***
bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Cô và Mục Tư Viễn đã tìm kiếm trên biển cả đêm.
Xác thực thì Mục Tư Viễn đã tìm cả đêm.
Còn cô chỉ ngồi đờ ra trên boong thuyền.
Từ từ tỉnh táo, cô mới hiểu ý nghĩa trong những lời Văn Hạo nói.
Anh đã lập ra toàn bộ kế hoạch, cho nên trong hôn lễ Tư Viễn phát hiện ra đầu mối mới chất vấn anh.
Nhưng ai có thể ngờ, kế hoạch của anh lại tàn nhẫn với nhà họ Trịnh như thế?
Ngày thứ hai, nhân viên cứu hộ trên biển đã tìm được chiếc du thuyền mà hai người họ lái đi hưởng trăng mật.
Con thuyền bị phá hủy, người ta nói do mạch điện trong nhà bếp bốc cháy dẫn đến chìm thuyền.
Bọn họ tìm xung quanh khu vực du thuyền chìm hết ba ngày cũng không tìm ra Thân Văn Hạo.
Mục Tư Viễn cảm thấy rất khó hiểu vì tâm tình của cô như đã bình tĩnh lại. Cô không còn nhắc đến việc Thân Văn Hạo đang ở đâu nữa.
Càng khiến người ta khó hiểu hơn là phản ứng của Trịnh Tâm Du cũng rất bình tĩnh.
Chồng cô ta mất tích, cô ta không hề đến trung tâm cứu hộ cứu nạn mà chỉ chăm sóc bà Trịnh tỉnh lại sau khi ngất xỉu.
"Bảo Bảo?"
Giọng Mục Tư Viễn từ bên ngoài phòng ngủ truyền đến, Cố Bảo Bảo lấy lại tinh thần, ánh mắt từ cửa sổ chuyển ra cửa.
Thấy cô, tim anh như được nới lỏng, bước nhanh đến.
Mấy ngày qua cô rất yên tĩnh, tuy không nói đến chuyện muốn đi nhưng trạng thái tinh thần luôn không được tốt.
Anh mỉm cười ngồi xuống bên cạnh, vuốt ve gò má cô. "Xuống ăn cơm được không em? Anh đã bảo người giúp việc làm món mà em thích nhất."
Cô lẳng lặng nhìn anh, lắc đầu: "Em không ăn nổi."
Không phải cô cố ý cự tuyệt mà là cô thật sự không ăn nổi.
Hôm qua, cô vô tình nghe được anh nói chuyện với trợ lý về chuyện Văn Hạo đã sớm đem toàn bộ số tiền của nhà họ Trịnh đầu tư vào một dự án nào đó.
Nhưng bây giờ người phụ trách dự án đó đã bỏ chạy.
Cô biết Văn Hạo nhất định cố ý, đây cũng là một phần trong kế hoạch của anh ấy.
Anh ấy đang bảo vệ cô, cũng đang trừng trị Trịnh Tâm Du.
Dù thế nào, anh ấy cũng vì cô, nhưng sao cô lại thấy cách làm của Văn Hạo có hơi quá tàn nhẫn?
Ý nghĩ này bỗng nảy ra, cô lại thấy mình giống như được tiện nghi mà còn khoe mẽ.
Lần này, cô thật sự không phân biệt được đâu vào đâu nữa.
"Bảo Bảo." Anh vuốt lên nếp nhăn trên mi tâm cô. "Em đang nghĩ gì, lo lắng điều gì vậy? Vì sao không nói với anh?"
Nói cho anh biết?
Cô hoảng sợ. Không phải cô không nói mà là cô không thể nói.
"Anh đi ăn cơm đi, đừng chờ em."
Cô lại lắc đầu. "Lúc nào em muốn ăn sẽ tự đi. Anh bận lắm mà, thật sự không cần chú ý đến em đâu."
Nghe cô nói, Mục Tư Viễn trừ lo lắng ra thì cũng chỉ có lo lắng.
Cửa phòng bị gõ nhẹ, người giúp việc nói: "Thiếu gia, cô Hai đến, còn dẫn theo cả khách nữa, bọn họ nói muốn tìm thiếu phu nhân!"
Anh nhíu mày, bây giờ trạng thái tinh thần của Bảo Bảo không tốt, Sơ Hàn còn tới làm loạn gì nữa đây?
Anh định từ chối nhưng lại nghĩ đến chuyện xảy ra trước đó nên hỏi trước: "Bảo Bảo, em có muốn gặp Sơ Hàn không?"
Cố Bảo Bảo mỉm cười. "Em không ốm, cũng không có chỗ nào không tiện gặp người khác, sao lại không gặp?"
Thấy nụ cười của cô, anh sững ra rồi cũng cười: "Vậy được rồi. Nhưng anh cũng phải ở đây, nếu nó lại bắt nạt em, anh sẽ đuổi nó đi."
Nụ cười trên mặt Cố Bảo Bảo càng đậm: "Không đâu, anh yên tâm đi."
Thấy anh có vẻ vẫn không muốn đi, cô buộc phải vỗ tay anh: "Anh đi ăn cơm trước đi, em nói chuyện với bọn họ xong sẽ xuống ăn cơm với anh."
"Thật chứ?"
Nghe cô chịu ăn cơm, trên gương mặt anh liền hiện ra nụ cười vui vẻ như trẻ con.
"Thật mà!" Cô cam đoan.
Mục Tư Viễn lúc này mới rời khỏi phòng ngủ, xuống dưới nhà thì thấy người Sơ Hàn đưa đến lại là Tuế Tuế!
Anh không khỏi bực mình: "Tuế Tuế, cô lại tới tìm Bảo Bảo làm gì?"
Mỗi lần Bảo Bảo gặp cô ta thì suy nghĩ lại xảy ra ba động, nhất định do cô ta tác quái!
Tuế Tuế không thèm để ý đến anh, làm mặt quỷ rồi thùng thùng theo Mục Sơ Hàn đi lên tầng.
Cửa bị đẩy ra, Cố Bảo Bảo vừa nhìn đã thấy vành mắt đỏ hồng của Mục Sơ Hàn, cô ấy thấy cô cũng lớn tiếng khóc: "Cố Bảo Bảo..."
Lời nói tắc nghẹn trong cổ họng, cô ấy bước đến ôm chặt Cố Bảo Bảo.
Cảm nhận được cơ thể run rẩy của cô ấy, trong lòng Cố Bảo Bảo thật khó chịu.
Cô ấy nhất định đã biết chuyện của Văn Hạo rồi.
Mất tích trên biển có ý nghĩa thế nào, tất cả mọi người đều hiểu.
"Sơ Hàn..."
Nhưng vào lúc này cô phải nói lời an ủi thế nào?
Cô biết rõ, Văn Hạo hoàn toàn bình an vô sự!
"Bảo Bảo..."
Mục Sơ Hàn chảy nước mắt. "Sớm biết như vậy... sớm biết như vậy, em..."
Cô ấy nói không nên lời.
Sớm biết vậy thì thế nào?
Cô ấy giờ đã tự hiểu, bản thân mình trong lòng Thân Văn Hạo không hề có sức nặng, không thể thay đổi bất cứ chuyện gì!
Cô ấy chỉ thở dài nặng nề. "Cố Bảo Bảo, em thật sự rất buồn."
"Đừng vậy mà Sơ Hàn."
Cố Bảo Bảo vỗ vai cô ấy, không nói được mấy từ.
Tuế Tuế bĩu môi. "Chuyện này thật khó tin, bọn họ rời bến mà lại xảy ra chuyện như thế!"
Mục Sơ Hàn oán hận giậm chân: "Đều do Trịnh Tâm Du ghê tởm đó, nếu cô ta không nói muốn đi biển hưởng tuần trăng mật thì sao lại xảy ra chuyện như thế?"
Không ai tiếp lời cô ấy, Cố Bảo Bảo là do không biết nói gì, còn Tuế Tuế thì cảm thấy chuyện này không thể trách Trịnh Tâm Du.
"Mục Sơ Hàn." Tuế Tuế nói: "Cô đến đây chẳng lẽ là để nói điều này với chị Bảo Bảo thôi à?"
Cố Bảo Bảo nghi hoặc nhìn Mục Sơ Hàn, chẳng nhẽ cô ấy đến còn có việc khác?
Cô ấy gật đầu. "Cố Bảo Bảo, hôm nay em đến để nói lời tạm biệt với chị."
"Nói lời tạm biệt?"
"Phải. Em sẽ đi Anh. Ba em cho em vào học ở trường Giáo Hội 2 năm, em mới có học ba tháng thôi!"
Cố Bảo Bảo nở nụ cười.
Cô thật không ngờ là cô ấy lại ngoan ngoãn quay về trường Giáo Hội, càng không ngờ là cô ấy sẽ đến nói lời tạm biệt với cô.
"Sơ Hàn!"
Cô cầm chặt tay Mục Sơ Hàn: "Em phải giữ gìn sức khỏe! Chị tin là nhất định sẽ có một người đàn ông ưu tú yêu em sâu đậm!"
"Cám ơn chị!"
Mục Sơ Hàn chân thành nói, nhẹ nhàng ôm lấy cô. "Chị cũng phải giữ gìn sức khỏe, đến khi nào anh chị tổ chức hôn lễ, em nhất định sẽ về!"
Cô ấy nhẹ nhàng nói sát bên tai Cố Bảo Bảo: "Chị dâu, em chúc chị hạnh phúc!"
Cố Bảo Bảo sửng sốt, cười vui vẻ. "Cám ơn em, em chồng!"
Hai người bèn nhìn nhau cười, Mục Sơ Hàn nắm chặt tay cô, xoay người ra khỏi phòng ngủ.
Cô ấy còn phải đi tạm biệt anh trai, Cố Bảo Bảo và Tuế Tuế không đi theo.
"Cô đại tiểu thư này thật ra đã thay đổi không ít đó!"
Tuế Tuế ngồi xuống sofa, nhìn sát vào mặt Cố Bảo Bảo. "Sao trông chị không vui vẻ chút nào vậy?"
Cô ấy khó hiểu: "Chẳng lẽ chị muốn rời khỏi Mục Tư Viễn, anh ta không có tự kiểm điểm sai lầm của mình sao?"
Cố Bảo Bảo thấy buồn cười: "Tuế Tuế, em có ý gì thế? Lẽ nào trước đó em ủng hộ chị đi là vì thăm dò thái độ của anh ấy à?"
"Cũng coi là vậy!"
Tuế Tuế nhìn cô. "Chị không biết đâu, em đã nói chuyện với Công Tôn Diệp rồi, anh ấy lại mắng em một trận chứ!"
"Vì sao?" Cố Bảo Bảo cũng thấy lạ.
Tuế Tuế hầm hừ. "Cái tên ngốc kia nói gì mà chị không thể rời khỏi Mục Tư Viễn, lúc này mà xúc động nhất thời thì sẽ hại chị chịu khổ!"
Cố Bảo Bảo cúi đầu xuống không nói gì.
Chương trước | Chương sau