Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 / 5 ( 79 đánh giá )
Hoan Hoan vừa xoa xà bông vừa nói: "Mẹ, ba thật dũng cảm, chảy máu mà ba không sợ chút nào!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra niềm tự hào không gì sánh được.
Có người cha như vậy, bé rất là kiêu hãnh đấy!
Cố Bảo Bảo thấy buồn cười, trẻ con thật dễ dỗ, rất dễ thỏa mãn.
bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lúc còn nhỏ đến cô còn cho anh Tư Viễn là người đàn ông tốt nhất trên thế giới cơ mà?
Còn hiện tại? Cô vẫn cho là như vậy chứ?
Ánh mắt cô đảo qua chiếc nhẫn trên ngón tay, vì sao, nhìn thấy ước mơ của mình mà trong lòng cô không vui nổi?
Trong đầu của cô đều hiện lên cảnh ngày đó khi cô nói quyết định của mình cho A Diệp, vẻ mặt mừng rỡ, khó tin ấy của anh không thể xóa nhòa.
"Bảo Bảo, em khẳng định em còn tỉnh táo đấy chứ?" Anh hỏi rồi lại hỏi, vẫn khó mà tin được.
Cô mỉm cười. "A Diệp, em không uống rượu, cũng không phải đang mơ. em nói gì em rất rõ ràng!"
Anh gật đầu lại lắc đầu, tâm tình dâng trào khiến khóe mắt anh ươn ướt.
"Bảo Bảo." Anh lấy ra chiếc nhẫn lần trước đã lấy lại. "Vậy lần này anh có thể... thật sự đeo nó cho em?"
Cô mỉm cười gật đầu, chìa tay ra.
Anh vẫn không tin nổi. "Bảo Bảo, anh sẽ cho em... cơ hội đổi ý cuối cùng!"
Khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn tin rằng tình cảm anh dành cho cô giống như tình cảm cô dành cho Mục Tư Viễn, dè dặt và đau thương.
"A Diệp..." Cô đặt bàn tay phải vào trong lòng bàn tay anh. "Anh tin em chứ? Nếu tin thì đừng nên do dự nữa."
Anh kinh ngạc nhìn cô, rốt cuộc gật đầu...
"Mẹ, mẹ!"
Tiếng kêu của Hoan Hoan cắt đứt suy nghĩ của cô, cô bừng tĩnh, bối rối nhìn bé.
"Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?" Bé hỏi.
Nhạc Nhạc cũng đẩy tay cô, vòi nước trong tay cô chỉ đi đâu mà chậm chạp không gội sạch bọt trên đầu bé.
"Mẹ không nghĩ gì cả." Cô nói rồi tiếp tục tắm rửa cho Nhạc Nhạc.
Sau khi tắm xong đi ra thì bác sĩ đã đi rồi, Mục Tư Viễn đang nằm trên giường nghỉ ngơi.
Nhạc Nhạc nhảy lên giường, thân thiết nằm bên cạnh anh.
Anh mở mắt, dùng tay không bị thương ôm lấy con trai. "Người Nhạc Nhạc thơm quá!"
Nhạc Nhạc nghe xong cực kỳ cao hứng, hôn chụt mấy cái trên mặt anh.
Hoan Hoan ghen tỵ cũng bò lên, trong miệng reo: "Ba, Hoan Hoan cũng thơm!"
Chẳng qua bé không nằm bên tay bị thương của ba mà nằm xuống cạnh Nhạc Nhạc.
Mục Tư Viễn thương yêu xoa đầu bé, ghé sát tai bé nói nhỏ.
Bé cười gật đầu, đứng dậy nói với mẹ: "Mẹ, chúng con đói rồi, mẹ có gì ăn không ạ?"
Biết là Mục Tư Viễn dạy bé nói, cô không để ý: "Ừ, để mẹ đi làm." Nói xong cô ra khỏi phòng.
Hoan Hoan quay lại le lưỡi nói với ba. "Ba, còn một câu chưa nói được rồi!"
Vừa rồi ba còn nói với bé, bảo bé sau khi nói xong câu đó thì nói với mẹ là ăn tối xong thì bọn họ cùng đi chèo thuyền trong hồ! l3qUydd0n@com
Bé chớp mắt. "Ba, có phải tâm tình của mẹ không được tốt?"
Tâm tình không tốt?
Mục Tư Viễn cau mày, anh đã tặng nhẫn cho cô rồi, tâm tình cô sao còn không tốt?
Hơn nữa, người tâm tình không tốt là anh mới đúng!
Ban đầu muốn tìm một địa điểm và thời gian lãng mạn mới tặng nhẫn cho cô, bây giờ vội vội vàng vàng thực hiện khiến mấy thứ anh chuẩn bị trước đều uổng phí!
Nghĩ vậy, anh có chút bực mình. "Hoan Hoan Nhạc Nhạc, các con chơi trong này nhé, ba xuống dưới nhà." Nói xong anh cũng đi ra ngoài.
Hoan Hoan tự vỗ đầu. "Lẽ nào ba với mẹ cãi nhau?"
Nhạc Nhạc đẩy anh, trên mặt viết chữ không tin.
Bé thở dài. "Nhạc Nhạc, không biết vì sao, anh cứ cảm thấy mẹ vẫn sẽ rời khỏi chúng ta."
Cái gì?
Nhạc Nhạc cuống cuồng bò dậy lắc lắc tay, bé không muốn mẹ đi!
Hoan Hoan xoa đầu em. "Nhạc Nhạc, chuyện của người lớn rất phức tạp, trẻ con chúng ta không hiểu đâu, ba mẹ sẽ không vì trẻ con chúng ta mà thay đổi cách nghĩ của mình."
Không đâu, không đâu!
Nhạc Nhạc gấp đến độ giậm chân, mẹ yêu Nhạc Nhạc nhất, mẹ sẽ không bỏ Nhạc Nhạc!
Bé bò xuống giường, muốn đi tìm mẹ, Hoan Hoan kéo em lại: "Nhạc Nhạc, bây giờ đừng đi vội, ba đã xuống tìm mẹ rồi, chúng ta đừng quấy rầy ba mẹ nói chuyện!"
Nhạc Nhạc cau mày, được rồi, để ba nói chuyện với mẹ trước, lát nữa bé sẽ đi tìm mẹ!
***
Mục Tư Viễn đứng ở cửa phòng bếp thấy cô đang xắt mỏng thịt lợn, nồi cơm điện đã bốc hơi nóng, hơi ấm đi vào tim anh.
Năm năm trước lúc cô mang thai cũng từng ở với anh trong biệt thự.
Chẳng qua khi đó thời gian anh về biệt thự rất ít, cho nên chưa bao giờ biết, cảm giác trong nhà có một người phụ nữ lại tốt đến vậy.
"Em xắt thịt lợn làm gì?"
Anh dựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn cô ánh lên sự vui vẻ. "Người bị thương như anh phải uống canh gà mới đúng."
Nghe tiếng, cô cũng không ngẩng đầu lên nói: "Không có gà đông lạnh."
"Em không thấy gà mái chạy loạn trong núi sao?"
Cô bỏ dao thái xuống, quay ra nhìn anh: "Có người thường tới nơi này à?"
Nếu đã chăn nuôi gà chắc phải có người chăm sóc.
Anh nhún vai: "Không có, đó đều là chim gà rừng, không cần người nuôi."
Cô sửng sốt mới hiểu ra anh đang trêu cô: "Nếu là chim gà rừng, em không thể bắt được."
Nói xong cô tiếp tục xắt thịt, không để ý đến anh nữa.
Anh lại tiến tới, không nói lời nào, đưa cánh tay ôm cô từ phía sau.
"Anh..."
"Đừng nhúc nhích!" Anh cắt ngang. "Trừ phi em muốn vết thương của anh rách ra thêm lần nữa."
"Bỏ em ra!"
"Vì sao?" Anh hỏi, cơ thể càng áp sát, đôi môi cũng không an phận hôn lên má cô.
"Bỏ em ra đi." Cô bất đắc dĩ. "Anh cứ vậy thì em làm cơm thế nào?"
Môi anh dừng bên tai cô khẽ cười. "Bảo Bảo, anh muốn ăn nhất là em đó!"
Nói xong, anh cầm con dao trong tay cô đặt xuống, kéo cô xoay lại, nhanh chóng chính xác chiếm lấy môi cô.
Sự mềm mại, vị ngọt ngào cùng hơi thở thơm mát của cô chiếm đoạt mọi giác quan của anh.
Bàn tay anh đè đầu cô lại không cho cô giãy dụa, cánh tay giữ chặt bên eo làm cô không thể trốn.
Găm rồi cắn, mút, hơi thở nặng nhọc của anh lưu luyến trên bờ môi, càng ngày càng đậm, xâm chiếm toàn bộ hơi thở của cô.
Lại không có... xâm chiếm vào trái tim cô.
Lần đầu tiên, cô cảm thấy nụ hôn của anh thật khổ, khổ trên môi, khổ đến trong tim, khiến cô muốn khóc.
Rốt cuộc anh nếm được vị mặn từ nước mắt, cay đắng tràn lan trong miệng, đông lạnh khát vọng của anh.
Anh khẽ buông cô ra, ánh mắt tập trung vào đôi mắt cô: "Vì sao khóc? Vì sao lại không vui?"
"Em nên vui vẻ ư?"
"Anh đưa cho em thứ em muốn nhất, vì sao em còn không vui?"
Nghe vậy, cô nâng tay phải lên. "Nếu anh nói là cái này, bây giờ thứ em muốn nhất lại không phải nó!"
Ánh mắt anh bị kiềm hãm, cô tiếp tục: "Mục Tư Viễn, anh để em đi đi. Em không nên ở đây!"
"Vậy em nên ở đâu?" Anh buông lỏng cô ra, lui lại từng bước. "Ở Luân Đôn?"
Cô gật đầu.
"Được lắm Cố Bảo Bảo!" Thấy cô không do dự chút nào, trên gương mặt âm trầm của anh nở nụ cười. "Anh hỏi em một lần cuối cùng, bất kể như thế nào, em đã quyết định phải đi, có đúng không?"
Cô không suy nghĩ gì cả, gật đầu lần nữa.
Anh cầm tay phải của cô, đưa chiếc nhẫn chắn giữa hai người: "Nó thật sự không có bất cứ ý nghĩa gì với em?"
"Vậy thì nó có ý nghĩa gì với anh? Nó là món quà anh tặng, hay là lời hứa anh cho em?"
Cô cười thương tâm. "Nhẫn đại biểu cho cái gì, anh thực sự hiểu không? Nó không phải món quà tùy tiện tặng cho phụ nữ. Mà em đã nhận được một cái rồi, không thể nhận thêm nữa."
"Nói thật hay, Cố Bảo Bảo."
Không hiểu cảm nhận trong lòng thế nào, anh nên tức giận đúng không?
Sủng Thê Đại Trượng Phu
Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi
Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai
Giới thiệu: Ngang qua thế giới của em là một tập truyện ngắn, nằm trong hệ liệt
Gả Hạnh Không Hẹn
Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm
Tình yêu gõ cửa lúc nào em chẳng hay - TY
Giới thiêu: Hãy coi tớ như một cô bé yếu đuối luôn cần sự che chở của cậu.Một
Chàng Ngốc Bám Người
Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện
Ngược chiều kim đồng hồ - Zuzulinh
Giới thiệu: Những mầm lá non mơn mởn chồi lên từ sau cơn bão chiều qua. Một sức
Ngược chiều kim đồng hồ - Zuzulinh
Giới thiệu: Những mầm lá non mơn mởn chồi lên từ sau cơn bão chiều qua. Một sức
Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn
Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn là một truyện ngôn tình của tác giả Lam Bạch Sắc được
Nếu Như Khổng Tước Không Xòe Đuôi
Nếu Như Khổng Tước Không Xòe Đuôi - một tiểu thuyết ngôn tình đáng để đọc dành
Me ola hài cập nhật ngày 12-07-2016
Gần mực thì dơ . Gần đèn thì. . . . bỏng . Gần cậu thì hỏng ) . Gần tớ
Sở thích
Em thích nhìn người khác từ trên cao, từ đằng xa và nhất là từ đằng sau. Vì em thấy
Xin lỗi vì đã nói dối bạn
Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng
Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?
Tên truyện: Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?Tác giả: Lan RùaThể loại: Truyện TeenTình
Ước nguyện đêm Giáng Sinh
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Người ta nói
Thư tình viết muộn
Sống với nhau hơn 60 năm, "sáu mươi năm cuộc đời" được 14 mặt con mà mình chưa bao
Con đã lớn rồi
Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ
Nói Yêu Em Đi Anh
Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không
Cái đầu lạnh nhưng trái tim lại ấm
Một số quyết định được chúng ta thực hiện bằng cái đầu. Một số khác bằng trái
Doreamon Chế: Thánh Nô Trở Lại
Hội Chế Mon – Thánh Nô Trở Lại Sau một thời gian bận công việc hôm nay nô lại
