và không thể chạm tới...


"Sao lại như thế? Sao lại như thế?" Hắn không ngừng rên rỉ, giống như người đang nói mớ, giống như một đứa trẻ bị vứt bỏ ở ven đường, mờ mịt chẳng biết làm gì...


Tôi không còn kiên nhẫn để nhìn tiếp nữa, quay mặt đi


"Cứ vậy nhé..." Bỏ lại câu nói này, tôi lướt qua người hắn


Hắn chỉ im lặng, đến khi tôi lướt qua hắn, hắn giơ tay túm chặt cánh tay tôi,


"Em nói đi là đi sao? Anh làm sao có thể để em đi?"


Hắn đè tôi lên giường, hôn điên cuồng, không ngừng cầu xin "Đừng đi, Ngưng Tịch, em muốn gì anh đều cho em hết, đừng đi."


Không! Tôi không ngừng lắc đầu, em đi chính là vì em sợ có một ngày em sẽ muốn mạng anh!


"Hoàn Tư Dạ, buông em ra đi." Tôi hét lên, dùng hết sức đẩy hắn ra, nhưng tất cả chỉ là vô ích...


Hắn không quan tâm, trong mắt chỉ có điên cuồng, hung hăng xé quần áo tôi ra, "Không, anh không buông, anh không để em đi đâu, không thể để em đi..."


Hắn không ngừng lặp lại câu nói này, không ngờ hắn có thể lấy thắt lưng trói tôi lên đầu giường.


"Đừng như vậy, Tư Dạ" Trong giọng nói của tôi chỉ có bất lực và cầu xin, đáng tiếc, hắn không nghe được


Cái gì hắn cũng không nghe được...


Nhìn đôi mắt chỉ có màu máu của hắn, tôi biết, hắn đã hoàn toàn đánh mất lý trí


Hoàn Tư Dạ lúc này là đáng sợ nhất, bởi vì hắn có thể làm ra những chuyện mà ngay cả hắn cũng không ngờ tới


Máu lạnh và tàn nhẫn, băng giá và vô tình, là bản tính của người trên đảo Tái Sinh...


Hắn gần như điên cuồng đâm vào người tôi, khoảnh khắc đó, tôi đau, trái tim đau đến tuyệt vọng...


Đau đến suýt khóc, nhưng một giọt nước mắt cũng không có


Chỉ có thân thể đang không ngừng run rẩy, đó là linh hồn tôi đang khóc,


Linh hồn sẽ khóc khi trái tim cạn khô


Thế mà hốc mắt tôi còn cạn khô hơn cả trái tim.


"Ngưng Tịch, đừng đi, đừng ép anh..." Hắn hung dữ cắn lên vai tôi, không ngừng nói


Mồ hôi làm mờ tầm mắt tôi, qua bờ vai hắn, tôi mơ hồ nhìn thấy trần nhà,


Chúng tôi so với thế giới này quả thực quá bé nhỏ, nhỏ bé đến mức không muốn đối mặt, nhỏ bé đến mức chỉ muốn trốn chạy...


Tư Dạ, em mệt lắm rồi, yêu và hận đều quá nặng nề, chúng đã trở thành nỗi đau không thể thừa nhận trong cuộc đời em


Bây giờ em chỉ muốn biến mất...


Xin anh để em đi...


"Cho em đi..." Tôi bi ai nói


Ánh mắt hắn mê muội, nâng mặt tôi lên nhìn thật kỹ, sau đó hôn tôi thật sâu, chặn tất cả những điều tôi muốn nói.


"Cho em đi, Tư Dạ" Thừa dịp hắn quanh quẩn trước ngực tôi, tôi tiếp tục cầu xin,


Hắn ngậm trọn vẹn nhũ hoa trong miệng, sau đó, cắn rất mạnh...


"Cho em đi, xin anh đấy..." Tôi gần như thét lên


Đêm hôm đó, tôi không ngừng lặp lại câu nói kia, lần nào nói ra cũng bị hắn ôm rất chặt, tiến vào rất sâu...


Sau cùng hắn đưa tay bịt miệng tôi, lập tức tôi không thể nói gì nữa.


Lúc trời tờ mờ sáng, hắn mới tỉnh táo, thả tự do cho cánh tay tôi.


Tôi kéo chăn lên, che đi cơ thể trần trụi đầy thương tích của mình, đưa lưng về phía hắn, nghiêng người, cuộn tròn trên giường, sau đó nhắm mắt lại...


Nhắm mắt lại, có phải lập tức sẽ không nhìn thấy gì nữa?


Bịt tai lại, có phải lập tức sẽ không nghe thấy gì nữa?


Cứ ngủ say như thế, có phải sẽ quên được tất cả mọi chuyện vừa xảy ra?


Tôi muốn quên, thật sự rất muốn quên...


Hắn đưa tay vén mái tóc ướt nhẹp mồ hôi của tôi lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của tôi, tiếng hổ thẹn đầy đau lòng của hắn vọng lại


Tôi chẳng có hơi đâu mà đi tìm hiểu thứ ngôn ngữ hắn dùng bàn tay truyền tới tôi chỉ muốn ngủ, muốn ngủ và không tỉnh lại nữa...


Một giọt nước lạnh buốt rơi xuống cổ tôi, sau đó, tôi nghe thấy hắn nói, "Xin lỗi, anh..."


Hắn không nói gì nữa, từng giọt nước cứ thể chảy vào cổ tôi, nóng bỏng, lạnh buốt...


Tôi cắn mu bàn tay chính mình, cắn rất mạnh


Phụ nữ đúng là vô cùng yếu đuối, vào những lúc thế này lại càng yếu đuối hơn.


Phụ nữ đúng là dễ dàng thỏa mãn, một câu xin lỗi còn chưa nói xong đã đủ khiến thành lũy sụp đổ hoàn toàn


Chỉ là tôi hiểu được câu nói chưa nói xong của người đó, nhanh lại không thể đáp lời hắn ta


Nếu như anh chỉ tổn thương tôi, tôi có thể tha thứ cho anh,


Bởi vì yêu, cho nên lưu luyến, vì lưu luyến nên có thể quên đi tổn thương.


Nhưng anh lại hại chết Nhược Băng, phá hủy hạnh phúc cả đời của Vũ, anh bảo tôi phải đối mặt với anh thế nào đây?


Ngoài cửa sổ là từng luồng sáng rực rỡ, ánh nắng lại xé rách bầu trời, lại là bình minh.


Đáng tiếc, chúng tôi lại bỏ lỡ. Không ngờ cùng nhau đón bình minh với chúng tôi lại là một chuyện khó khăn đến thế...


Nhìn từng đám mây ngoài cửa sổ, trước mắt hiện ra khuôn mặt tươi tắn đầy yêu chiều của Truyền Chi, nghĩ đến hoàn cảnh trước khi anh ra đi, cũng nghĩ đến kí ức mà tôi cố gắng vùi lấp kia.


Lúc đó, máu tràn ra hai bên khóe miệng anh, anh áp sát tai tôi, nói rát nhỏ, "Bởi vì yêu em cho nên thành toàn cho em. Không hy vọng em ghi nhớ, chỉ mong em không hối hận..."


Tôi cười phá lên, anh ngốc thật, ngốc quá mức


Hạnh phúc, làm sao có thể dùng mạng sống để thành toàn được?


Thì ra con người thông minh là anh đã hiểu được tất cả mọi chuyện, vậy anh có đoán trước được kết quả của ngày hôm nay không?


Mệt quá, cái gì cũng không muốn nghĩ nữa, tầm mắt dần dần trở nên mơ hồ, không còn nhìn rõ bầu trời xanh thẳm, mây trắng tinh, ánh sáng mặt trời tươi đẹp, bị bóng tối vây quanh, rơi vào một không gian không tiếng động, không hình ảnh.


Nếu có thể khiến tôi không thấy, không nghe, tôi mong bản thân không bao giờ tỉnh lại nữa...


Tôi nguyện chia lìa như vậy...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Vương quốc khỉ

Vương quốc khỉ

Có hai người nọ rất thích đi du lịch, một người chỉ nói thật còn một kẻ toàn

24-06-2016
Tình bạn ngọt ngào

Tình bạn ngọt ngào

Hai mươi mốt năm về trước, chồng tôi mang Sam - một chú chó giống Đức tám tuần

30-06-2016
Mắt kính

Mắt kính

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Anh là

25-06-2016
Bình minh đến muộn

Bình minh đến muộn

Chỉ cần trời không sáng, bình minh không ló rạng thì sẽ không ai nhìn thấy khuôn mặt

29-06-2016
Lưu bút mùa ấy

Lưu bút mùa ấy

(khotruyenhay.gq - Viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tình yêu học trò

27-06-2016
Vị của nụ hôn

Vị của nụ hôn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Người anh hùng

Người anh hùng

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết

24-06-2016
Chờ đợi để yêu

Chờ đợi để yêu

Cuộc đời quả thật khó đoán. Một anh chàng từng làm "cấp trên" của tôi trong quán ăn

23-06-2016
Yêu lắm cơ

Yêu lắm cơ

Hắn quyết định đi tìm cọc. Hắn chán rồi! Chán hết rồi! *** Chán những cuộc chơi

01-07-2016
Chiếc áo tặng cha

Chiếc áo tặng cha

Thế là ước nguyện mua tặng cha một bộ áo quần mới của tôi không thành. Tôi ân hận

27-06-2016