The Soda Pop
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 10 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 99

↓↓
Mặt cô đỏ hồng nhưng tay thì ôm chặt eo anh.

"Anh Tư Viễn." Đôi mắt xấu hổ nhìn anh, giọng cô thì thào hỏi: "Chúng ta như vậy... có phải... lại muốn có..."

Nói nhanh hai từ cuối cùng, cô cúi gằm xuống không dám nhìn anh.

"Em nói lại muốn có cái gì?" Mục Tư Viễn hỏi lại, hai từ cuối anh nghe không rõ.

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Không có gì, không có gì..."

Cô không chịu lặp lại làm anh càng muốn biết.

"Là gì thế? Mau nói cho anh đi, bằng không..."

Nụ cười xấu xa bên khóe môi càng đậm, anh ác ý dùng thứ đó của anh chọc vào nơi mềm mại của cô.

Uy hiếp mà cũng là dụ hoặc.

Với chiêu này thì thật sự hiệu nghiệm, cô nhanh chóng đẩy anh ra. "Có con đó, liệu có phải lại có thêm một đứa nữa không?"

"Thế càng tốt!"

Anh vui vẻ nói: "Bây giờ chúng ta lập tức tạo ra thêm một đứa nữa được không?"

Anh nói gì đó?

Gấp gáp thế ư, anh thật muốn "tạo ra" thêm đứa nữa hả?

Cô chống tay lên ngực anh, vội chuyển đề tài: "Anh Tư Viễn, anh muốn con trai hay con gái?"

"Tất nhiên là con gái."

Anh không chút nghĩ ngợi. "Một cô con gái xinh đẹp như em."

Nghe anh nói mà cô sửng sốt, sự vui vẻ hiện rõ trên khuôn mặt. Cô chưa từng nghe anh nói cô xinh đẹp, thực sự từ trước đến nay chưa từng được nghe.

"Anh Tư Viễn, em đẹp thật chứ?"

"Ngốc thế."

Anh búng mũi cô. "Trong mắt anh, em là cô gái xinh đẹp nhất."

Cô rất vui, cực kỳ vui.

Cho dù là lời nói dối thì cô cũng vui vô cùng.

Nhưng ngoài miệng cô vẫn phải giả bộ một chút. "Thật không? Anh quen biết nhiều đại minh tinh như vậy mà, chẳng lẽ không có cô nào đẹp hơn em?"

"Chỉ cần trong mắt anh có em, anh sẽ không thấy được cô gái nào khác."

Không những thế, trái tim anh đã chứa đầy hình ảnh của cô, không còn chứa nổi những người khác.

"Lời ngon tiếng ngọt."

Cô lầm bầm không tin.

Anh lại bắt đầu hôn cô, từ má cho đến cổ, tay thì cởi áo ngủ của cô ra...

"Chờ đã, chờ đã."

Cô vội vàng hô lên.

Anh gian nan lắm mới dời môi đi được. "Gì vậy?"

Cô rất nghiêm túc nhìn anh: "Anh Tư Viễn, trước kia em nghe người ta nói, ba, năm, bảy mới... mới có thể sinh con gái..."

Còn có câu nói như thế?

"Hôm nay là thứ mấy?"

"Thứ tư..."

"Dù là con trai hay con gái thì anh đều muốn!" Nói xong anh cởi ngay đồ ngủ của cô, chặn lại cái miệng định thét chói tai vì kinh ngạc kia...

Một đêm kiều diễm chỉ vừa bắt đầu...

***

Vừa mở mắt ra đã thấy ánh mặt trời xuyên thấu qua màn cửa rọi vào, cô lật người, phát hiện bên cạnh trống không.

Chắc anh đi làm rồi...

Cô chợt giật mình ngồi dậy, cô thật đáng đánh!

Lại quên dậy tiễn Hoan Hoan Nhạc Nhạc đi học.

Cô nhanh chóng nhìn đồng hồ, may là mới bảy giờ nên cô liền vội vàng mặc áo ngủ, hi vọng chúng còn đang ăn sáng.

Kéo theo cơ thể đau nhức đi xuống lầu, cô lập tức nghe thấy giọng nói ngọt ngào của chúng: "Mẹ, mẹ!" D(đ)~leQu|y[đ]ôn

"Hoan Hoan, Nhạc Nhạc!"

Cô vui vẻ đáp lại chúng, xuống dưới thì mới thấy, bên bàn ăn không chỉ có Hoan Hoan Nhạc Nhạc mà còn có cả tên đại bại hoại kia nữa!

Lúc này anh đang dùng ánh mắt cười như không cười nhìn cô, dường như đang khoe khoang "việc xấu xa" tối hôm qua của anh!

"Mẹ!"

Nhạc Nhạc nhảy xuống ghế tựa, lao đến ôm chân cô, mở miệng hỏi: "Em gái đâu ạ?"

Em gái?

Cô nghi hoặc thì thấy bé giơ tay sờ bụng cô nói: "Trong này!"

Hoan Hoan cũng hỏi: "Mẹ, ba nói con và Nhạc Nhạc sẽ có thêm em gái, có đúng không ạ?"

Mục Tư Viễn!

Cô đột nhiên hiểu ra, vừa thẹn vừa giận: "Anh nói gì với các con thế hả?"

"Không nói gì cả."

Anh vô tội nhún vai. "Chỉ ăn ngay nói thật thôi!"

"Anh..."

Trong lúc nhất thời cô không tìm được từ nào để phản bác, Nhạc Nhạc lại vuốt bụng cô mà kêu: "Em gái, em gái, anh là... anh Nhạc Nhạc!"

Bé rất vui khi cuối cùng đã có thể làm anh!

Cố Bảo Bảo buồn cười nhìn bé, bế bé lên ngồi lại chỗ cũ. "Nhạc Nhạc, bỏ qua em gái đã, con ăn sáng trước đi nhé?"

Nhạc Nhạc gật đầu, không nhìn bụng cô nữa, cầm bánh mì tiếp tục ăn.

Bên dưới bàn, cô duỗi chân đá anh một cái lại bị chân anh ôm lấy, giãy mãi cũng không thoát.

Cô sốt ruột, lén trừng mắt lên với anh ý bảo anh mau buông ra.

Anh lại coi như không thấy, tiếp tục uống cà phê, nhàn nhã đọc báo.

"Mẹ, con ăn xong rồi."

Hoan Hoan nhảy xuống ghế tựa chạy đến bên cạnh cô.

Vừa rồi lúc mẹ xuống, bé đã muốn ôm mẹ rồi, nhưng bữa sáng còn chưa ăn xong nên không ra khỏi bàn được, nếu làm vậy thì ba sẽ không vui.

"Hoan Hoan ăn no chưa?"

Cố Bảo Bảo cười hỏi, chân vẫn âm thầm vùng vẫy dưới bàn.

Hoan Hoan gật đầu, rúc vào người cô. "Mẹ, hôm nay là thứ bảy, lát nữa con và Nhạc Nhạc ra vườn hoa chơi cát được không ạ?"

Bé bổ sung thêm một câu: "Bài tập con cũng đã làm xong, chiều sẽ luyện đàn được không mẹ?"

"Đương nhiên là được!"

Cố Bảo Bảo cúi đầu hôn bé.

Hoan Hoan lúc nào cũng ngoan làm người ta yêu thích.

Có thể chơi cát rồi!

Nghe thế, Nhạc Nhạc bỏ bánh mì, nhảy xuống.

"Nhạc Nhạc, bữa sáng của con còn chưa xong đâu!"

Cô nói to nhưng hai đứa bé đã chạy nhanh ra ngoài rồi.

Nhạc Nhạc này thật là!

Cô thở dài, lại nói với anh: "Anh mau bỏ em ra, em đi bảo Nhạc Nhạc ăn nốt bánh mì."

Anh lắc đầu. "Cứ kệ nó, nó đói thì sẽ tự đến nhà bếp tìm đồ ăn."

Anh đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, xít lại gần tai cô hỏi: "Sao, có phải có con rồi không?"

"Anh..."

Cô đỏ mặt: "Anh nói gì với các con thế hả? Anh làm ba mà vậy sao?"

"Anh đâu có nói gì với chúng!"

Anh vô tội kháng nghị, bỗng như nhớ ra cái gì đó lại lộ ra ý cười xấu xa: "Tối qua anh cố gắng lắm mà, không thể không có thu hoạch được. Anh đã nói với Hoan Hoan Nhạc Nhạc là chúng sẽ có một đứa em gái, em cũng đừng để anh nói mà không giữ lời đó."

Chuyện như vậy cô có thể quyết định được sao?

Cô biết rõ là anh đang có mưu đồ trêu chọc cô mà!

"Không nghe anh nói nữa, bại hoại!"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Mười bốn ngày yêu

Mười bốn ngày yêu

"mình quen nhau chỉ mấy ngày, quen qua điện thoại thì chia tay cũng chỉ qua điện thoại

25-06-2016
Kẻ bại trận

Kẻ bại trận

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Chúng ta ly hôn đi

Chúng ta ly hôn đi

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". *** Lúc anh nói câu

28-06-2016
Nghe bằng trái tim

Nghe bằng trái tim

"Nếu đôi tai không thể lắng nghe, hãy cảm nhận bằng trái tim" *** Alice là nhạc công

23-06-2016