Gió biển ban đêm hơi lạnh, chiếc áo mỏng manh không ngăn được cái lạnh thấm vào da thịt, không tự giác nghiêng về phía sau dựa sát vào vòng ngực ấm áp đó...
bạn đang xem “Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tôi chủ động tiếp xúc khiến hắn cười nhẹ thành tiếng, cánh tay dài duỗi ra ôm chặt tôi vào ngực...
Đưa tay bóp nhẹ hoa đinh hương trong bình đưa lên mũi khẽ ngửi, hương thơm thấm vào lòng người khẽ giang rộng tay ra khiến những cánh hoa nhỏ bé tung bay chuyển động, múa may trong không khí...
Người đàn ông cầm lấy tay tôi, vài cánh hoa vẫn còn lưu lại trng lòng bàn tay, hắn chậm rãi mở bàn tay ra, khẽ cầm lấy mấy cánh hoa mỏng manh đó
"Không ngờ em lại thích loài hoa này, chẳng có chút quyến rũ nào, không xứng với em..." Người đàn ông soi xét nói
Tôi cười khẽ, yêu thích không cần phải xứng đáng. Tôi biết trong mắt người này, thứ thích hợp với tôi nhất là hoa anh túc, chỉ là tôi chẳng hề thích nó...
"Em thích hương vị của nó, có người nói đinh hương là loài hoa cao quý nhất, cho nên nó được coi là loài ha của Thiên Quốc..."
"Thế à?" Hắn nắm lấy bàn tay tôi, khẽ ngửi mùi hoa còn lưu lại trong đó, bình luận
"Loại hương thơm thanh khiết này quả thực không tầm thường..."
"Nhưng em thích nó cũng bởi vì hoa ngữ của nó..."
"Hoa ngữ?" Hắn có chút nghi ngờ
"Mỗi loài hoa đều có ngôn ngữ của riêng nó, anh không biết rõ sao?" Tôi quay sang, có chút cười nhạo suy nghĩ thiển cận của hắn
Hắn nhẹ nhàng bóp lên mũi tôi một cái "Là gì?"
Tôi nhếch môi cười, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi "Tình yêu... đã định trước là vô vọng "
Người đàn ông phía sau nhất thời cứng đờ, chưa kịp cho tôi phản ứng lại đã nghe thấy rắc một tiếng, tiếng thủy tinh vỡ vụn, không ngờ hắn lại giơ tay đập nát bình hoa...
Vài mảnh vụn bắn ra sượt qua gò má tôi, hơi đau...
"Sao thế?" Tôi không hiểu
"Không may mắn, anh không thích" Cơ thể hắn cứng rắn như sắt
Tôi xoay người, cúi đầu vào ngực hắn dịu dàng thầm thì "Biết rồi, đừng giận..."
Cơ bắp của hắn vẫn cứ cứng đơ như trước, tôi dùng ngón tay khẽ xoa xoa nửa ngày sau hắn mới thả lỏng một chút, khẽ thở dài một hơi, bàn tay phía sau lại vuốt lên mặt tôi rồi kích động nâng mặt tôi lên
"làm em bị thương à?"
"Sượt qua da thôi, không sao đâu..." Tôi xoa mu bàn tay hắn, cười nhạt
"xin lỗi..." Người đàn ông xót xa lau vết máu đi
Tôi quay mặt vùi vào lòng hắn, ôn nhu hỏi "Vẫn giận à?"
Người đàn ông thở dài trên đỉnh đầu tôi "Không giận chỉ cảm thấy bất an thôi..."
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt mất đi tiêu cự không nhìn rõ dáng vẻ nhưng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn...
"Làm sao mới có thể khiến anh an tâm?" Tôi thì thầm
"Không biết nữa "
Tôi cười nhẹ "Anh làm khó em..."
Hắn không nói gì, chỉ ôm tôi chặt hơn
Nửa ngày sau hắn mới thì thào "Ngưng Tịch, em còn sợ bóng tối không?"
"Sợ, lúc nào cũng sợ..."
"Nếu như, cả đời này em sẽ không nhìn được thì sao..."
"Em sẽ điên mất..." Tôi cười khẽ
"Thế à?" Giọng nói của hắn mang chút ưu thương, là ảo giáccủa tôi sao?
"Nhưng anh lại rất thích dáng vẻ lúc này của em. Em không nhìn được nếu anh không dắt tay em thì em không đi được đến đâu cả. Anh không đút cơm cho em thì em không ăn được gì hết. Anh rất thích cảm giác được em dựa dẫm thế này..."
Người đàn ông cúi đầu hôn lên cổ tôi, tôi khẽ mỉm cười, vùi mặt vào cánh tay hắn
"Em biết..."
Chuyện này tôi biết từ lâu rồi...
Gió tối nay thực sự rất lạnh, lạnh đến mức khiến lòng tôi lạnh buốt...
Chương trước | Chương sau