XtGem Forum catalog
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 102 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 23

↓↓
Mà Cố Bảo Bảo hít thở hỗn loạn là bởi vì thất kinh!

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Không sao!" Cô vội đẩy hắn ra, mặt đỏ bừng.

Thân Văn Hạo nhìn cô, bỗng cười, "Bảo Bảo, anh đáng sợ đến vậy sao? Làm em giống như tránh còn không kịp vậy hả?"

"Em..." Cô há miệng, lại không biết phải nói gì, ngẩng lên nhìn anh lại thu ánh mắt về.

Đôi tinh mâu của anh giống như có sức hút mạnh mẽ mà bá đạo, giống như là phải hút được linh hồn của cô mới bằng lòng bỏ qua.

Cô không rõ anh sao lại có ánh mắt như vậy, cô chỉ là sợ hãi muốn né tránh.

"Em không sao, anh về đi."

Cô muốn đi, Thân Văn Hạo đi theo, dịu dàng nói: "Bảo Bảo, có chuyện gì nhất định phải nói ra, đừng một mình gánh chịu. Lẽ nào em không tin anh sao?"

"Em tin anh." Côi vội đáp, anh đã giúp cô nhiều lần như vậy, cô sao có thể nói không tin đây?

"Nhưng mà em thực sự không sao hết, anh đừng lo."

Thân Văn Hạo thủy chung cười yếu ớt, không nói gì thêm, cùng cô quay về tiệm mỳ.

"Anh vào ngồi một lúc đi!"

Cô khách khí mời anh.

Nhưng anh lắc đầu, "Thôi, anh còn có việc, đi trước đây."

"A, vậy à, vậy anh mau đi đi. Cám ơn anh Văn Hạo, tạm biệt."

Nhìn bóng lưng cô đi vào tiệm mỳ, nụ cười của Thân Văn Hạo liền biến mất, anh có chút thất lạc xoay đi, lấy ra thứ gì đó trong túi vò thành nắm rồi ném vào thùng rác bên cạnh.

Cố Bảo Bảo vào tiệm, ba mẹ thì không thấy đâu cả, chỉ còn có Công Tôn Diệp.

Thấy cô vào, Công Tôn Diệp nhìn lên lầu: "Dì thấy không thoải mái, chú đã đi theo dì rồi."

Cố Bảo Bảo gật đầu, ngồi xuống cạnh anh bóc tỏi.

Ngước lên thì thấy thư kiện kia còn đặt trên bàn, lại đứng dậy đi lấy.

Công Tôn Diệp đè thư kiện lại, con ngươi đen thâm trầm nhìn cô: "Em thực sự quyết định sao?"

Cô cũng ngước lên nhìn hắn: "A Diệp, chuyện này là anh giúp mẹ em làm?"

Công Tôn Diệp gật đầu, "Nếu muốn đòi lại con, đây là biện pháp tốt nhất."

Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Vô dụng thôi."

"Vô dụng?" Công Tôn Diệp cất cao giọng.

Cố Bảo Bảo không muốn nhiều lời, thư kiện cũng không cầm, quay người đi.

Công Tôn Diệp lại đứng dậy bắt lấy cánh tay cô: "Bảo Bảo, em nói rõ đi, em bỏ qua con em hay là bỏ qua chính em?"

Giọng anh có phần khác thường, giống như là cơn giận của biển, bề ngoài thì giả bộ yên ả, "Nếu em bỏ qua chính em, tùy tiện sống cả đời với một người, vậy chuyện này quả thực không cần thiết phải tiếp tục."

Cố Bảo Bảo kinh ngạc quay đầu lại, cô nghe được cơn giận của anh, lại không hiểu anh vì sao tức giận, "A Diệp, anh nói thế là có ý gì?"

"Em hiểu ý anh mà!"

Anh cho tới giờ chưa từng có sắc mặt xanh xám như này trước mặt cô, hôm nay là lần đầu tiên chứng kiến, Cố Bảo Bảo cảm thấy thấp thỏm lo âu.

"A Diệp... Em..."

Cô cảm giác mình hẳn nên giải thích vì sao không nên lập đơn kiện, anh lại cắt ngang lời cô, "Em không cần nói, gì cũng không cần nói, nếu em cảm thấy Mục Tư Viễn tốt, em nên đi tìm anh ta. Nếu em cảm thấy Thân tiên sinh kia không tồi, em cũng có thể đi với anh ta! Dù sao anh... Anh..."

Trong ngực anh tràn đầy khó chịu, làm cho anh không nói được nữa.

Cố Bảo Bảo ngẩn ngơ, mới hiểu được hắn đang nói tới Thân Văn Hạo, "A Diệp, anh lầm rồi..."

Xong cô lại cảm giác mình có chút kỳ quái, tại sao phải giải thích với anh?

Tại sao phải cho anh ảo tưởng nữa?

Không bằng cô cái gì cũng không nói thì hơn.

"A Diệp à," Cô suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói: "Anh về trước đi, lát nữa có khách đến, em sẽ lại bận rồi."

"Bảo Bảo!"

Lời còn chưa dứt, Công Tôn Diệp đã dùng cơ thể to lớn ấm áp ôm chặt lấy cô.

Cả người cô cứng đờ, theo bản năng muốn né tránh, hai cánh tay anh lại ôm chặt hơn.

Hơi thở chỉ thuộc về anh bao bọc lấy hết mỗi một cảm quan của cô.

Cái ôm của anh không có lạnh lùng băng giá như của Mục Tư Viễn, cái ôm của anh thật ấm áp, tỏa ra hương bạc hà nhàn nhạt, giống như phương thức mà anh luôn đối với cô.

"A Diệp..." Cô há hốc mồm, nỗ lực tìm kiếm lời có thể nói, anh lại tựa đầu vào vai cô, âm thanh như thì thầm nức nở bên tai: "Xin lỗi, xin lỗi..."

Anh tưởng rằng mình có thể không gần không xa chờ đợi bên cạnh cô, những khi cô cần thì anh xuất hiện, khi cô không cần nữa thì anh biến mất, anh tưởng rằng mình có thể.

Song, vừa rồi khi anh chạy theo ra, thấy Thân Văn Hạo đối với cô thế nào, thấy được ánh mắt muốn chiếm lấy cô của Thân Văn Hạo, mọi cái tưởng rằng của anh đều sụp đổ.

Hóa ra, anh cũng muốn độc chiếm lấy cô.

"Hắn... Cái tên họ Thân kia... Thật là quá đáng..."

Anh nói mà có phần run rẩy, đó là sự sợ hãi mất đi cô, "Em... Bảo Bảo, em cũng thật quá đáng..."

Cố Bảo Bảo hoàn toàn cứng đờ, đầu óc trống rỗng.

...ti$u_h@o...

"Bà sao rồi? Hay là uống thuốc rồi nghỉ ngơi chút đi!"

Ba Cố đỡ mẹ Cố ngồi xuống ghế, đưa nước với thuốc đặt lên tay bà.

Mẹ Cố uống thuốc xong lại không chịu nghỉ ngơi, nghĩ tới chuyện của con gái, bà trừ bực mình ra thì càng là đau lòng.

"Ba nó, chuyện bọn nhỏ ông có tính toán gì không?"

Bà đẩy ba Cố ép hỏi.

Ba cố im lặng không lên tiếng, vừa rồi đã nói với Bảo Bảo, ông không thể nói với bà a, bà mà biết ông không có ý định tranh đoạt bọn nhỏ, ngộ nhỡ huyết áp lên cao gây nguy hiểm tới tim thì phải làm sao giờ?

Thế nhưng, cứ tiếp tục kéo dài cũng không phải biện pháp tốt!

Ông buồn khổ châm điếu thuốc, rít mạnh vài hơi, mới nói: "Chuyện của Bảo Bảo, tôi thấy chúng ta cứ mặc kệ đi!"

"Ông nói cái gì!" Mẹ Cố bật dậy, "Ông có phải ba của con gái tôi không đấy? Lời này mà ông cũng nói ra miệng được sao!"

Mẹ Cố lo lắng đi thong thả cạnh ghế, vừa nói: "Không được! Bảo Bảo không chịu ký tên, tôi phải đi hỏi luật sư xem còn biện pháp nào khác không!"

Nói rồi bà đi xuống dưới lầu.

Ba Cố đang muốn gọi bà lại thì thấy bà dừng chân, nghiêng tai lắng nghe bên dưới, "Bảo Bảo về rồi!"

Bà gọi ba Cố, "Ông mau xuống dưới với tôi, giúp tôi khuyên Bảo Bảo, để con bé ký tên vào đơn kiện."

Ba Cố bất đắc dĩ đành phải cùng đi xuống với bà.

Vừa mới tới chân cầu thang, mẹ Cố còn chưa kịp lên tiếng thì thấy Bảo Bảo đang né tránh cái ôm của Công Tôn Diệp, nhìn hắn nói: "A Diệp, về chuyện tranh đoạt quyền nuôi dưỡng không còn tiếp tục nữa, đừng nói là em không muốn ký tên, cho dù có ký để luật sư đưa ra tòa, em cũng không giành được quyền nuôi dưỡng."

"Vì sao?" Công Tôn Diệp khó hiểu.

Cố Bảo Bảo cắn môi nói: "Bởi vì em đã ký với anh ta một bản thỏa thuận."

"Thỏa thuận? Thỏa thuận gì?"

"Trên thỏa thuận đã ghi rõ, đứa bé sau khi sinh ra thì thuộc về anh ta, anh ta cho em tờ séc năm triệu, từ nay về sau đứa bé với em không còn bất cứ quan hệ gì!"

Công Tôn Diệp kinh ngạc đến ngẩn ngơ, mà càng kinh ngạc lớn hơn là hai người đang đứng ở cầu thang.

"Con nói cái gì!"

Mẹ Cố sắc mặt tái xanh đi ra, lớn tiếng giận giữ hỏi.

Cố Bảo Bảo hoảng sợ quay người lại, cô tưởng mẹ với ba ở trên lầu, cô tưởng rằng...

Không kịp hỏi tại sao, người mẹ Cố bỗng lung lay rồi ngất đi!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Này, mình yêu nhau nhé!

Này, mình yêu nhau nhé!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Ai là thiên thần?

Ai là thiên thần?

- Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội! Mến nguýt dài. Dường như chẳng để tâm đến

29-06-2016
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Nước biển

Nước biển

(khotruyenhay.gq) - Thủy, em về nhà mẹ đi! - Không!... có chết em cũng không về. *** Cô

29-06-2016
Gió bấc mưa phùn

Gió bấc mưa phùn

Suốt từ ngày quen biết, sự bực bội luôn là cảm giác đeo bám cô gái, khiến cô gái

30-06-2016
Đi tìm vai chính

Đi tìm vai chính

 Tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng ngoài cảnh quay của một bộ phim có hai nhân vật

24-06-2016