
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 284
5 / 5 ( 129 đánh giá )
"Cưng à, em đồng ý để hắn ta dây dưa như thế sao?" Lãnh Phong kéo vai Lâm Tử Hàn ôm vào, giả vờ vô cùng thân mật dùng môi mơn trớn vành tai cô, nói nhỏ bên tai cô.
Lâm Tử Hàn bị anh khiêu khích nhịn không được run rẩy, cảm giác tê dại từ bên tai tràn đầy toàn thân, tốc hành tiến đến mỗi một chỗ da thịt trên thân thể.
"Hì..." Cô không được tự nhiên cười khan một tiếng, đầu óc đang cấp tốc vận chuyển, cân nhắc nên giải quyết vấn đề trước mắt như thế nào mới tốt, ánh mắt hai người đàn ông đều nóng bỏng như vậy, đều đang chờ đợi phản ứng của cô, trời ạ! Sớm biết thì đi công viên nhi đồng cho xong, cùng lắm thì nhìn tiểu nha đầu chơi!
bạn đang xem “Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Ha ha, tất cả mọi người đừng đứng ở chỗ này" Lâm Tử Hàn xấu hổ cười nói: "Vân Phi, đã lâu không gặp, hôm nào rảnh rỗi chúng ta tụ tập nhé, Phong ca, chúng ta đi vào sớm một chút thôi! Rồi, cứ như vậy... Đi thôi...!" Nói xong không ngoảnh lại ôm Tiểu Thư Tuyết đi qua cửa kiểm tra vé.
Chạy là thượng sách! Đã không có cô, anh không có gì để cãi nhau thôi?
Lãnh Phong liếc mắt nhìn Đỗ Vân Phi bên cạnh, trêu đùa: "Cảnh sát Đỗ cứ vội kéo cô ấy như thế, là muốn hỏi cô ấy tư liệu Ngôi sao thiên thần sao?"
Đỗ Vân Phi bỗng dưng quay đầu, kinh ngạc quan sát anh, hắn ta đã biết? Hắn ta sao lại biết? Là Lâm Tử Hàn nói cho hắn ta biết sao?
"Văn minh chấp pháp, lẽ nào không ai đã dạy cảnh sát Đỗ sao? Lừa dối kiểu phụ nữ đơn thuần như Lâm Tử Hàn, anh có ý định gì?" Lãnh Phong nói ra mỗi một chữ, đều tiết lộ sát khí nồng đậm: "Anh có biết ở giới hắc đạo, sẽ xử trí loại người phản bội này thế nào hay không?"
"Anh muốn làm gì với Tử Hàn?" Đỗ Vân Phi nóng nảy, cực lực hạ giọng nói: "Anh đã biết Lâm Tử Hàn là do tôi lừa dối mới đi trộm tư liệu, không nên đặt hành vi phạm tội trên người cô!"
Lãnh Phong giương giọng cười to hai tiếng: "Xem ra anh là thực sự rất yêu Lâm Tử Hàn, yên tâm đi, tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy, chỉ cần cô ấy không tái phạm!" Tâm tình của anh đột nhiên có một loại sung sướng không gì sánh được, vốn dĩ chỉ là thử anh ta một chút, bởi vì Lâm Tử Hàn không chỉ nói rõ một lần, mình là bị lừa gạt mới đi trộm đồ vật. Hóa ra, lúc đó cô không nói dối! Không như tưởng tượng vạn ác của anh!
Mưu kế của Đỗ Vân Phi, không chỉ không có thay anh tạo thành sóng lớn, trái lại thay anh tìm được chủ nhân của nhẫn kim cương, tìm được con gái của mình, trên phương diện này, anh quyết định ngay cả anh ta cũng tha thứ!
Đỗ Vân Phi cứ như thế ngơ ngác nhìn bóng dáng cao ngất đẹp trai của Lãnh Phong xuyên qua đoàn người, nhìn anh một tay ôm Tiểu Thư Tuyết, một tay ôm eo Lâm Tử Hàn biến mất trong đám người.
"Hai người trò chuyện tựa hồ rất vui vẻ" Lâm Tử Hàn nhìn khóe miệng vẫn chứa ý cười của Lãnh Phong, hiếu kỳ mà trêu chọc nói. Cư nhiên ra nan đề như vậy cho cô! Tuy rằng Đỗ Vân Phi đã lừa gạt cô, nhưng mà cô lại một chút cũng không hận anh ta, cho nên, cũng không muốn ở trước mắt công chúng trừng mắt nhìn anh ta xấu hổ"
"Đúng vậy" Lãnh Phong gật đầu một cái, bàn tay từ bên eo cô phủ nhẹ lên cổ cô, nâng cằm cô lên, cúi người hôn một cái.
"Đừng làm chuyện không đứng đắn! Tất cả mọi người đang nhìn anh kìa!" Lâm Tử Hàn e lệ vuốt tay anh, giận dữ nói!
Lãnh Phong không đồng ý nhìn lướt qua bốn phía, xác thực có rất nhiều chúng nữ đang chăm chú nhìn, đó lại có quan hệ gì? Anh ngày hôm nay tâm tình tốt, nhất định yêu thương mà hôn nhẹ cô, đùa giỡn cô!
"Mẹ, con muốn cùng mẹ đi sàn nhảy" Tiểu Thư Tuyết chỉ vào chỗ sàn nhảy cách đó không xa, thoải mái nói. Lâm Tử Hàn giả vờ nghiêm túc nói: "Thua phải đánh lòng bàn tay nha"
"Được! Nhưng không cho phép đánh nặng như vậy, đau lắm, đau lắm!"
Lâm Tử Hàn gật đầu: "OK! Không cho phép bày trò!" Giỏi lắm, không phải rõ ràng đòi bị đánh sao? Dám cùng ba ba của mình lạnh nhạt với cô? Thù này không báo không phải mẹ của Lâm Thư Tuyết!
Một đường vui rạo rực đi đến chỗ nhảy, Tiểu Thư Tuyết thân lùn chân ngắn, đương nhiên không phải đối thủ của Lâm Tử Hàn. Dáng điệu nhỏ bé tại sàn nhảy sôi nổi nhưng thật ra rất đáng yêu, chọc cho người bên ngoài cười khanh khách liên tục.
"Được rồi, đến chỗ đó!" Lâm Tử Hàn bế con bé nhảy xuống từ trên thảm.
"Người ta còn muốn chơi lại một lần mà!" Tiểu Thư Tuyết không nghe theo giãy dụa.
Lâm Tử Hàn giả vờ giận dùng ngón trỏ chỉ con bé: "Nói không được bày trò nha!" Tiểu Thư Tuyết lúc này mới ngoan ngoãn khép cái miệng nhỏ nhắn lại, nhìn Lâm Tử Hàn chơi.
Lâm Tử Hàn cười hì hì giẫm lên, Tiểu Thư Tuyết vẫn bị cô dạy dỗ, lại dám đấu với cô? Quá non rồi!
Không bao lâu, liền nghe được tiếng Tiểu Thư Tuyết hô to gọi nhỏ: "Mẹ! Rất lợi hại! Mẹ dạy con đi mà!"
Lâm Tử Hàn nhảy xuống từ thảm nhảy, ngoắc ngoắc ngón tay với con bé, cười tà nói: "Chìa bàn tay ra, mẹ đánh xong sẽ dạy con"
Tiểu Thư Tuyết giấu hai tay ra sau lưng, thối lui đến phía sau Lãnh Phong núp vào.
Lại dùng chiêu này với cô, Ngọc Hoàng đại đế cũng không thể nào cứu được con! Lâm Tử Hàn trộm cười một tiếng, nhìn liếc mắt Lãnh Phong mỉm cười, nghĩ lại nghĩ, dụ dỗ lừa gạt Tiểu Thư Tuyết nói: "Sợ đau có đúng không? Nếu không thì con bảo ba ba thay con chịu đòn cũng được, ba ba thương con nhất!"
Tiểu Thư Tuyết vừa nghe có thể tìm người khác thay thế, hài lòng hết sức, kéo ống quần Lãnh Phong làm nũng: "Ba ba..., ba ba ngoan... xòe tay ra..., không đau mà"
"Tiểu lưu manh, ba ba một điểm cũng không thương con, con xem kìa, ba ba không muốn." Lâm Tử Hàn ở một bên châm ngòi thổi gió, chỉ sợ thiên hạ chưa loạn.
Lãnh Phong đương nhiên biết tâm tư của cô, vì vấn đề thể diện, tuyệt đối không thể để cho cô thực hiện được! Một tay ôm eo nhỏ của cô, hướng lên trên, trừng mắt với cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh cũng không thể không thắng được em, sau lần này hòa được chứ?"
Lâm Tử Hàn sửng sốt, nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, lập tức mặt giãn ra nở nụ cười: "Đương nhiên có thể!" Phong ca nhảy trên sàn? Ha ha! Người lạnh lùng như thế, khốc ca [Anh chàng tàn bạo, tàn khốc] nghiêm trang nhảy trên sàn? Cô thật đúng là muốn xem! Nói nữa, anh cũng chưa chắc có thể thắng cô.
Thanh Mai Muốn Trèo Tường
Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình
Anh trai em gái - Tảo Đình
Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do
Cocktail cho tình yêu - Trần Thu Trang
Giới thiệu: Đôi khi tình yêu cũng như những ly cocktail nhiều màu, cay xè trên đầu
Nhàn Thê Bất Hạ Đường
Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả
Có một người như thế - Dahlia Lio
Trích đoạn: ... Năm ấy cô 23 tuổi, cô chẳng có gì ở cái tuổi đó. Cách đó một
Ác ma - Liên Liên
Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia
Gần như vậy, xa đến thế - Tình Không Làm Hề
Nội dung: Trong cuộc sống, có những lúc, ta cần phải học cách quên đi, quên đi chuyện
Lá Bài Cuối Cùng
Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh
Sư Phụ, Không Cần A
Sư Phụ, Không Cần A là một truyện ngôn tình cổ đại có nội dung 18+ (truyện ngôn tình
Vipboy của chồng
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán
Bầu trời và kí ức mối tình đầu
(khotruyenhay.gq - Tham dự tập truyện: "Hay là mình bất chấp hết yêu nhau đi") "Và tình
Đen
Có những chuyến trở về, để mà đi mãi mãi… *** Không còn ai nói với tôi về
Có duyên không phận
Một con dao, một dòng máu đỏ, một cái xác ôm một người. Tiếng gió rít mạnh mùa
Liệu anh còn yêu em?
Câu chuyện ấy bắt đầu từ lúc em tỏ tình với anh vào 3 năm về trước, khi em mới
Heo Con Say Giấc
Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người
Bích Huyết Can Vân - Độc Cô Hồng
Trích đoạn: Chung quanh Nhị Thập Tứ Kiều chẳng những đầy trà đình tửu quán mà còn
Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng
Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao,
Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào?
Thầy hỏi: "Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một
Ôn Thôn Nương Tử
Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn
