XtGem Forum catalog
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 116

↓↓
Còn anh, chưa từng dịu dàng, nâng niu, che chở, đem cô đặt trong lòng yêu thương, cho đến giờ anh...

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Vì sao cô vẫn còn yêu anh?

Vì sao cô có thể yêu anh không cần đáp lại?

Có phải, từng ấy năm qua, cô chỉ đang thôi miên bản thân, luôn để mình sống trong giấc mộng tự tay mình tạo ra không? Mà cô lại hoàn toàn hiểu lầm chính mình, tiếp tục đến tận bây giờ?

Cô lắc đầu lo sợ, nhìn mắt anh xa lạ mà khiếp đảm, trốn tránh mà hoang mang.

"Bảo Bảo..."

Anh dần phát giác ra điều không ổn. Ánh mắt của người phụ nữ trước mặt bỗng trở nên thật xa lạ. Chí ít trong ký ức của anh, cô chưa từng dùng ánh mắt như thế nhìn anh.

"Bảo Bảo!"

Anh muốn giữ lấy cô thì bị cô né tránh.

Cô vốn muốn né đi nhưng lại không còn đường, chỉ có thể hấp tấp chạy lên lầu.

"Sầm!"

Mục Tư Viễn chạy theo thì đón anh chính là tiếng đóng cửa vang dội.

Anh đẩy một cái nhưng cửa đã bị khóa.

"Bảo Bảo!"

Anh gọi, giơ tay lên định gõ cửa, khóe mắt nhìn sang phòng trẻ con bên cạnh, anh liền rút tay về.

Xuống nhà lấy chìa khóa dự bị, khi anh trở lại, chuẩn bị mở cửa thì cánh cửa lại mở ra.

Cố Bảo Bảo nhìn chìa khóa trong tay anh, áy náy nói: "Cánh cửa tự khóa." rồi cô đi vào trong.

Mục Tư Viễn đi lên trước ôm lấy cô. "Bảo Bảo, em làm sao vậy?"

Thái độ bất chợt xa lạ ấy của cô khiến anh thấy sợ hãi.

"Em không sao."

Cô xoay người lại, cố nặn ra nụ cười: "Em chỉ hơi mệt một chút nên muốn đi ngủ thôi." Nhìn khuôn mặt của cô, quả thực rất mệt mỏi.

Anh hôn lên má cô, dịu dàng nói: "Được rồi, em đi tắm trước đi."

Cô gật đầu vào nhà tắm. Đóng cửa lại, mở vòi nước, Cố Bảo Bảo thở dài.

Cô không hiểu bản thân bị làm sao? Bỗng nhiên có rất nhiều ý nghĩ kỳ quái dâng lên, không giống cô chút nào!

Có lẽ, cô thật sự đã quá mệt mỏi.

Cô để nước nóng phun lên mặt, không muống nghĩ tiếp, để cô tắm rồi sau đó ngủ một giấc thật say.

Nằm lên giường, anh như con bạch tuộc vùi đầu vào cổ cô, thở ra khí nóng: "Bảo Bảo, đừng nghĩ lung tung nữa, ngày mai thu dọn đồ đạc rồi ngày kia chúng ta sẽ đưa Hoan Hoan và Nhạc Nhạc đi Disneyland."

"Disneyland?"

Disneyland gần nhất cũng ở Hương Cảng nha!

Đến đó sẽ mất một tuần, anh không cần đi làm à?

Anh biết cô lo lắng điều gì, mỉm cười: "Anh sắp xếp xong cả rồi, em yên tâm đi."

Nhưng cô vẫn nghi hoặc: "Tại sao anh lại muốn đi?"

Anh cười, muốn nói là dẫn cô đi "hưởng tuần trăng mật nhỏ" nhưng địa điểm hình như không phù hợp chút nào!

Thế là anh nói vòng vo: "Hai tiểu quỷ muốn đi mà!"

Nếu Hoan Hoan Nhạc Nhạc muốn đi thì cô sẽ không nói nữa, gật đầu: "Được, mai em sẽ nói với các con, chúng nhất định sẽ rất vui."

"Vậy em có vui không?" Anh lại hỏi.

Cố Bảo Bảo khẽ nhếch môi: "Vui chứ!"

Tuy cô cũng không biết mình có gì để vui mừng nhưng anh đối tốt với Hoan Hoan Nhạc Nhạc như thế, cô cũng có thể vui một chút!

Yên tĩnh trong chốt lát, hơi nóng lại di động quanh cổ cô: "Bảo Bảo... Anh xin lỗi." Giọng nói trầm thấp của anh vang lên lần nữa.

"Vừa rồi anh đã lớn tiếng với em, nhưng anh..."

Anh vẫn không quen nói xin lỗi, miễn cưỡng nói ra rồi lập tức tìm lý do: "Anh chờ em rất lâu, anh rất lo lắng em có biết không?"

Bản chất đại thiếu gia lại đi ra, Cố Bảo Bảo bất đắc dĩ nhíu mày.

"Được rồi!"

Đại thiếu gia rầu rĩ nói xong, ước gì cô lập tức quên đi, vội tiếp tục nói: "Đừng suy nghĩ lung tung, mau đi ngủ!" Nói xong anh tắt đèn ngủ.

Sau đó cả tay lẫn chân anh đều đè lên người cô.

Nghe tiếng hít thở nhịp nhàng của anh, Cố Bảo Bảo âm thầm thở dài.

Cô thật sự suy nghĩ lung tung.

"Mẹ, mẹ nói thật sao?"

"Mẹ không gạt con chứ?"

Quả nhiên, khi cô bảo ngày mai sẽ đi Disneyland chơi, cả hai đứa bé hỏi cô hết nửa ngày trời chỉ vì muốn xác thực sự chân thực của việc này.

Cố Bảo Bảo cảm thấy buồn cười. "Tất nhiên là thật, hôm nay lúc đi đón các con mẹ đã xin cô cho các con nghỉ rồi."

Điều này không khác gì quả bom nặng ký, Hoan Hoan Nhạc Nhạc nghe xong lập tức hoan hô.

Hoan Hoan vỗ tay: "Con muốn đi xem chuột Mickey."

Chuột Mickey?

Chỉ con gái mới xem, bé còn lâu mới xem! Nhạc Nhạc nheo mắt, bé muốn đi đánh nhau với quái vật! Xem ai lợi hại hơn!

"Được rồi."

Cô bóp má chúng, đưa cho mỗi đứa một cái túi du lịch: "Vây giờ các con đi thu dọn hành lý đi."

"Hành lý?"

Nhạc Nhạc nhìn cái túi xanh hỏi: "Mẹ ơi, hành lý là gì?"

"Hành lý là những thứ con muốn mang theo khi đi du lịch."

À, hóa ra là vậy!

Bé cầm túi chạy vào phòng.

Song một lúc sau, Hoan Hoan chạy ra nói to với cô: "Mẹ, mẹ mau đến xem này, Nhạc Nhạc không nghe lời!"

Cô thấy lạ nên đi lên xem, Hoan Hoan chỉ vào cái túi của Nhạc Nhạc nói: "Mẹ xem kìa, Nhạc Nhạc không mang quần áo và dày giép mà mang đi rất nhiều súng đồ chơi!"

Nhạc Nhạc liếc sang Hoan Hoan, lầm bầm hỏi: "Em mang không được sao?"

Không phải mẹ nói bé muốn mang cái gì đi chơi thì có thể bỏ nó vào túi à?

Cố Bảo Bảo nhìn vào túi của bé, tức khắc thấy buồn cười.

Quả nhiên, trong túi của bé có rất nhiều súng đồ chơi.

"Bảo bối à."

Cô xoa đầu bé. "Sao con lại muốn mang chúng đi chơi?"

Hì, mẹ không biết đâu!

Nhạc Nhạc đứng lên, hai tay giơ lên đầu vắt chéo nhau, lớn tiếng nói: "Con là chiến sĩ công lý! Con muốn đến Disneyland tiêu diệt quái vật!"

Bé nhấc chân đạp vào túi: "Đây chính là vũ khí của chiến sĩ!"

Hoan Hoan và Cố Bảo Bảo đều sững sờ, đây có tính là một câu nói đầy đủ nhất từ trước đến nay của Nhạc Nhạc không?

"Ha ha..."

Bỗng có tiếng cười từ ngoài cửa truyền vào, hai mắt Nhạc Nhạc sáng ngời, hét lớn: "Ba, con là chiến sĩ!"

"Được được!"

Mục Tư Viễn cười. "Để xem Nhạc Nhạc của ba có bao nhiêu sức chiến đấu nào!" Anh ôm lấy Nhạc Nhạc, thả bé lên giường.

"Nhạc Nhạc, bây giờ ba sẽ trốn trong vườn hoa, xem con có tìm được ba không nhé?"

Chơi trốn tìm?

Đương nhiên là được!

Nhạc Nhạc gật đầu. "Con đếm đến một trăm, ba phải trốn kỹ đó!"

"Được thôi!"

Mục Tư Viễn đồng ý, không nói gì kéo Cố Bảo Bảo ra khỏi phòng.

"Hai người ạ?"

Nhạc Nhạc chu miệng, Hoan Hoan cũng bò lên giường: "Nhạc Nhạc, không sao! Anh sẽ đi tìm với em!"

"Vậy cũng được!"

Bé lớn tiếng: "Ba mẹ, con bắt đầu đếm đây, 1, 2, 3..."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Đừng để ta gặp nhau

Đừng để ta gặp nhau

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Trân quý từng lời nói

Trân quý từng lời nói

Hãy trân quý từng lời nói của mình, bởi vì tổn thương từ lời nói có thể sẽ vĩnh

24-06-2016
Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng cuối trời

(khotruyenhay.gq) Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết

29-06-2016
Ba là mùa xuân

Ba là mùa xuân

Càng lớn càng nhận ra Tết không phải là ngày hội của trẻ con mà là những khoảnh

23-06-2016
Chuyện tình hoa súng

Chuyện tình hoa súng

Cái gì đến rồi sẽ đến. Cái tan dù có vững bền, dù có đẹp đẽ mấy rồi cũng

23-06-2016
Vụ cá cược tình yêu

Vụ cá cược tình yêu

"Nếu tình cảm mà dành cho nàng là thật, thì những chuyện linh tinh kia có đáng gì. Có

25-06-2016
Con bò khóc

Con bò khóc

Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên

29-06-2016