pacman, rainbows, and roller s
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 253
5 sao 5 / 5 ( 144 đánh giá )

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun - Chương 112 - Ác mộng 2

↓↓
Cha Văn Phương đột nhiên đứng lên, xông thẳng tới bên Triệu lão gia, vươn bàn tay dơ bẩn nắm chặt lấy áo trắng của ông, quần áo trắng như tuyết lập tức để lại mấy dấu vân tay. Triệu lão gia bị ông ta đột nhiên giữ lại thì nhất thời sửng sốt, kinh ngạc nhìn lại


Cha Văn Phương hai mắt đục ngầu nhìn Triệu lão gia tử, nói:


- Triệu gia lão gia, con gái tôi vì giúp Triệu gia các người sinh con mới thành ra thế này. Sau này không thể có con nữa, cả đời này của nó coi như bị hủy. Đứa con khỏe mạnh của tôi bị Triệu gia các người hại thành thế này, các người tính sao bây giờ? Các người phải bồi thường, nếu không chuyện này không xong đâu.


Triệu lão gia sao coi sự uy hiếp của ông ta ra gì, ông cười lạnh một tiếng, hung hăng gạt ra rồi bực bội phủi chỗ bị cha Văn Phương chạm vào nói:

bạn đang xem “Cô dâu nhà giàu - Shisanchun” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bồi cái gì? Là con gái ông tự muốn sinh con, cũng chính cô ta không cẩn thận mà sẩy thai


Vừa rồi Triệu Hi Thành đã kể lại chuyện cho ông. Đứa trẻ đang yên đang lành giờ không có, ông đã đủ tức giận, giờ gã đàn ông như sắt rỉ này còn dám tới uy hiếp ông. Được, vừa khéo ông đang tìm chỗ trút giận.


Lập tức Triệu lão gia tử nhìn cha Văn Phương cười lạnh nói:


- Không xong? Được, ông cứ việc làm. Tôi thử xem ông làm được gì? Tôi nói cho ông, chuyện này, Triệu gia chúng tôi bồi thường là nhân nghĩa, không bồi thường là đúng đạo lý. Một xu tôi cũng không cho ông, ông làm được gì?


Cha Văn Phương lập tức xụi người, vội đổi giọng khép nép:


- Triệu lão gia, ông đừng giận, tôi không có ý đó, chỉ là nhất thời lo lắng nên nói chuyện không đúng mực, ông đừng so đo với kẻ quê mùa như tôi.


Bác sĩ bên kia chờ sớm đã mất kiên nhẫn, lớn tiếng nói:


- Mấy người ai là người nhà, mau kí tên còn phẫu thuật. Giờ là lúc nào mà chỉ lo cãi nhau


Lúc này cha Văn Phương mới vội kí tên rồi đưa giấy bảo đảm cho bác sĩ


Triệu lão gia tử bị bác sĩ nói, trong lòng cực tức giận lại thêm chuyện vừa mất cháu trai, nhìn đâu cũng thấy chướng mắt, vung tay nói với Triệu Hi Thành:


- Là mày gây sự. Hừ, tao mặc kệ


Triệu phu nhân nghe được thai nhi không còn thì luôn thở dài, với chuyện của Văn Phương cũng chẳng mấy quan tâm, nghĩ cho chút tiền là được. Giờ thấy chồng đi rồi cũng dặn dò Triệu Hi Thành mấy câu, dặn anh chờ Văn Phương tỉnh lại, thu xếp chuyện cho thỏa đáng. Sau đó cũng xoay người đi theo chồng.


...


Văn Phương như tỉnh khỏi cơn mê dài, mở to mắt nhìn, thấy xung quanh tường trắng như tuyết thì biết mình đang ở trong bệnh viện. Cô ta theo bản năng sờ bụng, lại phát hiện bụng phẳng lì thì điên cuồng gào thét:


- Con của tôi đâu? Con của tôi đâu?


Tay vung lên như muốn ngồi dậy nhưng cả người chẳng có chút hơi sức.


Lúc này, bên cạnh có một đôi tay đè lại, sau đó nghe tiếng mẹ khóc:


- Phương Nhi ơi, đứa con khốn khổ của mẹ...


Văn Phương nhìn mẹ, vẻ mặt kinh hoàng:


- Mẹ, có phải con của con đã không còn?


Mẹ Văn Phương vừa khóc vừa nói:


- Phương Nhi à, không chỉ đứa trẻ không còn, con chảy máu rất nhiều, vì bảo toàn tính mạng mà bác sĩ đành phải cắt tử cung của con rồi... sau này con không thể sinh con nữa...


Nói xong lại gào khóc


- Cái gì?


Mắt Văn Phương dại ra nhìn trần nhà không nhúc nhích, nửa ngày không nói gì. Sau đó, cô ta thê lương khóc nức nở như quỷ kêu


Mệ Văn Phương khóc càng đau lòng:


- Con của mẹ, sau này con phải làm thế nào...


Lúc này, Triệu Hi Thành ở ngoài nghe được tiếng động thì đẩy cửa đi vào. Đến bên giường Văn Phương, lạnh lùng nhìn cô ta.


Văn Phương nhìn thấy anh giống như thấy tia hi vọng, run run vươn tay về phía anh khóc:


- Hi Thành, Hi Thành...


Triệu Hi Thành lặng yên không động đậy, chỉ quay đầu nói với mẹ Văn Phương:


- Tôi muốn nói chuyện riêng với Văn Phương.


Mẹ Văn Phương biết tương lai con gái mình đều chỉ trong một suy nghĩ của người đàn ông này nên không dám cãi lời. Bà đi đến bên cạnh Hi Thành, hai mắt đẫm lệ, cầu khẩn:


- Thiếu gia Hi Thành, giờ Phương Nhi thành ra thế này, xin cậu đừng kích thích nó...


Sau khi mẹ Văn Phương rời đi, Văn Phương nhìn Hi Thành không ngừng khóc. Cô ta khao khát anh bước đến ôm mình, an ủi mình, sau đó nói rằng đó không phải là sự thật


Nhưng bên tai lại chỉ nghe được giọng anh lạnh băng:


- Văn Phương, tôi từng nói với cô, nếu có ngày cô phải chịu kết cục bi thảm thì đó đều là cô tự tìm. Thật đúng là hiệu nghiệm


Nước mắt Văn Phương thấm đẫm gối đầu, cô ta muốn ngồi nhưng không ngồi nổi, cuối cùng đành bất lực nằm đó, cả người đau đớn


Cô ta khóc, cầu xin:


- Hi Thành, anh đừng bỏ mặc em, em là vì anh mới thành ra thế này...


Triệu Hi Thành nghe xong cũng không tức giận dường như sớm đoán cô ta sẽ nói vậy. Anh chỉ lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt không chút ấm áp, ngay cả giọng nói cũng lạnh như băng khiến cô ta có cảm giác lạnh thấu xương.


Anh nói:


- Văn Phương, cô đừng nghĩ đổ trách nhiệm lên đầu người khác. Từ đầu đến cuối cô đều vì bản thân mình mà thôi. Từ đầu, quan hệ của chúng ta vốn chỉ là giao dịch, tôi chưa từng hứa hẹn gì với cô. Hơn nữa tôi cũng trả công cho cô đầy đủ. Chẳng qua cô nổi lòng tham, không thể tính tại tôi. Chuyện đó tôi không có lỗi với cô, người tôi phải xin lỗi chính là Thiệu Lâm. Về phần đứa bé này, lại có thêm chứng cứ về sự ích kỉ của cô. Đứa bé này, tôi chưa từng mong nó xuất hiện, cũng không mong nó sinh ra. Cô giấu tôi, vì ý muốn xấu xa của mình mà một tay khống chế vận mệnh của đứa bé.


- Cô vốn không cần chịu nỗi khổ bây giờ, cô chỉ cần nói cho tôi tôi sẽ giúp cô phá thai, hơn nữa cũng bồi thường cho cô, đủ cho cô bắt đầu cuộc sống mới. Còn nữa...


Triệu Hi Thành nhìn cô ta, cái nhìn thấu đến tim gan:


- Vì sao cô sẩy thai? Vì sao cô xuất hiện ở công ty? Lúc ấy cô nói gì với mọi người? Chủ ý trong lòng cô là gì cô nghĩ tôi không biết? Cô chỉ vì lòng tham nực cười của mình mà có kết cục bây giờ, cô còn trách được ai?


Mỗi câu nói của Triệu Hi Thành, sắc mặt Văn Phương tái đi một phần. Trong lòng cô ta dâng lên sự khủng hoảng, sau đó biến thành hận ý, như con rắn độc bò khắp người. Cô ta biết mình không thể làm gì, chỉ oán độc nhìn anh:


- Chẳng lẽ anh cho rằng anh có thể xóa sạch sao? Trong bụng em có con của anh, đó là chuyện thực.


Triệu Hi Thành cười lơ đãng:


- Đúng, tôi thừa nhận, cho nên tôi mới còn đứng đây nói nhiều với cô như vậy. Còn không... cô nghĩ tôi muốn thấy mặt cô?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Siết tay

Siết tay

Đã sáu năm cô và anh không gặp nhau. Cô không thích anh như trước nữa. Nhưng cũng không

27-06-2016
Giếng cạn

Giếng cạn

"Bống em ơi! Em ở nhà chăm nom anh Lăng thay chị nhé. Lăng con trai tồ lắm, ăn uống,

28-06-2016
Gửi người yêu dấu

Gửi người yêu dấu

Giữa dòng đời bất tận, bản tình ca nào sẽ đi vào thiên thu? Giấc mơ nào sẽ tiến

25-06-2016
Ngày nghỉ của đàn ông

Ngày nghỉ của đàn ông

Ngày nghỉ là ngày để nghỉ. Ngày nghỉ là của tất cả mọi người: đàn ông, đàn bà,

01-07-2016
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Hãy cứ im lặng đi

Hãy cứ im lặng đi

(khotruyenhay.gq) Cách đây 2 tuần, anh nhận ra mình chỉ là người thay thế. Anh quyết

28-06-2016
Xao xác làng quê

Xao xác làng quê

Giữa đồng làng khi ấy, tôi như được trút đi mọi gánh nặng của cuộc sống xô bồ

24-06-2016