"Ngủ đi, bảo bối!"
bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Cô dịch lại góc chăn. "Mẹ cam đoan, sáng sớm mai khi con thức dậy nhất định sẽ thấy mẹ!"
Nghe mẹ nói bé mới yên tâm nhắm mắt lại đi ngủ.
Cô ra khỏi phòng trẻ, ngay lúc đó nghe được tiếng vòi hoa sen trong phòng ngủ.
Vết thương của anh không phải là không thể chạm vào nước à?
Nghĩ xong lại thấy mình lo xa, anh đã trưởng thành, cô còn lo lắng cái gì?
Xuống nhà, cô nằm trên ghế, chuẩn bị ngủ ở đây một đêm.
Cả ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện khiến cô mệt mỏi, chốc lát sau đã mơ màng thiếp đi.
"Bảo Bảo, Bảo Bảo!"
Bỗng tiếng ai đó đánh thức cô từ trong mộng, cô mở đôi mắt lem nhem buồn ngủ ra liền thấy khuôn mặt anh phóng to trước mắt.
"Anh có chuyện gì à?"
Cô thụt lùi người lại sau thì bị anh nắm vai: "Bảo Bảo, sao em ngủ ở đây? Vào phòng ngủ đi!"
- Vào phòng ngủ?! -
Cô nháy mắt tỉnh táo lại, vội lắc đầu. "Em ngủ đây cũng được!"
Cô không muốn cùng ngủ một phòng với anh.
"Em đừng bướng bỉnh nữa." Anh kéo cô dậy. "Nằm ở đây sẽ bị cảm đấy. Hơn nữa, mai Hoan Hoan Nhạc Nhạc ngủ dậy thấy em ngủ ở đây thì chúng sẽ nghĩ thế nào?"
Cô cúi đầu nghĩ. "Sáng sớm mai em sẽ vào phòng ngủ."
Anh có chút tức giận, tăng thêm sức kéo cô dậy. "Đi theo anh!"
Nhưng anh càng cứng rắn thì cô càng không đáp ứng, dứt khoát hất tay anh ra: "Em đã nói sẽ không đi, mình anh đi đi."
Cô nằm xuống, mặc kệ anh nói gì cô vẫn quyết tâm không đứng dậy.
Sự kiên nhẫn của anh cũng không có bao nhiêu, thấy cô nằm xuống anh liền đi lên gác.
Đêm về khuya cô càng không ngủ được.
Bất chợt cô nghe thấy tiếng "rầm" trên lầu.
Cô cả kinh, lập tức nhận ra nó phát ra từ phòng ngủ của Mục Tư Viễn, có chuyện gì ròi?
Lại một tiếng "rầm" nữa.
Liệu có phải tay anh...
Cô không nghĩ nhiều, chạy như bay lên gác.
Cửa phòng mở, cô đẩy vào, mượn ánh đèn leo lắt đầu giường tìm bóng dáng anh.
Song cô còn chưa kịp nhìn rõ cả căn phòng thì bên eo bị ôm lấy, cô bị đẩy vào góc tường.
Thân hình cao lớn ngay sau đó đè sát cô vào bức tường.
"Anh..."
Trong miệng chưa kịp nói hết câu thì môi đã bị che kín.
Nụ hôn cùng hơi thở quen thuộc kéo tới khiến cô không kịp thở dốc.
Đến khi cô hiểu ra, bắt đầu vùng vẫy thì đã không thoát khỏi lồng ngực cứng rắn mạnh mẽ của anh.
Mỗi lần tưởng rằng có thể thoát ra thì càng đổi lấy là nụ hôn trừng phạt, không cho cô thở dốc chút nào.
Cuối cùng, anh khẽ buông cô ra, dường như cần thêm nhiều không khí, cô nhân cơ hội đẩy anh ra, hung hăng mắng: "Mục Tư Viễn, anh muốn làm gì..."
Ngón cái của anh che đôi môi mềm mại của cô lại, ánh mắt cười như không cười: "Bảo Bảo, rõ ràng là em quan tâm anh, hôm nay anh thế nào cũng phải nghiêm trị bé con khẩu thị tâm phi này mới được!"
Cô hoảng sợ, thấy rõ được dục vọng bốc cháy trong đôi mắt anh.
"Không!" Cô kinh hô. "Em không..." Câu nói sau đó bị anh nuốt lấy.
Tiếp theo, anh xoay người đè cô xuống giường, *d*đ*l*q*đ* đôi chân khóa cô lại, cánh tay bắt đầu cởi cúc áo của cô.
"Không, không được..." Cô liều mạng vẫy vùng muốn thoát khỏi sự vây khốn.
Nhưng anh chỉ dùng môi tàn phá bừa bãi miệng cô, đầu lưỡi của anh ngang ngược tiến vào nháy mắt khiến hô hấp của cô hỗn loạn.
Bàn tay chậm rãi đi xuống cởi món đồ cuối cùng của cô, anh cười khẽ: "Bây giờ em muốn hay không muốn hả bé con?"
Môi anh đào khẽ nhếch, hơi thở hổn hển nhưng ý thức cô vẫn thanh tỉnh.
Thừa dịp anh cởi cúc áo sơ mi, cô chợt trở mình thoát khỏi sự kiềm chế của anh rồi vội vàng bò xuống giường.
Ý cười hiện rõ trong đôi mắt Mục Tư Viễn, đến khi bé con của anh bò đến mép giường, hai chân chuẩn bị giẫm lên mặt đất thì anh mới chìa tay ra nắm lấy ống quần của cô, cả người cô giãy dụa làm chiếc quần jean dễ dàng rơi vào tay anh.
Cô hoảng sợ quay đầu lại, bàn tay anh đã đi lên, không chút do dự tiến vào khu vực bí mật mềm mại của cô vuốt ve tìm tòi không chút nương tay.
Trong lòng cô hốt hoảng, suy nghĩ ngoan cường chống lại nhưng thân thể đã không còn chút sức lực nào, nhũn ra dưới bàn tay anh.
Giọt nước mắt xấu hổ rơi xuống: "Vì sao anh..."
Anh cúi người, từ trên cao nhìn cô. "Bởi vì anh muốn, muốn em."
Nói xong, anh cởi bỏ thứ vướng víu cuối cùng trên người, nụ hôn như mưa rơi xuống từng tấc da thịt của cô.
Hơi thở nặng nề của anh bao phủ lấy mỗi một dây thần kinh, khiến cả người cô run rẩy.
Cô chỉ cảm thấy cổ họng nóng như lửa, muốn chửi, muốn quát tháo, muốn nói gì đó nhưng không phát ra được một tiếng.
Kỳ thực có thể nói thì sao chứ?
Bởi vì phản ứng của cơ thể là thành thật nhất, bất luận lời gì nói ra đều có vẻ dư thừa.
"Bé con." Anh khẽ cắn nụ hồng thẳng đứng. "Nó thực sự nghe lời hơn em nhiều."
Cô xấu hổ nhắm mắt lại, muốn biến mọi chuyện đang xảy ra trở thành một giấc mộng.
Từng cái hôn ướt át rơi vào mặt, ẩm ướt mềm mại như là lưỡi của anh, nó liếm đi giọt nước mắt của cô.
Anh dịu giọng: "Đừng khóc. Đừng khóc nữa... Anh không muốn em khóc."
Anh không muốn? Vì sao? Không có đáp án.
Anh cứng rắn lại bá đạo xâm nhập khiến đầu óc cô nháy mắt trống rỗng.
Cô nắm chặt tay lại, cắn mạnh lên môi.
Cô chỉ muốn... chỉ muốn đau, đau hơn, như thế cô có thể quên đi những phản ứng thành thực của thân thể.
Cô không muốn, không muốn biết...
Anh khi thì dịu dàng khi thì thô bạo nhưng đem đến rất nhiều vui sướng cho cô.
"Bảo Bảo! Bảo Bảo!"
Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, rất rõ ràng, là tên của cô!
Mở mắt ra, tất cả kiên trì nháy mắt sụp đổ, cảm giác khác thường tức khắc lan tràn toàn thân.
Cô không kìm nổi đưa cánh tay ôm cổ anh, cô giống như đã thấy được thiên đường.
***
"Bảo Bảo, Bảo Bảo?"
Anh vẫn còn gọi cô, cô nhắm mắt không lý đến.
Mục Tư Viễn không nhịn được cười. "Sao vậy, không dám nhìn anh? Xấu hổ hả?"
Dưới ánh đèn mù mờ, da thịt cô trơn tuột rực rỡ như ngọc thạch, ngón tay anh di động khiến cô run lên nhè nhè.
Quả nhiên chưa ngủ! Anh ôm eo cô, thì thầm bên tai: "Bảo Bảo, em có thể làm nũng với anh, anh không ngại tắm cho em."
Những lời đó của anh quá khó nghe, gương mặt Cố Bảo Bảo đỏ hồng, xoay người hung hăng lườm anh. "Tự anh đi tắm đi, em không cần anh quan tâm."
Anh vô lại chôn mặt vào cổ cô, liếm lên phần da vùng cổ. "Anh sao có thể mặc kệ em được? Bảo Bảo, mới qua mấy phút mà em đã trở mặt rồi?"
Mãi không có tiếng động anh mới ý thức được điều khác thường, ngẩng lên thì đã thấy nước mắt cô lã chã.
"Khóc gì chứ?" Anh nắm lấy cằm cô.
"Anh nói xem em khóc cái gì?" Cô oán hận nhìn anh. "Mục Tư Viễn, anh là tên khốn nạn!"
"Anh khốn nạn!" Anh nổi đóa. "Anh khốn nạn thế nào? Em nói thử coi!"
Cô không lên tiếng, nước mắt càng mãnh liệt.
Mục Tư Viễn không nhịn được vò tóc, trong lòng vừa vội vừa tức. "Cố Bảo Bảo, em nói gì đi chứ, em cứ luôn khóc là sao hả? Anh có bắt nạt em ư? Anh có ức hiếp em ư?"
"Anh không có sao?"
Cô lau nước mắt. "Anh muốn cô gái như thế nào mà không có? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Em đã đồng ý lấy A Diệp rồi, anh bây giờ... bây giờ biến em thành người phụ nữ gì hả?"
Cô vừa tức vừa đau. "Mục Tư Viễn, em hận anh, em hận anh, hận anh."
"Em nói xem?"
Anh giữ đầu cô, nhìn chằm chằm cô nhưng cuối cùng vẫn kéo cô vào lòng.
Trong lòng anh rối loạn, hoảng hốt, sao cô cứ luôn nghĩ tới cái tên chết tiệt Công Tôn Diệp kia thế?
Anh không cho phép, anh không muốn trong lòng cô có người đàn ông khác!
Chương trước | Chương sau