Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 132
5 sao 5 / 5 ( 88 đánh giá )

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng - Chương 01

↓↓
Cô rùng mình một cái, vòng tay che kín bản thân.

bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô muốn đi ra khỏi con đường này, đi tới đường lớn đón xe.

Thế nhưng càng đi, cô lại càng sợ, cuối cùng không đi được nổi nữa. Cô đầu hàng, cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số quen thuộc.

"A lô, anh Tư Viễn," Cô vừa lạnh vừa sợ, gần như là khóc, "Anh tới đón em có được không? Em sợ, em sợ lắm."

Bên kia im lặng trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng truyền ra, "Cố Bảo Bảo, cô nhớ kỹ, tôi không cần một người đàn bà lúc nào cũng chỉ biết giận dỗi. Nếu không có đứa bé, với tôi cũng không có gì ghê gớm, đàn bà tôi có thể tìm thêm, hoãn lại mấy tháng, tôi vẫn có."

Sau đó, điện thoại đã bị cúp.

Tít tít... Từng tiếng báo đánh sâu vào lòng cô, cả người cô run lên, mở bừng mắt ra.

Hóa ra đó là mộng. Chỉ là mộng thôi!

Cố Bảo Bảo thở dài, lên sân thượng, trong bóng đêm lau đi nước mắt, đốt một điếu thuốc.

Ngày thứ hai cũng không thuận lợi, bởi vì Nhạc Nhạc không cách nào trả lời câu hỏi mà cô giáo Hà đưa ra.

"Thưa cô, hôm nay..." Cô không thể không bịa chuyện, "Hôm nay Nhạc Nhạc có hơi... có hơi cảm mạo, cổ họng không được tốt."

Cô giáo cười, ánh mắt lại tràn đầy nghi ngờ.

"Anh bạn nhỏ Cố Vĩnh Nhạc?" Cô thử một lần nữa, nhưng Nhạc Nhạc vẫn cúi đầu không để ý tới cô giáo.

"Cô Cố?" Cô giáo hoài nghi chỉ vào tai, tưởng Nhạc Nhạc là một người điếc?!

Cố Bảo Bảo không có buông tha, đã đi tới vài trường, nhưng các thầy cô đều tưởng bé là người điếc hoặc là bị đần độn, thậm chí còn đề nghị cô đưa Nhạc Nhạc tới trường đặc biệt.

Không, Nhạc Nhạc của cô không phải đứa bé tàn tật, cô sẽ không đưa bé đi!

"Nhạc Nhạc," lại thất bại thêm lần nữa, Cố Bảo Bảo cũng sắp suy sụp rồi, "Nhạc Nhạc, mẹ xin con, con nói một câu có được không?" Cô ngồi xuống, lắc lắc cơ thể nhỏ bé của Nhạc Nhạc.

Ánh mắt bé chuyển động, hờ hững dừng lại trên người cô một giây rồi ngay lập tức dời đi.

Bé chỉ có phản ứng như thế với cô, mãi đều chỉ có phản ứng vậy thôi sao?

"Nhạc Nhạc!" Cô lo lắng, "Con nói một câu thôi có được không? Chỉ một câu, trước mặt thầy cô nói một câu thôi, được không con?"

Có thể do tay cô bóp làm đau đôi vai bé nhỏ, bất chợt, Nhạc Nhạc cúi đầu cắn vào tay cô, thưa dịp cô lỏng tay liền chạy đi.

"Nhạc Nhạc!" Cố Bảo Bảo hoảng hốt đuổi theo, ôm bé, "Nhạc Nhạc..." Cô đau lòng tự trách, không nhịn được khóc òa, "Là mẹ không tốt, mẹ xin lỗi con."

Nếu không phải vì cái thứ tình yêu buồn cười kia, nếu không phải vì sự thanh cao tức cười kia, nếu cô không có xé nát tấm chi phiếu, cô cũng không cần bận tâm về công việc mà sơ sót việc chăm sóc Nhạc Nhạc, làm bé trở thành như hôm nay, đều là lỗi của cô!

"Đừng khóc." Bỗng nhiên, một giọng nam quen thuộc trầm thấp vang lên, cô ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn, "Công Tôn Diệp?!"

"Có thể không phải anh sao." Công Tôn Diệp cúi xuống ôm Nhạc Nhạc, vừa hỏi cô, "Em sao rồi?"

Lần đầu tiên thấy cô yếu ớt như vậy, trước đây không phải thà rằng chết đói, cũng không muốn thể hiện ra sự bất lực, không muốn tiếp thu sự trợ giúp của bất kì ai sao?

Cô vội vàng lau khô nước mắt, "Ý em là, anh sao lại ở đây?" Tuần trước bọn họ vừa mới nói chuyện qua điện thoại, hắn không phải vẫn đang ở Mỹ sao?

Công Tôn Diệp cười, "Bởi vì anh..." Mắt hắn chuyển sang Nhạc Nhạc, "Nhớ Nhạc Nhạc." Nói rồi, hắn liền hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Nhạc.

Hắn về nước là có việc, ban đầu nghĩ buổi chiều mới tìm bọn cô, không nghĩ tới là gặp ngay ở đây.

Nhạc Nhạc gì cũng không nói, nhưng từ đôi lông mày bé nhỏ nhíu chặt lại là thấy bé không thích người đàn ông này hôn mình!

"Giờ đến lượt anh hỏi em," Công Tôn Diệp đưa mắt lại, "Sao em lại mang Nhạc Nhạc tới đây?"

Chương sau

↑↑
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016
Ghim lòng

Ghim lòng

Những lỗi lầm, bội phản, nỗi đau qua năm tháng ta có thể dần xóa nhòa. Thế còn vết

29-06-2016
Ánh trăng và anh

Ánh trăng và anh

Tôi chua xót cho tình cảm của mình. Ánh trăng bao trùm lên thân hình nhỏ bé của tôi, tôi

01-07-2016
Cáo và dê

Cáo và dê

Có một con Cáo không may bị rơi xuống giếng. Nó cố gắng mãi để trèo lên mà không

24-06-2016
Tình trong biển tình

Tình trong biển tình

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Thị trấn bốc cháy

Thị trấn bốc cháy

Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại

26-06-2016
Khi em bé ra đời

Khi em bé ra đời

"Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và sẽ cười với con suốt cả ngày. Con sẽ cảm

01-07-2016

Old school Easter eggs.