80s toys - Atari. I still have
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 12 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 40

↓↓
"Vậy anh lên đó!" Anh không coi lời cô là đúng.

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô cúp điện thoại, không nói gì.

Chậm chạp ra ngoài ngõ, nhìn anh chằm chằm: "Có chuyện gì?"

Dưới ánh đèn nhìn anh càng thêm đẹp trai với bộ âu phục, anh bước tới gần, khuôn mặt tuấn tú càng ngày phóng đại trong mắt cô, cô âm thầm xiết chặt lòng bàn tay, hơi có ý định. . . muốn chạy trốn.

Nếu như không trốn, cô sợ những cảm giác mình đã cố cho nó phủ đầy bụi lại thức tỉnh một lần nữa.

Anh lại giữ cổ tay cô làm cô không thể bỏ chạy, đặt một cái hộp màu hồng vào tay cô, nói: "Cầm đi."

"Cái gì?" Cô nhíu mày xem, lấy làm kinh hãi, trên cái hộp màu hồng viết dòng chữ tiếng Anh - Cartier.

Nhìn kích cỡ hộp, lẽ nào bên trong là dây chuyền Cartier sao?

Anh nói, "Thứ em thích nhất, Leve."

Cô lo sợ không yên mở ra, ánh sáng từ viên kim cương chợt hiện khiến đôi mắt cô nhói lên, đây chính là Leve cô thích nhất, nhưng điều khiến cô kinh ngạc là, không ngờ anh lại nhớ.

"Anh. . ."

Cô giật mình nói không ra lời, anh biết nghi hoặc của cô, khinh thường nhướng mày: "Ngày nào em chẳng lải rải bên tai anh, lẽ nào trí nhớ anh kém đến vậy sao?"

Ngày nào cô cũng nói?

Đúng vậy, ngày nào cô cũng nói -- anh Tư Viễn, anh đưa em tới tiệm châu báu Cartier đi --

--- Anh Tư Viễn, em cũng không muốn gì cả, chỉ muốn dây chuyền Cartier thôi, cái này với anh cũng không phải là rất đắt mà ---

"Vì sao. . ." Cô có rất nhiều nghi hoặc, nghi ngờ nhất chính là: "Vì sao bây giờ lại tặng tôi?"

Anh nhún vai, "Chợt nghĩ đến thì tặng em thôi. Anh nghĩ đây là một biện pháp rất tốt."

"Biện pháp?"

Anh gật đầu, như có điều suy nghĩ: "Lần sau em không có tiền dùng, đem bán nó đi, như vậy sẽ không còn khổ cực vậy nữa."

Cái gì? Cô sửng sốt, anh tặng cô cái này, không phải vì cô muốn, mà là sợ cuộc sống sau này nếu cô có trốn đi Mỹ mà chuẩn bị ư?

"Em đó." Anh lấy chiếc dây chuyền từ trong hộp ra, "Từ giờ trở đi phải đeo nó, sau này có ra nước ngoài thì cũng sẽ không quên."

Nói xong hai cánh tay anh giơ lên, vòng qua sau cổ cô, mặt áp sát vào cô.

Hơi thở quen thuộc truyền đến, mặc dù chỉ là đeo dây chuyền, ngực anh lại áp sát cô, như là cố ý. . . chiếm tiện nghi!

Cô chán nản, tay nện anh, "Bỏ đi, ai nói cần anh đeo hộ!"

"Được rồi!" Anh vỗ vỗ tay, "Anh đã thắt nút lại rồi, em không cởi được đâu."

Nói bậy! Cô nhìn anh chằm chằm: "Anh cho tôi một đường lui thật tốt, không sợ tôi mang theo Hoan Hoan Nhạc Nhạc đào tẩu sao?"

Nghe vậy, anh nở nụ cười, nhìn xoáy vào cô, xoay người ngồi lên xe.

"Anh. . ." Cô đuổi theo xe anh vài bước, nụ cười ấy của anh là ý gì?

Đoán chắc cô sẽ không làm vậy sao?

Cần cổ truyền lại xúc cảm lạnh lẽo, cô cúi đầu nhìn dây đeo viên kim cương cô yêu thích nhất, đây là thứ từ tay anh, đây là thứ anh tặng cô, thực sự thuộc về cô ư?

Cô ngơ ngác, ánh sáng chói mắt của viên kim cương thắp sáng đôi mắt cô.

******************

"Mục tổng, sáng hôm nay anh có hai cuộc họp, trưa có một bữa cơm với bên doanh nghiệp, buổi chiều có ba khu vực cần thị sát, buổi tối có một bữa cơm với tổng giám đốc của Viễn Mậu."

Tới khi Cố Bảo Bảo cáo cáo xong, Mục Tư Viễn mới từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên: "Đẩy bữa tối ấy xuống đi."

Cô gật đầu, gạch bỏ trên tài liệu, "Mục tổng, anh có sắp xếp khác sao?"

Nếu như là việc công, cô phải ghi lại để mai kiểm tra.

Lại thấy anh lắc đầu, đứng dậy đặt tài liệu vào tay cô: "Em cất cái này đi rồi lập tức đưa tài liệu cần tới phòng họp, anh đi trước."

Cô vội đáp ứng, đi về bàn làm việc, anh bất chợt xoay người lại làm trán cô đụng phải lồng ngực cứng rắn như sắt của anh.

"Anh. . ." Cô ngẩng đầu vuốt cái trán, đau chảy cả nước mắt.

Anh lại thò tay vào cổ áo cô, tìm thấy chiếc dây chuyền được nhiệt độ cơ thể cô làm nóng lên mới rút tay lại, cặp môi mỏng khẽ bật ra: "Có đeo dây chuyền, giờ mới ngoan!"

Nói xong, anh cúi xuống như muốn hôn cô, cô kinh hoàng ngăn cản: "Không nên!" Son sẽ bị loang ra mất.

Anh thì lại hôn vào trán cô mới xoay người bỏ đi, trên môi hiện ra nụ cười giảo hoạt.

Cô lăng lăng đi lại bàn làm việc, đặt tài liệu xuống, tâm tư thì bay ra ngoài với anh.

Vừa rồi anh trêu chọc cô hả? Chết tiệt!

"Trợ lý Cố, mau lên!" Chủ nhiệm thư ký đến thúc dục, "Cầm theo tài liệu, người bên đối phương tới rồi!"

"À, vâng, được!" Cô vội gật đầu, sốt ruột tìm tài liệu đã để một bên, cầm lấy rồi ra ngoài.

Còn tài liệu anh vừa bảo cô cất đi, cô lại để quên trên bàn cùng với PDA.

(PDA: viết tắt của từ Personal digital asisstant: Máy kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân)

Cô vừa vào thang máy, Mục Sơ Hàn liền vào phòng tổng giám đốc.

Thấy phòng làm việc không một bóng người, cô còn tưởng rằng Cố Bảo Bảo đang trong phòng nghỉ ngơi, lập tức hét to vài tiếng: "Cố Bảo Bảo? Cố Bảo Bảo!"

Cô tức giận khi Cố Bảo Bảo được tự do ra vào phòng nghỉ, cho dù biết anh cô đã đi họp, Cố Bảo Bảo cho dù không làm gì trong phòng nghỉ, cô cũng tức giận.

"Cố Bảo Bảo, cô đi ra cho tôi!" Cô đặt tài liệu lên bàn Mục Tư Viễn, vỗ bàn rầm rầm, lại chẳng có ai để ý tới cô.

Cô sửng sốt, lẽ nào trong phòng không có ai?

Cô ngó qua phòng nghỉ, rồi lại tới bàn Cố Bảo Bảo.

Cô bị cái PDA trên bàn hấp dẫn, không nói hai lời cầm lên xem hành trình của Mục Tư Viễn.

"Cố Bảo Bảo này!" Hàng lông mày dần nhíu chặt lại, "Làm trợ lý thế nào vậy? Không ngờ lại không sắp xếp thời gian cho anh mình gặp Tâm Du? Cô ta còn dám nói cô ta đã hết hy vọng?"

Cô tức giận ném cái PDA lên bàn, chuẩn bị chờ ở đây chất vấn Cố Bảo Bảo một phen, ánh mắt lại rơi vào tài liệu trên bàn.

Mới nhìn hai hàng, sắc mặt cô liền có biến hóa, vội vàng cầm lên xem từ đầu tới cuối, cô lập tức lo sợ bỏ nó lại chỗ cũ.

Tay chân cô run rẩy, vốn muốn đi ra ngoài, lại đi vào phòng nghỉ, trong giây lát phản ứng kịp, cô chạy nhanh ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Đĩ hay là gái bao?

Đĩ hay là gái bao?

Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền

30-06-2016
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Ngoài biển là nhà

Ngoài biển là nhà

(Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi ngồi xổm xuống, tháo

27-06-2016
Gậy ông đập lưng ông

Gậy ông đập lưng ông

Án Tử là tướng quốc nước Tề. Sắp sang nước Sở. Vua nước Tề mới gọi Án Tử

24-06-2016
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Ngón út bàn tay trái

Ngón út bàn tay trái

Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên

27-06-2016