XtGem Forum catalog
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 50 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 81

↓↓
Nhưng trái tim anh sao lại đau thế?

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Đau đến mức anh không có chỗ nào phát tiết, chỉ có thể tức giận: "Trước kia không phải em luôn miệng nói yêu anh, muốn cả đời ở bên anh ư? Trái tim em thay đổi nhanh vậy hả?"

Cô lắc đầu. "Không phải trái tim em thay đổi, mà nó đã chết rồi."

Anh ngẩn ra, trong ngực như bị người ta đấm mạnh.

Đau quá.

Cơn đau làm anh luống cuống. "Đúng vậy, l3qUydd0n@com trái tim em dành cho anh đã chết, và giờ thì nó đã sống lại với Công Tôn Diệp, đúng không?"

Có phải như anh nói không? Cô không biết, không có câu trả lời.

"Tốt thôi!" Anh nói. "Anh sẽ để em đi!" Nói xong anh đi thẳng ra khỏi phòng bếp.

Cô nghe tiếng bước chân, đi theo anh, thấy anh giật ngăn kéo lấy điện thoại bấm một dãy số.

Sau đó anh nói: "Mười giờ tối, cho xe đến đây!"

Mười giờ tối!

Cô lại thấy anh đi ra, lạnh lùng nhìn cô. "Đừng để Hoan Hoan Nhạc Nhạc thấy em đi, cứ làm cơm chiều như thường!" Nói rồi anh đi lên lầu.

Cô ngơ ngác nhìn theo, nước mắt lại rơi, vì sao? Anh không cho cô đi, cô thấy khó chịu. Bây giờ anh cho cô đi, cô lại đau lòng?

Mục Tư Viễn vào phòng ngủ, hai đứa bé đang chơi đùa lập tức quay lại nhìn anh, cùng lộ ra nụ cười ngọt ngào.

"Ba, ba xem!" Hoan Hoan giơ con hạc giấy trong tay. "Nhạc Nhạc thật thông minh, thoáng cái đã học được rồi."

Anh nặn ra nụ cười, ngồi xuống giường cầm con hạc giấy. "Gấp đẹp lắm!"

Anh ôm lấy Nhạc Nhạc. "Để ba ôm cái nào, coi như khen thưởng."

"Ba." Hoan Hoan lập tức nói. "Con là thầy, con cũng có công, ba có thể ôm con không?"

"Đương nhiên là được!" Anh ôm chặt hai đứa bé, khóe mắt hơi ướt.

Thật là vô dụng!

Anh tự mắng chửi mình, Mục Tư Viễn, mày là đàn ông, có gì phải buồn?

Cô ấy muốn đi thì cứ để cô ấy đi, anh chỉ cần... Chỉ cần có Hoan Hoan Nhạc Nhạc là đủ rồi!

***

"... Hoàng tử và công chúa cuối cùng sống hạnh phúc bên nhau."

Kể chuyện xong, Nhạc Nhạc đã ngủ say, Hoan Hoan bĩu môi: "Mẹ, lần sau mẹ đừng kể chuyện này."

Cô cười, trong lòng khổ sở. "Được, lần sau mẹ không kể."

Lần sau kể chuyện cho chúng, không biết sẽ là lúc nào.

"Ngủ đi, bảo bối!" Cô cúi xuống hôn bé. Đè nén nước mắt, cô đứng dậy ra khỏi phòng.

"Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc, mau dậy đi!" Hoan Hoan khẽ lay gọi em.

Nhạc Nhạc mở mắt ra, mơ hồ nhìn anh.

Có chuyện gì vậy? Người ta đang ngủ mà!

"Nhạc Nhạc, đừng có ngủ." Hoan Hoan sốt ruột nói. "Mẹ sắp đi rồi."

Nhạc Nhạc lập tức tỉnh táo lại, nghi hoặc nhìn anh, sao anh lại nói thế?

"Em không có phát hiện ra à?" Hoan Hoan cùng: "Vừa rồi lúc ăn cơm, ba với mẹ chẳng nói gì cả, mắt mẹ còn hồng hồng nữa."

Nghe vậy, bé nghiêng đầu nhớ lại, hình như thế thật!

"Vậy đúng rồi." Hoan Hoan hấp tấp bò xuống giường. "Lần nào mẹ cũng thừa dịp chúng ta ngủ mà đi, anh cảm thấy hôm nay chắc chắn cũng như vậy, mau dậy đi, chúng ta không thể để mẹ đi được!"

Nhạc Nhạc gật đầu, nhanh chóng leo xuống giường.

Hai đứa lặng lẽ ra khỏi phòng, đi tới cầu thang thì thấy mẹ đi xuống phòng khách còn ba ngồi trên ghế.

Thấy cô xuống, Mục Tư Viễn liếc đồng hồ. "Còn năm phút nữa xe tới, em không phải gấp!"

Cô không nói gì, đặt một vật lên bàn trà. "Trả lại nó cho anh."

Là chiếc nhẫn kia.

Mục Tư Viễn liếc nhìn, ánh sáng lạnh lẽo từ viên kim cương đâm vào tim, anh đưa mắt sang phía khác.

"Em không thích thì ném đi, thứ anh tặng chưa bao giờ thu hồi."

Nói xong anh đứng dậy đi lên lầu.

Hoan Hoan Nhạc Nhạc thấy thế nhanh chóng trốn về phòng trước.

"Em xem đi!" Hoan Hoan nhíu chặt mày: "Mẹ sắp đi thật rồi!"

Nhạc Nhạc gật đầu, nước mắt rơi lộp bộp.

Bé đau lòng lắm, cứ tưởng ba đưa mẹ về rồi, bé có thể ở cùng mẹ mỗi ngày.

"Đừng khóc, Nhạc Nhạc." Hoan Hoan lau nước mắt cho em. "Chúng ta phải dũng cảm, phải giữ mẹ lại!"

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng cửa phòng cách vách đóng lại. "Ba về phòng rồi, chúng ta ra thôi."

Bé kéo tay Nhạc Nhạc chạy ra cầu thang, *d*đ*l*q*đ* thấy mẹ ngồi bên bàn trà, ngây ngốc nhìn chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn thật đẹp!

Lần đầu tiên nhìn thấy nó trên tạp chí, cô đã giả tưởng đến một ngày anh Tư Viễn sẽ đeo nó cho cô.

Thực sự chờ đợi được đến ngày đó thì cô đã không còn là cô trước kia.

Nhưng cô nên thỏa mãn có đúng không?

Giả tưởng đến thời khắc đó quá nhiều lần, cuối cùng nó đã xuất hiện trong cuộc đời cô.

Cuối cùng cô đã có thứ mình hằng mơ ước.

"Cám ơn anh, anh Tư Viễn."

Cô đặt chiếc nhẫn bên môi hôn nhẹ, thực sự không dám khóc, sợ nước mắt thấm ướt hạnh phúc tưởng tượng trong cô.

"Tạm biệt, anh Tư Viễn. Chúc anh hạnh..."

Muốn chúc anh tìm được cô gái yêu anh mà anh cũng yêu mới phát hiện ra mình không nói ra được.

Ngay cả nghĩ thôi mà lòng cô đã đau như cắt.

Đúng vậy, nếu quả thật có ngày đó, cô thà mình không biết, cả đời cũng không biết!

Ngoài phòng vang lên tiếng xe hơi.

Cô đặt chiếc nhẫn xuống đi ra ngoài.

***

Mục Tư Viễn đứng trước cửa sổ, nhìn chiếc xe dừng lại.

Sau đó, bóng cô xuất hiện bên dưới ngọn đèn.

"Bảo Bảo!" Anh siết chặt tay.

Thật ra khi anh nói ra câu "Anh để em đi" xong, từ đó đến giờ anh luôn hối hận.

Anh tức giận với sự xúc động khi ấy của mình, anh tức giận vì sao mình không dùng mọi thủ đoạn vây khốn cô, vì sao không liều lĩnh giữ cô lại?!

Cô đi rồi, việc hôn sự giữa cô và Công Tôn Diệp nhất định không cứu vãn nổi, từ nay về sau, cô đã là vợ người khác, không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa...

Thế nhưng, anh nên làm thế nào mới có thể giữ cô lại đây?

Anh không tiếc làm bị thương chính mình, cũng cho người đưa Hoan Hoan Nhạc Nhạc đến, anh còn phải nghĩ ra cách gì để giữ chân cô?

Còn có cách nào?

Anh phải làm sao mới khiến cô ở lại?

Trong tầm mắt, cô đã mở cửa xe, sắp sửa bước lên...

"Mẹ, mẹ!"

Bỗng nhiên hai bóng dáng mặc đồ ngủ đi dép lê chạy ra!

"Các con sao xuống đây?" Cố Bảo Bảo kinh hãi, vội cởi áo khoác lên người chúng. "Mau về ngủ đi, bên ngoài lạnh lắm." Nói xong cô dẫn chúng vào nhà.

Đến phòng khách, Mục Tư Viễn cũng chạy xuống. "Hoan Hoan Nhạc Nhạc, mau lên gác ngủ đi."

Mùa xuân trong núi rất lạnh, chỉ chốc lát cái mũi của Nhạc Nhạc đã đỏ lựng lên.

Nhưng chúng không đi, Hoan Hoan nhìn Cố Bảo Bảo hỏi: "Mẹ, có phải mẹ sắp đi không ạ?" Cố Bảo Bảo nghẹn lời.

"Mẹ về nhà trước thôi, ngày mai chúng ta cũng về nhà." Mục Tư Viễn trả lời thay, tiến lên ôm lấy chúng.

Hoan Hoan không tin lắc đầu: "Mẹ về nhưng không phải nhà chúng con đúng không ạ?"

Bé lớn tiếng hỏi, chỉ mong được một đáp án chính xác.

Cố Bảo Bảo đau lòng ngồi xổm xuống. "Hoan Hoan, Nhạc Nhạc." Cô xoa đầu bọn nhỏ. "Mẹ đã nói rồi, dù mẹ ở đâu, mẹ cũng yêu các con như bây giờ, các con tin mẹ được không?"

Quả nhiên là như vậy!

Chúng không giữ được mẹ!

Hoan Hoan thở dài thương tâm, không nói nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Em có hạnh phúc không?

Em có hạnh phúc không?

  Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột

28-06-2016
Dải ngân hà đã xa

Dải ngân hà đã xa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi tự hỏi

27-06-2016
Nhật ký

Nhật ký

 Cuộc sống cứ trôi qua theo ngày tháng rộng dài và những trang nhật ký này nối những

01-07-2016
Có vợ thật là tuyệt!

Có vợ thật là tuyệt!

Trời, hết chịu nổi, đúng là đồ đàn bà, có váy mà mặc là tốt rồi, lại còn đòi

30-06-2016
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Yêu và trọng

Yêu và trọng

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi

29-06-2016
Tha thứ cho em

Tha thứ cho em

Tôi nhớ anh, nhớ, rất nhớ, nhớ đến quay quắt. *** Bảo Ngọc về quê thăm bà ngoại

25-06-2016