_Hân à, lần đầu tiên T.Anh thấy Hân thì T.Anh rất..
bạn đang xem “Cô là dân chơi hả? - Vitconxauxi1995ct” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
_Cái thằng nhỏ này!_Bị T.Băng đánh cho 1 một cái vào đầu không biết trời chăng gì luôn_có nhiêu đó mà nói không được nữa_cô chữi T.Anh xong liền xoay sang nó_Thằng nhỏ này muốn cậu nhận nó làm "đàn em" đấy, nó hâm mộ cậu từ khi cậu đánh tụi con Ngân á (cái này ai không nhớ thì đọc mấy chap trước nga), từ lúc đó nó cứ này nỉ mình nói với cậu, bây giờ đứng trước mặt cậu mà còn ấp a ấp úng nữa._T.Băng cười vui vẻ nói.
_CHỊ....._T.Anh bực mình quát, ánh mắt rực lửa nhìn chị mình đang phá đám.
_Hỳ, hỳ, có gì đâu mà ngại không biết nữa, em cứ nói với anh Hoàng đi, ảnh xử lí mấy chuyện đàn em muốn vào nhóm đó, với lại nhìn em cao to thế này chắc chắn ảnh sẽ cho vào ngay chứ gì!_Nó nháy mắt với T.Anh, nhưng cậu chỉ đáp lại nó với ánh mắt đáng thương, đang rưng rưng nước. (mít ướt như vậy mà bày đặt làm người lớn hả nh0x)
_Mà cậu nói chuyện chủ đề hồi nãy đi, đừng quan tâm đến thằng nh0x này nữa._T.Băng nói mà không thèm nhìn T.Anh cái.
_Ưhm, tại gần tới thi HK1 rồi nên phải học túi bụi, bởi vậy nên mình thấy hơi mệt ấy mà._nó thân thiện trả lời. (hứ, nói dối không chớp mắt nha!)
_Vậy để Anh đưa Hân về nha!_Tuấn Anh chen vô nói. (ế, ế, tên là T.Anh mà bỏ từ Tuấn còn Anh không dạ b0a! có âm mưu = =")
_Cậu đi nhà sách với mình nha!_gạt sang lời nói của T.A, T.Băng kéo tay nó đi trước. làm cậu bé 1 lần nữa mất hứng.
_Ưhm_nó cũng đi theo, đi bên T.Băng nó cảm thấy sảng khoái lạ thường, chắc nhờ tấm lòng trong sáng thanh khiết của cô đã giúp nó chăng, chắc là thế rồi.
1 tiếng sau....
_Woaaa...., thiệt là khỏe quá đi, cuối cùng cũng chọn xong cả đóng sách_nó đang vươn vai ra than vãn, khi nhìn thấy 1 xe đẩy kem ngang qua_nè, nè, tụi mình qua bên đó mua kem đi nha!_nó nắm tay T.Băng chạy ngay đến xe đẩy.
_Hân, chị hai, chờ em với, em đang xách nhiều vầy, làm sao chạy nhanh được chờ em với coi!_T.Anh năn nỉ gọi theo.
_Công nhận kem này ngon thiệt ha! Đang trời nắng chan chan thế này, ăn 1 ly kem vô thiệt là tuyệt cú mèo._nó nhanh nhảu nói.
_" Bây giờ mình đã hiểu tại sao Minh thích Hân rồi, cậu ấy có nét hồn nhiên, dễ thương, dễ mến mà khó ai có được, mình sẽ không bao giờ được như cậu ấy"_T.Băng nghĩ thầm mà cười chua xót.
Chợt phía sau nghe nghe tiếng chân dậm bình bịch, nó rất nhạy cảm nên biết ngay, nó vừa xoay người lại đã thấy 1 đám gần 20 đứa ở đâu tiến lại gần, nó nhăn mặt biết là có chuyện không hay sắp xảy ra.
_Này 2 cô em đi đâu mà vào con đường vắng hoe thế này vậy, rất là nguy hiểm đó, hay tụi em đến nhà anh đi, nhà anh gần đây lắm, đến đó rồi tụi mình bắt đầu tâm sự ha!_1 thằng đàn em nói.
_Các người muốn gì đây? Tụi tôi, không có tiền nhiều đâu, các người đi cướp chỗ khác đi._T.Băng lên tiếng trước.
_ấy ấy, cô em nói gì vậy, bọn anh có cướp giựt ai hồi nào đâu nè, nói thế thì oan cho bọn anh lắm, tụi anh chỉ muốn mời hai em xinh đẹp đây đến nhà bọn anh chơi thôi mà, có làm gì đâu mà em phải sợ đến thế, há há há_thằng khác tiếng đến mặt T.Băng nói, làm cô phải thụt lùi mấy bước.
_Các người đừng có dòng vo nữa, các người muốn tiền chứ gì, nhưng khổ nổi là chúng tôi không có, còn các người muốn nói chuyện hả, xin lỗi, chúng tôi không muốn nói chuyện với "hạn người" như các người_nó từ tốn nói.
_Con ranh này, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả! Hôm nay tao sẽ cho mày 1 bày học coi còn dám lên giọng với đại ca này nữa không?_Thằng đại ca đó nói rồi xông lên, chưa đầy 3 phút đã bị nó đá văng sang bên.
_Hahahaa, đại ca ơi, sao mà đại ca lại yếu thế hả đại ca, haha_nó cười chế nhạo.
_Tụi bây xông lên coi còn đứng đó làm gì?_thằng đó quát mấy tên kia rồi nhìn thấy tình hình nó đang đánh nhau dữ dội với bọn đàn em, hắn nhanh tay tóm lấy T.Băng giở giọng đe dọa.
_Hừm, hừm, tất cả dừng lại ngay_thằng đó ra lệnh rồi xoay sang nhìn nó_con nhỏ kia, mày có giỏi thì quýnh tụi đan fem tao 1 cái nữa đi, thì trên mặt con bạn của mày sẽ in 1 vết sẹo dài đấy, để coi nào, ở đây hay ở đây nhỉ_vừa nói vừa để con dao lên trán rồi lại xuống má của T.Băng làm cô run sợ, khóc lóc.
_Hân ơi, cứu mình với, mình sợ lắm, huhuhu...
Ở đám cây gần đó....
_Ê này, kế hoạch của ông có hiệu quả không đó, ông kiếm đâu ra cái bọn đầu heo đuôi vịt này vậy hả, nhìn là muốn đấm thôi._Như thủ thỉ nói.
_Thì tìm ở mấy cái ổ chuột chứ đâu, bọn nó được mệnh danh là phá làng phá xóm nổi tiếng đó nha, tìm mệt lắm chứ chẳng chơi._Hoàng vênh mặt nói.
_Này, các cậu làm gì ở đây vậy!_Bảo ở đâu khều vai Hoàng làm cậu la chói lói.
_Nhỏ nhỏ cái miệng thôi, bị phát hiện bây giờ._Như bịch miệng Hoàng nhăn mặt nói.
_Ai biểu cái ông Bảo này ở đâu ra hù sao lưng người ta làm tưởng ma sợ đứng tim luôn nè._Hoàng gãi đầu nói.
_Không ngờ ông mà cũng sợ ma sao._Bảo trêu.
_Hứ, trên đời này, tui, trời không sợ đất không sợ_Hoàng nói.
_Mà chỉ sợ ma thôi!!!!_Như và Bảo cùng lên tiếng làm cậu bé tức anh ách.
_Thôi, trở lại với kế hoạch đi._Hòang nhắc.
_Kế hoạch? Hai người bày trò gì vậy._Bảo tò mò hỏi.
_Chắc mấy bữa nay cậu nghỉ nên không biết, Minh và Hân đang giận nhau, chúng tui muốn 2 người đó làm lành lại nên mới bày kế này nè!_Như giải thích.
_Ờ, vậy tôi có thể giúp gì không?_Bảo suy nghĩ gì đó rồi cũng nói.
_Được thôi, bây giờ tôi chính thức thu nhận cậu vào "kế hoạch vượt qua sóng gió siêu tốc" do tôi đề ra_Hoàng vỗ vai Bảo nói.
_Cái tên gì mà đọc muốn lẹo lưỡi luôn hà!_Bảo trề môi nói, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đỏ hoe của Hoàng thì cậu giả vờ cười lwo đi và nói_vậy chúng ta phải làm gì bây giờ.
_Tôi đã bày ra xong rồi, bây giờ chỉ còn mỗi việc gọi điện cho Minh thôi!_Như nói rồi 2 người nhìn chăm chú Bảo.
Biết đến phiên mình, cậu thở dài và lấy cái iphone ra...
"01227691761"
_Alo! Minh nghe_đầu dây bên kia lên tiếng.
_Alo! Minh, mày mau đến khu nhà hát bỏ hoang đi nhe, gần nhà sách Tây đô đó! Hân đang bị một nhóm côn đồ vây đánh kìa, tình thế nguy cấp lắm mày mau đến đây đi nha!
_Con nhỏ đó bị đánh thì có liên quan đến tao à, sao tao phải đến cứu con nhỏ đó chứ!_bên kia giọng lạnh lùng nói.
_Tùy mày thôi, bọn kiếm chuyện có đến 30 mấy đứa lận (cái này chém nè), tụi nó uy hiếp bắt T.Băng ra, nên tình hình không ổn lắm, mày mau đến giúp đi.
_Sao mày không giúp, để được công anh hùng cứu mĩ nhân, hừ, mà gọi đến tao làm gì!_Minh khinh thường nói.
_Mày... mày muốn nghĩ sao cũng được, tao đang có việc bận nên không giúp Hân được, mày muốn đến giúp hay không là tuy mày thôi, tao không ép đâu!_Bảo nói xong và tắt máy ngay, không để Minh nói câu nào nữa.
_Sao rồi, sao rồi, có đến không?_Như nói.
_Nói nhanh đi, rốt cuộc cậu ta nói gì._Hoàng hối thúc.
_Cậu ta cứ lảng tránh, hình như là không muốn đến!_Bảo mặt buồn nói, nhưng trong tim thì đang vui sướng đến nhường nào.
_Cái tên chết tiệt này, hắn ta không đến thì tui sẽ thịt hắn ngay khi gặp mặt đấy._Hoàng nghiến răng nói.
_Chờ 1 lúc thử xem, nếu Minh không tới thì mình sẽ ra giúp vậy_Bảo nói, 2 người kia cũng đồng ý theo.
__Ở chỗ khác_____
_Anh Minh à, ai gọi anh vậy? anh phải đi rồi hả?_cô gái thân hình chuẩn không cần chỉnh đang ngồi sát vào lòng Minh, nũng nịu nói.
_Không có gì, chỉ là chuyện bao đồng ấy mà, anh không quan tâm._Minh nói, nhưng miệng thì không cười được, ôm cô gái mà hun hít.
Chương trước | Chương sau