Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 86 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 87

↓↓
Khó khăn lắm mới tìm ra hành tung của Công Tôn Diệp, bọn họ cũng phóng nhanh tới đây, chẳng lẽ lại nhìn cô Cố rời đi sao?

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh vẫn ngồi yên trong xe.

Cô lúc nào cũng muốn trốn khỏi anh, nếu cô thật sự muốn đi, anh sẽ - để cô đi.

Có lẽ là anh đã mang đến quá nhiều tổn thương cho cô nên giờ đến anh phải hứng chịu.

Nghe tiếng thuyền xa dần, anh chật vật nói với người lái xe: "Đi thôi!"

Nhưng khi người lái xe khởi động xe, anh lại cuống cuồng hô lên: "Dừng lại."

Ánh mắt chung quay vẫn nhìn lại bến tàu trống rỗng kia, không thể phủ nhận rằng anh đang chờ đợi kỳ tích xảy ra.

Mà kỳ tích thật sự đã xảy ra!

Con thuyền đã đi xa bỗng quay lại, nó xuất hiện trong tầm chiếu sáng của ngọn đèn trên bến tàu.

"Cô Cố đã quay lại!"

Thư ký chủ nhiệm vui mừng, anh thì nín thở.

Mãi cho đến khi trông thấy rõ cô nhảy xuống, anh mới tìm lại được hô hấp của mình.

Cô không đi!

Cô sẽ không rời khỏi anh!

Anh biết vậy mà!

Anh cười đứng dậy, ôm ngang cô lên. "Quỷ thích khóc, đừng khóc nữa, chúng ta về nhà thôi."

Cô ngượng ngùng cà cà khuôn mặt nhỏ nhắn trong ngực anh, hai tay ôm chặt cổ anh. "Anh Tư Viễn, tại sao anh tới đây?"

Anh lườm cô một cái. "Người phụ nữ của anh muốn lén lút bỏ trốn liệu anh có thể không tới sao?"

Nghe vậy, cô cuống lên giải thích. "Em không phải muốn lén lút bỏ trốn..."

Hai tiếng "A Diệp" đến mép rồi nhưng cô vẫn cố gắng nuốt nó xuống, A Diệp cũng vì tốt cho cô, cô không muốn kéo anh vào.

"Tại sao không nói nữa?" d5endan3eq4yd6n.c60 Anh vừa nhìn cô vừa bước ra xe. "Sao em không nói là Công Tôn Diệp bảo em đi?"

Cái gì? Cô kinh ngạc, sao anh biết?

"Không phải anh ấy bảo em đi." Cô hoảng hốt lắc đầu. "Anh ấy cũng vì tốt cho em, xảy ra chuyện như thế, anh ấy sợ em bị bắt rồi phải chịu khổ."

Mục Tư Viễn hừ một tiếng buồn bực từ lỗ mũi, hiển nhiên là không tin lòng tốt của Công Tôn Diệp.

Đứng ở góc độ suy nghĩ của đàn ông, Công Tôn Diệp rõ ràng muốn mượn cơ hội này để Bảo Bảo rời khỏi anh!

Thấy bọn họ đến, thư ký chủ nhiệm đã sớm mở cửa xe ra.

Sau khi bọn họ lên xe rồi, cô ấy cực kỳ thức thời ngồi ở ghế trước.

Cố Bảo Bảo mỉm cười với cô ấy, đang định chào hỏi thì anh đã kéo cái rèm ngăn cách ở chính giữa.

Cô sửng sốt: "Sao lại kéo màn..."

Còn chưa nói xong thì môi cô đã bị anh hôn.

Môi chạm môi, lưỡi anh lập tức xông vào, hút hết mật ngọt bên trong.

Một lát sau khi cô không cách nào thở nổi anh mới buông cô ra, trong mắt vẫn còn ý cười xấu xa: "Bây giờ đã biết vì sao anh phải kéo màn rồi chứ?"

Mặt cô đỏ bừng.

Anh, thật đáng ghét!

Nhìn chiếc xe kia dần dần đi xa, vị luật sư nhíu mày hỏi: "Thiếu gia, làm sao bây giờ?"

Công Tôn Diệp không nói gì, ngẩn người nhìn bờ biển đen kịt rộng mênh mông.

Một lúc lâu, anh nhẹ nhàng thở ra: "Không làm gì cả. Về sau, chuyện này không còn liên quan gì đến tôi nữa." Anh ngẩng mặt lên nhìn bầu trời. Nước mắt lạnh lẽo ứa ra, không quan trọng, bởi vì nó lập tức bị gió thổi bay.

***

Chiếc xe lái vào khu vực thành thị, không về tiệm mỳ vằn thắn cũng chẳng đến biệt thự của Mục Tư Viễn, cô kỳ quái hỏi: "Anh đưa em đi đâu thế?"

Anh nhìn lên ghế trước. "Đưa cô ấy về nhà trước đã."

À. Cô gật đầu, đưa mặt gần sát cửa sổ nhìn ra phong cảnh bên ngoài.

Giờ đã là đêm khuya, các cửa hàng sát đường đều đóng cửa, thỉnh thoảng có người đi đường nhưng ai nấy đều vội vã.

Nhưng khi rẽ qua một con phố khác thì trước mắt trở nên náo nhiệt hẳn lên, hóa ra là một quán ăn đêm, đây là thời điểm đông khách nhất.

Nhìn hơi nóng bốc lên từ phía đó, cô cũng cảm thấy đói bụng.

Đúng rồi, lúc tối cô còn chưa kịp ăn gì thì đã bị mấy người cảnh sát mặc thường phục đưa đi.

"Đang nhìn gì thế?" Anh lại gần, mặt dán vào gò má của cô, đè mặt cô lên tấm kính thủy tinh.

"Anh làm gì thế?" Cô nói chuyện cũng khó khăn.

Anh cười nháy mắt mấy cái, đổi sang dùng trán cụng cô. "Đang nhìn gì vậy?"

"Không có gì."

Nói minh đói bụng thì xấu hổ chết, *d*đ*lqđ* dù sao đưa thư ký chủ nhiệm về nhà rồi thì cũng sẽ đưa cô về.

Nhưng sau khi đưa thư ký về, anh vẫn không cho tài xế lái xe về tiệm mỳ vằn thắn mà là đến một nhà hàng nhỏ.

Chỗ này cô chưa từng tới, căn nhà hai tầng đều bằng gỗ, xuyên qua hành lang, nhìn qua cửa sổ mới thấy ánh sáng bùng lên là những cây nến đủ màu sắc.

"Đây là chỗ nào vậy?" Cô nghi ngờ hỏi.

Mục Tư Viễn cười: "Một nơi mà anh đã phải chọn rất lâu."

Nói xong anh kéo tay cô vào nhà hàng nhỏ đấy. Bên trong không có ai, không có khách mà cũng chẳng có người phục vụ.

Trong sảnh trải thảm tím chỉ có một bàn ăn với khăn trải bàn in hình nụ hoa.

Trên bàn ăn đặt một bó hồng lớn hình trái tim.

Cạnh bó hồng có một loạt ly thủy tinh phản xạ lại ánh sáng lộng lẫy nằm trên hai cái bàn hình trái tim dựa sát vào nhau.

Mọi thứ, chúng như một giấc mộng.

Cô từ từ tới gần, e sợ khiến chúng biến mất.

Sau đó cô thấy trên bàn là một đĩa bò bít tể còn bốc hơi nóng.

"Anh Tư Viễn."

Cô nghi hoặc ngoảnh đầu lại, anh mời cô ăn cơm à? Ăn một bữa thôi mà có cần phô trướng vậy không?

Nhưng mà khi quay ra thì thấy anh quỳ một chân xuống đất, hai tay giơ lên một chiếc nhẫn kim cương.

Cô lui lại hai bước, không hiểu nguyên cớ, đôi mắt mờ mịt nhìn anh. "Anh... Anh làm gì thế?"

Sự dè dặt của cô khiến anh đau lòng, có ai mà không nhìn ra là anh đang cầu hôn?

Cô chỉ không thể tin được mà thôi.

"Bảo Bảo!" Anh lớn tiếng, muốn nói cho cô biết tất cả đều là thật. "Lấy anh đi."

"Anh đừng trêu đùa em."

"Anh không phải đang đùa." Ngược lại, anh chưa từng nghiêm túc như thế. "Bảo Bảo. Anh thỉnh cầu em lấy anh, anh muốn em làm vợ anh."

Cô cắn môi, đau quá. Là thật!

Lời anh mới nói là thật!

Nhưng tại sao anh lại làm vậy?

Không thể nào, anh không thể nào muốn lấy cô được.

Chẳng lẽ là bởi vì chuyện xảy ra hôm nay? Anh ấy cũng biết?

"Anh Tư Viễn, anh đừng làm vậy, không cần vậy đâu."

Cô đang do dự, hay là vẫn không tin?

Mục Tư Viễn cau mày, anh đứng dậy, một tay kéo cô, một tay giơ nhẫn lên trước mặt cô: "Bảo Bảo, em nhìn cho rõ, đây là nhẫn anh dùng để cầu hôn em, không phải anh tặng em. Trong chiếc nhẫn có khắc tên anh, em có muốn không?"

Anh quay chiếc nhẫn lộ ra một góc trước mặt cô, quả nhiên, trong nhẫn có khắc một chữ "Tư".

"Vì sao?"

"Vì sao cái gì?" Anh bĩu môi. "Anh muốn cưới em, cho nên mới cầu hôn em." Nói xong, trên gương mặt anh xuất hiện vẻ ngượng ngùng khó gặp, anh nhìn quanh nhà hàng, có hơi do dự: "Bảo Bảo, anh cũng không biết nên cầu hôn thế nào. Nhưng mà cách sắp xếp của nhà hàng đều dựa theo chỉ thị của anh hết, em có thích không?"

Cô kích động gật đầu. Cô thích, sao cô lại không thích?

"Cô ngốc!" Anh cưng chiều nhìn cô. "Đau lòng thì khóc, vui vẻ cũng khóc."

"Anh Tư Viễn." Cô nhìn chiếc nhẫn. "Chiếc nhẫn này thật sự cho em ư? Anh khẳng định chứ?"

"Cô ngốc!" Anh cười, lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn khác. "Cho em xem, cái này là của anh."

Anh đổi một góc khóc cho cô xem, trong chiếc nhẫn kia có một chữ "Bảo"!

Trái tim cô như có gì đó bóp lại, cô ngơ ngác nhìn anh, nghe anh hỏi: "Bây giờ đã tin chưa?"

Sau đó anh trừng mắt lên. "Lần này không cho phép em khóc, nếu em mà khóc thì anh sẽ hôn em."

Đây coi như uy hiếp gì chứ? Cô liền dở khóc dở cười, đánh anh một cái. "Đều tại anh! Bại hoại!"

Anh thật đáng ghét! Chọc cô khóc, lại chọc cô cười!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tình yêu quý tộc - Luxu

Tình yêu quý tộc - Luxu

Giới thiệu: Diệp Xuân (17 tuổi) : nữ nhân vật chính, là một người hiền lạnh nhưng

14-07-2016 97 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Cây Xương Sườn Thứ Hai

Cây Xương Sườn Thứ Hai

Trì Đông Chí có chút nhức đầu, Lương Hạ không có tiền đồ, cứ mãi ồn ào như

21-07-2016 53 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Tường vi thổn thức

Tường vi thổn thức

Mẹ bảo: nuôi để làm thịt, nên thích lúc nào là làm thịt gà lúc đấy. Anh Lâm nhà

30-06-2016
Khi đang giận dữ...

Khi đang giận dữ...

Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi

30-06-2016
Bản hoạ không kết

Bản hoạ không kết

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Yêu

25-06-2016
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Là...em gái anh à?

Là...em gái anh à?

Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng

01-07-2016

Duck hunt