
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 284
5 / 5 ( 0 đánh giá )
"Làm sao vậy?" Duẫn Ngọc Hân thấy anh thất thần, nghi hoặc mà đánh giá anh.Tiêu Ký Phàm thoáng cái đã hoàn hồn, nhìn nhẫn kim cương trên đầu ngón tay cô ta, lãnh đạm nói: "Cái nhẫn này không hợp với em, anh bảo nhà thiết kế thiết kế lại từ đầu nhé". Nói xong động thủ lấy cái nhẫn trong tay cô ta.
Duẫn Ngọc Hân tránh thoát khỏi tay của anh đang chuẩn bị rời đi, thoải mái cười: "Em cảm thấy rất đẹp, thiết kế cũng rất đặc biệt, em rất thích nó, không cần thiết phải thay đổi nữa".
Tay Tiêu Ký Phàm lấy hụt đang dương trên cao, có chút bối rối: "Ngọc Hân, chiếc nhẫn này kim cương quá nhỏ, không thích hợp với thân phận của em, mau đưa cho anh".
bạn đang xem “Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Nhưng mà em rất thích". Duẫn Ngọc Hân không tình nguyện chạm vào ngón tay, nhìn nhẫn kim cương: "Hơn nữa viên kim cương này cũng không nhỏ, chừng bốn cara".
"Đưa lại đây!" Tiêu Ký Phàm không nhịn được mà ra lệnh.
"Không đưa!" Duẫn Ngọc Hân lùi về phía sau một bước, tủi thân trừng mắt với anh: "Em chờ anh nửa năm, cuối cùng cũng chờ được, anh lại muốn lấy đi?"Kim cương đối với cô ta một điểm căn bản là không có vấn đề gì, kim cương đối với cô ta mà nói, quá bình thường. Cô ta muốn chẳng qua là tự tay anh đưa cho cô ta nhẫn kết hôn mà thôi, dù cho không có kim cương, cô cũng sẽ rất vui vẻ.
Tiêu Ký Phàm nhìn cô khẽ hít một hơi, giọng nói ủ rũ nói: "Cuối tuần, anh nhất định mua cho em một cái đẹp hơn, đưa cái này cho anh".
"Xác định?" Duẫn Ngọc Hân không dám tin tưởng mà liếc anh, dựa vào thường ngày lui tới, anh nhất định là có thể kéo dài ra, cuối tuần nhất định có thể quay về.
"Xác định".
Duẫn Ngọc Hân "ưhm" một tiếng, tháo nhẫn kim cương trong tay xuống, không nghe không muốn mà đưa tới trước mắt anh. Tiêu Ký Phàm nhận lấy nhẫn kim cương, dùng vải nhẹ nhàng phủ lên.Không phải anh không có thời gian đi mua nhẫn kim cương, chẳng qua gần đây càng ngày càng không muốn kết hôn mà thôi, nguyên bản vẫn đều theo ý của Tiêu phu nhân thuận theo tự nhiên mà thôi. Nhưng mà gần đây anh đột nhiên bắt đầu chán ghét loại sắp xếp này, khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Tử Hàn đột nhiên hiện lên trong đầu anh.Trong lòng anh kinh hãi, lắc lắc đầu, anh làm sao lại nghĩ đến cô vào lúc này chứ? Là bởi vì gần đây tiếp xúc với cô nhiều quá sao?
Tối hôm qua bị một trận pháo oanh của Vương Văn Khiết, Lâm Tử Hàn thiếu ngủ nghiêm trọng đi vào tòa cao ốc của công ty, chưa bao giờ mua báo chí nhưng cô ngày hôm nay ngoại lệ mua một tờ báo giải trí.Nhìn ảnh chụp của Vương Văn Khiết hoang mang, hoảng sợ trên trang nhất, cô nhịn không được mà cười ra tiếng.
"Em lại có thể cười được?"
Tiếng cao vút của Vương Văn Khiết thoáng cái vang lên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, nụ cười trên mặt cứng nhắc, vẻ mặt vô tội nhìn chị, nịnh nọt nói: "Chủ tử, em không bao giờ... cười nữa".
Vương Văn Khiết căm giận trừng mắt với cô, nói: "Em có biết không, có một quỹ nhi đồng mời chị chủ nhật này đến đó đàn một khúc, nếu như chỗ nào cũng mời thì hay rồi, phải từ chối sao đây, không đi đến quỹ nhi đồng này, chị sợ nhân dân toàn quốc đều sẽ khinh bỉ chị!"
"Chị ngày hôm qua không phải tuyên bố từ nay về sau không chạm đến đàn nữa sao?" Lâm Tử Hàn rụt rè hỏi thăm, ngày hôm qua chị ấy chính là rất lớn tiếng tuyên bố, từ nay về sau rút khỏi làng giải trí.Mới nổi danh thì rút khỏi, khiến cho đoàn phóng viên kia suy nghĩ miên man.
"Nói chung chị lần này là bị em hại thảm". Vương Văn Khiết nghiến răng nghiến lợi nói: "Em chờ coi, một ngày nào đó chị sẽ ăn miếng trả miếng!" Nói xong, giẫm lên giày cao gót ngẩng đầu mà bước hướng tới phòng làm việc.
Lâm Tử Hàn chà chà cánh tay, lời của chị, làm cho cô nổi da gà khắp người, quay người chuẩn bị hướng tới phòng làm việc của mình. Đường trước mặt đột nhiên bị chặn lại, Duẫn Ngọc Hân nghiêng người đánh giá cô, một lúc lâu sau cười giễu cợt một tiếng nói: "Nữ vương đàn piano! Đứng ở Tiêu thị không cảm thấy tủi thân sao?"Trong giọng nói lộ vẻ ganh ghét.
"Không cảm thấy". Lâm Tử Hàn đáp: "Nếu như giám đốc Duẫn Không có chuyện gì, tôi đi trước làm việc".
Duẫn Ngọc Hân trừng mắt nhìn bóng dáng cô rời đi, vừa tức lại không biết làm sao. Cô ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cho cô cút ra khỏi Tiêu thị!Lâm Tử Hàn hôm nay qua coi như thuận lợi, sau khi đúng giờ tan việc đưa Tiểu Thư Tuyết đi dạo qua siêu thị, đã lâu không đưa con bé đi dạo, trong lòng có chút áy náy.Tuy rằng cô đi ra ngoài sẽ xuất huyết nhiều (ý là tốn tiền), vì để tiểu công chúa hài lòng, cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Khi tiến vào trước cửa hàng, Tiểu Thư Tuyết ngẩng đầu nhỏ chăm chú mà đếm ra: "Mẹ, con muốn mua bóng nhiều màu, còn muốn mua chocolate, còn muốn mua..."
"Dừng!" Lâm Tử Hàn quan sát con bé, tức giận nói: "Mẹ con không phải quỷ, cảm phiền con hợp tác".
"Mẹ thật nhỏ mọn!" Tiểu Thư Tuyết bĩu môi mất hứng nói, sau đó khuôn mặt lập tức cười tươi tắn kêu lên: "Chú Lãnh!".Lâm Tử Hàn sửng sốt, ngẩng đầu mới phát hiện Lãnh Phong không biết khi nào thì xuất hiện trước mặt cô.
Lãnh Phong xoa đầu Tiểu Thư Tuyết, hướng Lâm Tử Hàn mỉa mai nói: "Lần trước phát súng kia không phải bắn lên người cô, nên cô không coi đó là bài học đúng không?"
"Hả?" Lâm Tử Hàn trong lúc nhất thời không hiểu ý anh, sau khi suy nghĩ một chút mới bừng tỉnh hiểu ra, hắc hắc cười nói: "Lần trước thực sự cám ơn anh nha, nhưng mà người nọ không phải bị bắt sao?"
"Người muốn kim cương không phải chỉ có một người là hắn".
"Thực ra không có việc gì nữa". Lâm Tử Hàn không cho là đúng, đánh giá anh nói: "Anh sao lại xuất hiện ở chỗ này?"
Lãnh Phong cười lạnh một tiếng, kéo tay cô, đem một sấp tiền cầm trong tay nhét vào trong tay của cô, thản nhiên nói: "Tôi tới là trả lại tiền, tôi cũng không muốn có danh tiếng bất lương do thiếu nợ không trả".
"Danh tiếng của anh vốn cũng không tốt". Lâm Tử Hàn lẩm bẩm nói."Cô nói cái gì?" Mắt Lãnh Phong nghiêm lại, trừng mắt với cô. Lâm Tử Hàn vội xua tay, ha ha cười nói:"Tôi nói thực ra tiền này có thể không trả, mọi người đều là bạn bè". Lời nói còn ở trong miệng, tiền đã nhét vào trong ví
Thừa Tướng Đại Nhân Sợ Ngây Người
Truyện ngôn tình Thừa Tướng Đại Nhân Sợ Ngây Người nói về chuyện tình của một cô gái
Cá Mực Hầm Mật
Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không
Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản
Cùng đọc tiểu thuyết ngôn tình Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản tại web ThichTruyen.VN và
Bang chủ đoạt yêu - Tần Phương Ngọc
Giới thiệu: Cô đã gây ra tội lỗi gì chứ, ông trời muốn trừng phạt cô thế nào
Lưu Luyến Không Quên
Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc
Trâm – Nữ Hoạn Quan
Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được
Nô Lệ Của Vợ
Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Chuyện gì rồi cũng sẽ qua
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Ừ!
Xóm cave
"Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo
Đọc truyện tranh Doremon chap 152 - Chiếc vòng xuyên thấu
Hồi còn nhỏ có bao giờ các bạn bị nhốt vào nhà kho chưa, Nobita có lẽ là
Hoàng Tử Muốn Bỏ Cô Bé Lọ Lem
Mang nợ trong nhà Tưởng Vĩ Nhân cùng với tổng giám đốc tân nhiệm Lương Duy Nặc nhanh
Bức thư đầu tiên của người vợ
Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên
Nút pause trong tình yêu
Vẫn biết là em chẳng xuất sắc, chẳng nổi bật mà cũng chẳng xinh đẹp rung động
Em tự hào em không xinh
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết phải không?") Gửi anh
Người con gái có đôi môi phớt hồng
Tôi luôn thích phụ nữ có đôi môi phớt hồng. **** Tôi gặp bà xã vào một buổi
Tự ti
Người ta hay nói mỗi lần tự ti hãy nhìn vào những người thuộc "cấp dưới" của mình
Vợ tôi không xinh!
Audio - Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn:
