Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 130

↓↓
***

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Bên ngoài cửa xe, mặt biển gợn sóng lăn tăn, ánh mặt trời chiếu rọi xuống tựa như vàng chảy về phía trước.

Nhưng Cố Bảo Bảo không có lòng dạ nào thưởng thức cảnh đẹp ấy.

"Khi đó cô Hai lén gây ra nhiều chuyện hãm hại cô, Mục tổng đều biết."

"Anh ấy dùng chuyện này để xa lánh cô, đẩy cô rời khỏi mình thật ra là có nỗi khổ."

Trong đầu cô hiện giờ chỉ là những điều mà thư ký chủ nhiệm mới nói, "Lúc đó chúng tôi nhận được tin chính xác, Cổ Tín Dương vì tranh giành quyền nắm giữ Mục Thị nên đã thuê xã hội đen, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay với người thân nhất bên cạnh Mục tổng."

"Mục tổng lo cô bị hại cho nên chỉ có thể tạm thời xa lánh cô, đồng thời âm thầm phái rất nhiều người bảo vệ cô và hai tiểu thiếu gia."

"Cô có còn nhớ buổi vũ hội trên du thuyền không? Tuy đêm đó Mục tổng tỏ ra không lạnh không nhạt, nhưng pháo hoa chòm sư tử đó đều do Mục tổng đích thân lựa chọn để đốt nó lên cho cô."

"Năm năm trước tôi thay thế chức vụ của cô làm việc bên cạnh Mục tổng, tuy trước đó xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết, nhưng chuyện xảy ra trong năm năm tôi đều thấy rõ ràng."

"Khi đó, phu nhân mà Mục tổng chọn mặc dù là cô Trịnh, nhưng tôi không thấy Mục tổng có tình yêu gì với cô ấy mà chỉ thấy tình thân là nhiều."

"Phu nhân, có người nói bền vững không ngại nhiệt tình, cô nhất định tán thành cách nói này, bởi vì tình cảm mà Mục tổng dành cho cô cũng như cô dành cho Mục tổng chính là vậy đấy."

"Mục tổng không cho tôi nói với cô là sợ cô lo lắng cho anh ấy, nhưng tôi nghĩ bây giờ không còn chuyện gì có thể ngăn cản hai người, sự đắn đo của anh ấy có thể buông bỏ."

"Phu nhân, đến rồi!"

Tiếng tài xế cắt ngang suy nghĩ của cô, cô phục hồi tinh thần, nhìn qua bên ngoài cửa sổ.

Bóng dáng quen thuộc ấy giờ đang đứng ở bậc thang, mặt mũi bừng bừng giận dữ.

Chết rồi! Trong lòng cô lộp bộp!

Ban nãy cô nói dối anh là muốn ăn sủi cảo nên bảo anh đi xếp hàng, không ngờ anh lại về nhà trước cả cô!

Phải làm sao bây giờ?

"Cố Bảo Bảo, em ra đây!" Anh chạy ra, còn gõ mạnh cửa xe.

Trong văn bản sáu điều không được phép có quy định là không được ra ngoài một mình!

Cô biết mà còn làm sai, anh nhất định tức giận!

Cô kiên trì xuống xe, lập tức ôm lấy cánh tay anh làm nũng: "Anh Tư Viễn, em... em ra ngoài đi lòng vòng, hít thở không khí chút thôi..."

Mục Tư Viễn không để ý tới cô, cũng không đẩy cô ra mà xoay người đi vào nhà.

Cô bám theo sát, đồng thời nói: "Anh Tư Viễn, anh có mua được sủi cảo không vậy? Em rất muốn ăn..."

Cô xoa lên bụng, "Bé con cũng muốn ăn nữa!"

Hai người vào trong phòng khách. Mục Tư Viễn không nói chuyện với cô, ngồi xuống sofa, cầm báo lên đọc.

Người giúp việc đi từ phòng bếp ra, "Thiếu phu nhân, cô đã về rồi!"

Cô ấy vui vẻ nhìn Cố Bảo Bảo: "Tôi đã hâm nóng lại sủi cảo rồi, cô có muốn ăn luôn không!"

Cố Bảo Bảo vội gật đầu, ngồi cạnh Mục Tư Viễn cười ngọt ngào: "Anh Tư Viễn, anh đừng giận nữa, em cam đoan chỉ có lần này, sẽ không có lần sau nữa đâu!"

Mục Tư Viễn làm bộ không nghe thấy, cầm báo lật sang trang khác.

Rõ ràng anh đang giở chiến tranh lạnh đây mà!

Cô nên làm gì bây giờ?

Còn đang lo sợ thì cô thấy người giúp việc lén vẫy tay với cô, trên mặt nở nụ cười.

Cô đứng dậy đi ra.

"Thiếu phu nhân" Người giúp việc kéo cô vào nhà ăn, nhỏ giọng nói: "Thiếu gia về sớm, đợi cô rất lâu, rất là sốt ruột!"

Cô ấy vỗ tay cô: "Cô ăn trước đi, thiếu gia đã chờ cả tiếng đồng hồ mới mua được đấy, cô ăn đi rồi cậu ấy sẽ vui."

Có thật không?

Nghe vậy, Cố Bảo Bảo ngồi xuống bàn cầm đũa lên, vừa ăn vừa nói lớn: "Ngon thật đấy."

Thế nhưng, Mục Tư Viễn chẳng những giả vờ không nghe thấy mà còn đi lên thư phòng!

"Quỷ hẹp hòi, nhỏ mọn!"

Cô nóng nảy, ném đũa đi, thở phì phò lên lầu đi ngủ.

Tỉnh dậy thì đã năm giờ chiều.

Cô không muốn dậy, chờ anh đến gọi cô xuống ăn.

Hừ, cô có thể đói bụng nhưng anh nhất định không nỡ để bé con đói!

Mấy phút sau thì Nhạc Nhạc đẩy cửa vào.

"Mẹ" Bé nhảy lên giường, hưng phấn hỏi: "Em gái đã lớn hơn chưa ạ?"

Cô xoa đầu bé: "Đương nhiên là có rồi. Em gái giống như Nhạc Nhạc, mỗi ngày đều lớn hơn!"

Nhạc Nhạc gật đầu, lại nói: "Mẹ, ăn cơm thôi!"

"Có phải ba bảo con tới gọi mẹ không?"

Nghe vậy, Nhạc Nhạc mở to hai mắt: "Làm sao mẹ biết ạ?"

Chính ba bảo bé tới đó.

Hừ! Nhỏ nhen! Cả buổi chiều vẫn còn giận!

Cố Bảo Bảo bĩu môi: "Nhạc Nhạc, con đi bảo với ba, mẹ không muốn ăn."

Vậy làm sao được?

Nhạc Nhạc nhíu mày, ôm lấy bụng mình: "Không ăn thì đói lắm!"

"Không sao đâu! Mẹ muốn ngủ thêm một lát nữa rồi mới ăn."

Khuyên can mãi mới dỗ được Nhạc Nhạc xuống.

Nhưng mà mười lăm phút sau, cửa phòng ngủ lại bị đẩy ra, lần này là Hoan Hoan, trên tay còn bưng một cái khay nhỏ đựng một đĩa rau và một bát cơm.

"Mẹ ơi ăn cơm!"

Hoan Hoan cẩn thận đặt khay xuống đầu giường, "Mẹ không ăn thì em bé sẽ đói đấy!"

Cô nghiến răng.

Cái tên Mục Tư Viễn này! Khốn kiếp! Cô không ăn đấy thì làm sao!

Hừ!

Cô để nguyên cái khay, đi tắm rồi gội đầu, sau đó sấy khô rồi ngủ tiếp.

Ngủ rất thoải mái, nhưng cái bụng đói thật khó chịu.

Cố Bảo Bảo khó chịu mở mắt ra, phát hiện trong phòng tối om, còn anh thì ngủ ngay bên cạnh.

Chẳng lẽ cô đã ngủ đến hơn nửa đêm?

Hèn chi đói đến vậy!

Thế mà anh còn ngủ được, chẳng hề quan tâm cô và bé con có đói không!

Tính tình phụ nữ có thai vốn không ổn định, lại còn hay suy nghĩ, cô thật sự cảm thấy tủi thân cùng cực, cuối cùng liền khóc òa.

Đây cũng không phải là giả vờ, nước mắt to như hạt đậu tuôn rơi lã chã.

Rốt cục, anh có phản ứng, ôm chầm lấy cô: "Đói bụng rồi à?"

Giọng điệu vẫn còn dữ dằn thế đấy!

"Anh bỏ ra, em không cần anh lo!"

Cô đẩy anh thì bị hai cánh tay anh giữ lại: "Đừng ồn ào!"

"Em nào có ồn ào?" Cô tức tối bất bình nhìn anh chằm chằm: "Chính anh không quan tâm đến người ta, cũng không quan tâm bé con!"

Mục Tư Viễn bất đắc dĩ thở dài, mở đèn, lau nước mắt cho cô: "Vì sao em lại không nghe lời lén lút ra ngoài? Còn đến cái nơi như viện điều dưỡng nữa chứ? Nếu bé con sợ hãi thì làm sao giờ?"

"Chờ đã" Cô sửng sốt, "Làm sao anh biết..."

Cô rõ ràng đã bảo lái xe không thể nói cho anh mà!

"Em đấy." Anh búng vào mũi cô: "Lái xe thân với anh hơn hay là thân với em hơn?"

"Hừ!"

Cô quay mặt đi, không để ý đến anh.

Anh cũng không nói gì, đứng dậy đi xuống lầu. Đến khi quay về thì trên tay có một bát mì nóng.

"Wow!" Dạ dày của cô lập tức đầu hàng, cầm lấy ăn liền.

Thấy Mục Tư Viễn bất đắc dĩ nhíu mày, "Em ăn chậm thôi, khéo nghẹn đấy!"

Cố Bảo Bảo cười, "Anh Tư Viễn, anh làm hả? !"

Không ngờ anh còn biết làm mì nữa đấy!

"Có phải rất khó ăn không?"

Anh bĩu môi, "Khó ăn cũng phải chấp nhận, bây giờ người giúp việc đi ngủ rồi."

Cô lắc đầu liên tục: "Ngon lắm, ngon lắm, sau này tối nào em cũng muốn ăn!"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Mùa theo mùa đi mãi

Mùa theo mùa đi mãi

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên

23-06-2016
Điệp khúc trên tóc em

Điệp khúc trên tóc em

"Nơi ấy từng in dấu chân,Có mấy lần trên phố quen, em đến và mang phút giây diệu kì,

23-06-2016
Tình yêu Giông Bão

Tình yêu Giông Bão

(Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")   Tôi đã

26-06-2016
Đồi nho xanh

Đồi nho xanh

Hai mươi bảy tuổi, Kim chợt nhận ra: nho hãy còn xanh lắm .... *** Kim ngồi bật dậy

26-06-2016
Vở kịch hai vai

Vở kịch hai vai

Tôi là một đứa con gái thuộc loại nửa mùa, tức là không già không trẻ, không xấu

28-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru