
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 284
5 / 5 ( 68 đánh giá )
Nơi này là nhà của Tiêu Ký Phàm, mà anh, lại vĩnh viễn đều không có khả năng trở về! Đồng thời, cô lại có thể nhìn thấy Tiểu Thư Tuyết kích động không ngớt.
Nhìn thấy Tiêu phu nhân, Lâm Tử Hàn vẫn còn giống như trước đây có chút khẩn trương, lễ phép gọi: "Chào Tiêu phu nhân" Lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn biểu tình trên mặt Tiêu phu nhân.
Tiêu phu nhân không thích cô, thế nhưng vẫn chừa chút thể diện cho Tạ Vân Triết, cười tủm tỉm nghênh đón hai người vào nhà, nói với Vân Triết: "Ký Phàm đi công tác còn chưa về, cháu không phải tới đánh nó chứ?"
bạn đang xem “Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lâm Tử Hàn đau xót trong lòng, đồng tình liếc mắt nhìn Tiêu phu nhân, bà còn không biết Ký Phàm đã chết, không biết khi bà biết được tin tức này thì sẽ như thế nào đây? Dù sao bà vẫn còn rất yêu thương Tiêu Ký Phàm.
Tạ Vân Triết khẽ mỉm cười nói: "Cháu đưa Tử Hàn tới gặp Tiểu Thư Tuyết, không quấy nhiễu phu nhân chứ?"
"Đương nhiên không" Tiêu phu nhân sớm ngờ tới bọn họ là vì Tiểu Thư Tuyết mà đến, tuy rằng trong lòng không quá nguyện ý để Lâm Tử Hàn gặp, nhưng là không thể cự tuyệt.
"Phu nhân, cháu..." Lâm Tử Hàn kích động đứng lên, cảm kích nói: "Cám ơn phu nhân"
"Không cần cám ơn, Tiểu Thư Tuyết ở trên lầu, cô đi gặp đi" Tiêu phu nhân mỉm cười, Lâm Tử Hàn mừng rỡ xoay người, bước nhanh lên trên lầu.
Tiểu Thư Tuyết nghe được tiếng cửa mở ngẩng đầu nhỏ lên, khi nhìn rõ là Lâm Tử Hàn thì hưng phấn hét lên một tiếng, vọt ra từ trong đám đồ chơi.
Lâm Tử Hàn cúi người tiếp được thân thể nhỏ bé của cô bé, vừa khóc vừa cười ôm con bé, hôn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của nó.
"Mẹ, con rất nhớ mẹ nha" Tiểu Thư Tuyết ghé vào trong lòng cô, tủi thân mở miệng nói: "Con cũng rất nhớ ba ba, vì sao hai người đều không trở lại gặp con chứ?"
"Xin lỗi..." Lâm Tử Hàn hổ thẹn vỗ về đầu nhỏ của con bé, nức nở nói: "Bảo bối, ba ba và mẹ đều bận quá, xin lỗi..."
"Mẹ, ba ba có cùng trở về với mẹ không?" Tiểu Thư Tuyết rời khỏi vòng ôm của cô, trông mong nhìn cô.
Lâm Tử Hàn chậm rãi lắc đầu, nước mắt lăn khỏi viền mắt: "Không có, ba ba bề bộn nhiều việc, ba ba nói ba ba cũng rất nhớ con, cho nên con phải ngoan nha"
"Mẹ, mẹ đừng khóc mà, con vẫn rất ngoan ngoãn, không tin mẹ hỏi bà nội đi"
"Mẹ biết..." Lâm Tử Hàn lần thứ hai ôm con bé vào trong lòng, gắt gao ôm, bảo cô mở miệng thế nào đây, ba ba của nó đã không còn tồn tại nữa!
Tạ Vân Triết yên lặng đứng ở cửa không thể nhìn tiếp nữa, xúc động xoay người, đã đi đến dưới lầu. Vào giờ khắc này, anh cảm giác được mình là ích kỷ cùng ác độc cỡ nào. Một gia đình bình yên, bị anh hủy tan phá thành mảnh nhỏ.
Anh sao lại không rút ra chứ! Thiếu chút nữa sẽ phá hủy gia đình hạnh phúc này, may mà anh giác ngộ sớm, cuối cùng, anh không cần làm tội nhân kia nữa!
Ngửa đầu khẽ thở dài, đột nhiên cảm thấy trong lòng chẳng phải thống khổ, có lẽ thật sự nhìn người khác hạnh phúc cũng là một loại hạnh phúc!
~~~~
Đầu mùa xuân ánh nắng ấm áp chiếu khắp Lâm gia, chiếu vào người Lâm Tử Hàn trong hoa viên. Bụng bốn tháng đã rất rõ ràng, lúc này đang quỳ một gối xuống, dùng kéo cắt tỉa cây cúc vàng bên trong vườn.
"Chị, đây có đủ tiêu chuẩn không?" Lâm Tử Y hái mười bông, có chín bông lọt vào sự ghét bỏ của Lâm Tử Hàn, cô cảm giác mình sắp tan vỡ.
Lâm Tử Hàn tiếp nhận cúc vàng trong tay cô ấy, nhìn sang hai bên, ý tứ rất rõ ràng, cô không hài lòng. Cúc vàng rơi một độ cong hoàn mỹ trên không trung, rơi vào bên chân một người.
Lâm Trúc hạ mắt nhìn thoáng qua cúc vàng bên chân, than nhẹ một tiếng cúi người nhặt lên, ôn hòa mở miệng nói: "Tử Hàn, hôm nay là sinh nhật con, con muốn làm thế nào?"
"Hôm nay là tiết thanh minh" Lâm Tử Hàn ngay cả liếc ông một cái cũng không, buộc dây ruy băng vào những bông cúc vàng được tuyển chọn khéo léo lại.
"Ba dượng, ba sao lại có thể để chị con sinh ra vào ngày tiết thanh minh chứ, ngày nhiều điềm xấu nha" Lâm Tử Y tức giận hét lên.
"Cái này... Ta cũng rất bất đắc dĩ" Lâm Trúc không được tự nhiên cười cười, ánh mắt lần thứ hai xoay chuyển tới trên người Lâm Tử Hàn nói: "Thật ra là ngày nào cũng không quan trọng, Tử Hàn, ta sẽ làm cho con một tiệc sinh nhật vui vẻ nhất, nói cho ta biết con muốn thế nào, muốn quà gì, chỉ cần ta có thể làm được, đều cho con"
Lâm Tử Hàn không suy nghĩ, liền nói: "Tôi muốn Lãnh Phong sống lại"
Lâm Trúc sững sờ, ha ha cười khan nói: "Tử Hàn, con đây là không phải cố ý khó xử ta sao?"
"Ông có lẽ nên trở lại biệt thự lớn của ông đi thôi, tòa nhà bé nhỏ này dung không được đại phật tôn quý" Lâm Tử Hàn lạnh lùng liếc mắt nhìn ông, ôm lấy bó hoa lướt qua ông, đi đến ga ra.
Trong lòng tủi hổ, hiện ra từng chút một. Ông ta cho rằng ba ngày thì hai ngày chạy qua đây, cô sẽ cảm kích ông ta, tha thứ cho ông ta sao? Cô muốn, là mỗi một ngày đều có thể gặp ông ta!
Ba Ba Lạnh Lùng
Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với
Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji
Giới thiệu: Ichikawa Takuji sinh 07/10/1962 tại Tokyo. Ông tốt nghiệp trường đại học
Heo Con Say Giấc
Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người
Vừa gặp đã yêu - Hắc Miêu Bạch Bạch
Giới thiệu: Đây là câu chuyện về một hủ nữ sau khi bị một tiểu tam cướp hôn,
Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân
Trích đoạn:Cho tới bây giờ đều cảm thấy Tô Cẩm Niên là của cô, năm sáu tuổi ấy,
Tiêu Dao
Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui
Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện
Thật ra thì Đường Tố Khanh biết anh từ nhỏ đã chịu khi dễ, cho nên đối với
Nước Chát Chấm Đậu Hũ
Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại
Anh Chàng Ngọt Ngào
Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó
Tình không đong đếm
Trong lá số tử vi, cung Phu Thê chỉ vợ chồng được coi là cung quan trọng, còn bạn bè
Nhật kí tháng 12...
Tình cảm, sợ nhất là những cơn say nắng. Không phải yêu, chỉ là thích. Người đến
Ăn giỗ
Một hôm, họ nhà Khỉ có giỗ nên mời Heo và Bò tới nhà ăn cỗ. Xong xuôi, chiều
Mèo và chuột già
Có lần vì một con Mèo luôn để mắt rình, nên Chuột hầu như chẳng dám thò ra khỏi
Những chuyến tàu đêm
Có những chuyến tàu như thế, chuyến tàu chở hạnh phúc, niềm vui cho đời, chở cha về
Lớp Trưởng Và Tôi
Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các
Chân dung của người con trai
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì
Chàng Guitar
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi đã
Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng
Thời Xuân Thu, Ngô Vương là một vị vua vô cùng ngang ngược, các vị đại thần đều
Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển
Trích đoạn:Giữa trưa, Giang Dịch Thịnh nấu cho tôi một bát mì trường thọ, “Anh làm
