Nói gì thế? Đây là lời nói rõ ràng của anh sao?
bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!"Thiếu gia Tư Viễn." Ba Cố giận hoàn toàn, hét lên: "Tôi tôn kính gọi cậu là thiếu gia, đó là bởi gì tôi kính trọng Mục lão gia, cậu đừng có mà khinh người quá đáng!"
Có thể tâm tình quá kích động nên vừa nói xong ông đã ho khan kịch liệt.
Mấy ngày qua lo lắng cho con gái nên ông âu sầu thương tâm không ít, đã có dấu hiệu của cảm mạo, cho nên vừa bắt đầu ho đã khiến ông không thở được rồi.
Mẹ Cố vội vỗ ngực cho ông, nói: "Thiếu gia Tư Viễn, thím xin cậu đừng nói nữa có được không?"
"Trước mặt A Diệp, đừng trách tôi nói không hay, thiếu gia Tư Viễn, cậu nếu thực sự thương Bảo Bảo nhà chúng tôi thì liệu có chuyện ngày hôm nay sao? Cho tới giờ nói những lời này còn có ích gì? Cậu có chủ tâm khiến chúng tôi không được an bình sao?"
Mục Tư Viễn ngẩn ra.
Cố Bảo Bảo thoát khỏi tay anh, đến bên cạnh ba Cố. "Mẹ, mẹ đừng nói nữa, chúng ta đỡ ba lên gác nghỉ ngơi đã."
Cô muốn đỡ lấy ba nhưng bị ông đẩy ra.
"Bảo Bảo!" Ông nhìn con gái hỏi: "Bây giờ con nói với ba, trong lòng con rốt cuộc nghĩ như thế nào?"
"Ba, con..." Đôi mắt cô mờ hơi sương, không biết nên nói như thế nào.
Mẹ Cố đau lòng khuyên nhủ: "Ba nó, ông..."
"Bây giờ ba muốn biết ngay!"
Ba Cố cực kì kiên trì. "Nếu con muốn tiếp tục kết hôn với A Diệp, tất cả mọi chuyện ba sẽ gánh vác! Nếu... trong lòng con vẫn còn mơ tưởng chuyện trước kia thì con đừng trách ba!"
"Ba..."
Ba đang ép cô lựa chọn ông hay Mục Tư Viễn sao?
Cô nhìn bọn họ, mắt ướt đẫm, cô nên làm gì bây giờ?
"Con còn cần suy nghĩ bao lâu nữa?" Ba Cố thúc giục. "Lẽ nào công dưỡng dục bao nhiêu năm nay của ba cũng không bằng người đàn ông này?"
Cô lắc đầu khóc. "Ba... Con..."
Cô phải nói, ép mình nói, cô buông tha Mục Tư Viễn, vĩnh viễn buông tha người đàn ông không thuộc về mình.
"Mục Tư Viễn, anh hài lòng rồi chứ?" dĐ!L#QĐôn Song, Công Tôn Diệp một mực im lặng bỗng nhiên lên tiếng.
Anh bước đến nói: "Hôm nay anh tới làm gì? Anh giày vò Bảo Bảo đến khi nào mới có thể kết thúc?"
Giày vò?
Mục Tư Viễn lạnh lùng nhìn anh ta, tình cảm của anh dành cho cô sao lại gọi là giày vò?
"Công Tôn Diệp, nếu không phải vì kẻ tiểu nhân như anh thì hôm nay sẽ xảy ra chuyện này ư?"
"Kẻ tiểu nhân?" Công Tôn Diệp cười lạnh, mang theo cả chút trào phúng. "Mục Tư Viễn, lẽ nào ai được khen là thương nghiệp kiêu tử [1] đều có suy nghĩ đơn giản như anh?"
[1] thương nghiệp kiêu tử: người nổi trội trong thương nghiệp.
Nói xong, anh ta bất chợt giơ tay vỗ mạnh lên vết thương trên mặt Mục Tư Viễn làm anh đau nhói.
"Anh làm gì thế hả?" Anh giận dữ đẩy anh ta ra.
"Sao hả, đau chứ gì?" Công Tôn Diệp đứng im, cười không cho là đúng. "Chuyện hôm qua, anh muốn tôi từ bỏ hôn sự với chỉ bằng mấy cú đấm thì còn lâu mới đủ!"
Mẹ Cố không nhịn được nhìn thoáng qua ba Cố, bọn họ đang nói gì thế? Bà nghe mà không hiểu gì cả?
Ba Cố không lên tiếng, mím chặt môi nghe bọn họ nói tiếp.
"Vậy anh muốn thế nào?" Mục Tư Viễn quát hỏi.
Công Tôn Diệp giơ hai ngón tay ra: "Muốn tôi từ bỏ việc hôn sự cũng được, nhưng anh nhất định phải làm được hai chuyện!"
"Thứ nhất, lấy tư cách cá nhân của anh đăng báo nói lời xin lỗi ba mẹ, cậu tôi và còn cả tôi nữa."
"Lấy lí do là nhà anh nuôi một con chó dữ, thừa dịp người ta không chú ý chạy vào nhà tôi, mặc dù không cắn ai bị thương mà ngược lại còn bị người nhà tôi đánh bị thương nhưng dù sao cũng đã khiến người nhà tôi hốt hoảng, cho nên đăng báo nhận lỗi."
Cái gì?! Dám mắng anh là chó!
Mục Tư Viễn siết chặt nắm đấm. "Công Tôn Diệp, anh..."
"Thứ hai." Công Tôn Diệp không đếm xỉa đến anh, tiếp tục: "Trong vòng ba ngày, anh tuyên bố với bên ngoài là sẽ kết hôn với Bảo Bảo."
Ba người nhà họ Cố nghe đến điều kiện thứ nhất đã kinh ngạc không thôi rồi, lại nghe đến điều kiện thứ hai thì còn sững sờ hơn.
Mãi cho đến khi Công Tôn Diệp hỏi: "Thế nào? Mục Tư Viễn, anh có làm được không?"
Cố Bảo Bảo ngẩng đầu lên, từ góc độ này ngắm nhìn đôi mắt bình tĩnh sâu thẳm của anh, bên trong dường như không có gì cả, cũng chẳng tồn tại thứ gì.
Cô không khỏi trào phúng bản thân, nhìn gì chứ? Cô đã sớm biết đáp án rồi mà.
"A Diệp, anh đừng nói nữa."
Cô lắc đầu, đi đến trước mặt Mục Tư Viễn: "Anh về đi. Em chỉ hi vọng anh... dù thế nào cũng chăm sóc Hoan Hoan Nhạc Nhạc thật tốt."
Mục Tư Viễn lẳng lặng nhìn cô, trong đôi mắt dâng lên những tia sáng kì dị.
Suy nghĩ của anh vẫn đang dừng lại ở điều kiện thứ hai của Công Tôn Diệp.
- kết hôn với Bảo Bảo -
- kết hôn với Bảo Bảo -
Những từ đó như một chiếc chìa khóa mở cái khóa trong lòng làm anh bất chợt có điều hiểu ra.
Rất nhiều ý nghĩ chưa bao giờ có xuất hiện trong đầu anh.
Khi anh tặng cô nhẫn là anh muốn giữ cô ở bên cạnh mình. Khi anh dẫn cô đi từ sân bay là không muốn cô kết hôn với Công Tôn Diệp. Anh làm mọi chuyện tưởng chừng như không có lý do gì, cho tới lúc này, anh mới hiểu được, tất cả đều cùng chung mục đích.
Những điều anh muốn nói mà không nói ra được, hóa ra đã sớm mọc rễ trong đầu anh.
"Em muốn anh đi?" Anh nhìn cô, niềm vui hiện lên trong mắt.
Đáng tiếc cô lại cúi mặt nên không nhìn thấy, chỉ gật đầu: "Anh đi đi! Những điều A Diệp mới nói anh cũng không cần làm đâu!"
Đôi tay anh giữ chặt bả vai cô, cặp môi sát lại bên tai cô dịu dàng nói ra hai từ: "Chờ anh!"
Nói xong anh buông cô ra, xoay người nhìn Công Tôn Diệp: "Anh nói lời giữ lời chứ?"
"Đương nhiên!" Công Tôn Diệp nhướng mày, chỉ sợ anh ta không làm được!
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, sau đó sải bước ra ngoài.
Ba Cố lắc đầu thở dài. "A Diệp, cháu nói với cậu ta những chuyện đó để làm gì?"
Công Tôn Diệp cười, chôn sự thương tâm tại nơi sâu nhất trong tim. "Chú à, mọi chuyện còn chưa biết thế nào, chú nghỉ ngơi trước đã, cơ thể quan trọng hơn."
Anh nói đã nói vậy, ba Cố cũng không thể nói gì hơn, dưới sự giúp đỡ của mẹ Cố đi lên gác.
Xung quanh trở nên yên ắng, Cố Bảo Bảo ngồi trên băng ghế, trong lúc nhất thời không biết mình nên nói thế nào với A Diệp.
Anh chủ động ngồi xuống cạnh cô, dịu dàng hỏi: "Bảo Bảo, hai ngày qua, trong lòng em nghĩ gì anh cũng có thể hiểu được."
Đối mặt với người đàn ông cô yêu sâu sắc, trong cô xuất hiện sự mềm lòng, thương tâm, dao động, hối hận, anh đều hiểu.
"Em xin lỗi, A Diệp."
Cô thực sự không biết còn có thể nói gì.
"Đừng nói xin lỗi." Anh lắc đầu. "Bây giờ anh muốn hỏi em, em sẽ lấy anh ta chứ?"
Cô ngạc nhiên, tiếp đó lắc đầu: "Không thể đâu A Diệp, anh ấy không thể nào lấy em."
"Nếu anh ta bằng lòng?" Anh không cho cô trốn tránh vấn đề này.
Cố Bảo Bảo ngơ ngác, nếu anh ấy bằng lòng? Nếu anh ấy bằng lòng!
Đã rất lâu cô không mơ mộng, cho nên còn chưa biết trả lời ra sao.
"A Diệp, em không phải người đè nặng thứ gì cả, nếu một thứ mà lúc nào cũng không chiếm được thì em sẽ không nghĩ tới nó nữa."
Nhưng em sẽ bỏ nó vào đáy lòng, giả vờ như không nghĩ nữa nhưng lại lén lút khóc thầm.
Anh không nói ra, chỉ khẽ mỉm cười, đứng lên nói: "Anh về trước đây."
"A Diệp!"
Cô vội đứng dậy, không hiểu vì sao anh không nhắc đến việc hôn sự của bọn họ?
Anh biết rõ tâm tư của cô, lắc đầu: "Bảo Bảo, người nhà anh em không cần lo. Còn chuyện của chúng ta cứ giao cho thời gian đi."
Giao cho thời gian? Cô khổ sở cúi đầu, không đành lòng nhìn bóng lưng đi xa của anh.
Như thế nhất định rất thống khổ, rất cô đơn.
Bởi vì anh đưa hết cơ hội cho cô, còn vết thương thì để lại cho... chính bản thân.
Chương trước | Chương sau