XtGem Forum catalog
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 33
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Cô dâu mạo danh - Kinny - Chap 24

↓↓
- Nhã Đan ơi! Thủy ơi ! Có ngoài đó không?


" Phụp"


Mất điện!


Mọi vật quanh tôi chỉ còn là một màu đen ngịt.

bạn đang xem “Cô dâu mạo danh - Kinny” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Căn bệnh sợ bóng tối của tôi lại phát tác.


Tôi đập cửa rầm rầm kêu hai cô bạn trong hoảng loạn.


- Đan ơi!.... hức.... Thủy ơi!.... hức ....hức..... có ai ngoài đó không?..... hức ....làm ơn.... mở cửa...... hức ...hức....


- Phi Khanh à. Bạn còn trong đó sao?


Là tiếng của Nhã Đan. Tôi mừng rỡ reo lên nghĩ rằng mình đã được cứu:


- Nhã Đan! Mở cửa cho mình đi Nhã Đan.


Nhưng tôi đâu có ngờ chính họ- hai người mà tôi cho là bạn- là người đúng sau vụ việc này.


- Mở cửa á! Được thôi! Nhưng chờ đến sáng mai đi nhá- Cô ta cười vang, tiếng cười đầy thâm độc.


Việc gì đang xảy ra với tôi vậy?


Rốt cuộc thì tôi đã làm sai gì?


Tại sao hai người mà tôi cho là bạn thân nhất gần một tháng nay lại cùng nhau *** hại tôi.


- Tại sao? ....tại sao...? lại làm.... vậy....... với tôi? chúng ta ....là bạn..... mà......


Giọng của tôi đút quãng theo từng đợt run cầm cập ngày một mạnh hơn của cơ thể


- Ha ha ha! Là bạn sao? chỉ có cô nghĩ vậy thôi, còn với chúng tôi, cô chưa bao giờ là bạn.


Từng lời Nhã Đan rành rọt, sắt bén như mũi dao chĩa thẳng vào tôi.


- Cô vừa vào công ty đã gây rắc rối cho chúng tôi rồi. Cô có biết vì cô mà.......


- Không cần nói nhiều với cô ta làm gì.- Nhã Đan ngắt lời của Thủy- dù sao thì bây giờ không còn người chống lưng cho cô ta nữa đâu.


Lại một tràng cười đầy mỉa mai.


Sau đó tất cả lại trở về im lặng.


Họ đã đi hay còn ở đó, tôi không biết. Bởi bây giờ tôi không còn đủ tỉnh táo để tiếp nhận những thông tin bên ngoài.


Cái bóng tối ghê rợn ngày một xiết chặt tôi, như một dây xích vô hình.


Tôi sợ!


Rất sợ!


Cố gắng quờ quạng khắp nơi, tôi mong tìm được cái gì đó có thể phá cánh cửa này.


-Á!


Cảm giác có cái gì đó cắt vào tay tôi, rất đau.


Một dòng nước rin rít, tanh nồng chảy ra từ đó.


Vừa đau, lại vừa sợ tôi như sắp lịm đi.


Cố kêu cứu nhưng không còn đủ sức để kêu to, chỉ còn cách duy nhất.


Tôi cố lấy hết sức mình đập vào những đồ vật quanh tôi để tạo ra tiếng động, mong rằng sẽ có ai đó nghe thấy.


Mấy phút trôi qua.


- Là ai trong đó?


Tôi mơ hồ như nghe thấy giọng nói của hắn.


- Việt Hùng! là anh phải không?


- Phi Khanh!


Đúng là hắn, đúng là hắn rồi.


Một tia hy vọng lóe lên trong tôi. Không xác định được cửa ra vào nhưng tôi cố lết về hướng có giọng nói của hắn.


- Là anh ! Việt Hùng.... làm ơn mở...... cửa cho tôi.


- Sao cô lại ở trong đó?


- Có người đã .... nhốt tôi... là.....


Tôi thật sự không thể nói tiếp, bởi lúc này tôi rất mệt và choáng nữa, máu ở nơi tay vẫn chảy raướt đẫm váy áó tôi.


- Mau mở cửa ra ... Việt Hùng....


Tôi gõ nhẹ vào cửa cố gắng gọi lần nữa.


- Tại sao tôi phải giúp cô?


Tôi như chết lặng khi giọng nói lạnh lùng của hắn vừa chạm vào màng nhĩ tôi.


" Tại sao tôi phải giúp cô?"


Đối với một người ,dù xa lạ , dù chưa gặp nhau nhưng khi thấy người gặp nạn cũng không thể làm ngơ ,huống hồ tôi với hắn.....


Tôi không thể thốt được lời nào nữa. trong khi hắn vẫn cái giọng lạnh lùng bóp nghẹt trái tim tôi:


- Cô đã làm gì để đến nỗi bị người ta nhốt vào đây? chứng tỏ mọi người rất ghét cô. Và tôi......


- Anh... cũng giống như họ?


Tôi chua xót hỏi hắn, mà nghe ngực mình co thắt dữ dội.


- Phải!


Hắn bỏ đi.


Tôi ngã quỵ, cảm giác sợ hãi bóng tối không còn trong tôi, thay vào đó là một nỗi đau đớn tột cùng, máu như đang rỉ ra- không phải ở vết thương trên tay- mà là nơi... tim tôi.


Tôi đã từng hứa với mình rằng sẽ không khóc vì hắn, sẽ không để tình cảm với hắn làm tổn thương tôi lần nữa.


Nhưng , Tôi đã không làm được.


Dòng nước mắt cứ tuôn dài không ngớt, tôi không thể cầm lại .


Mọi người có thể ghét tôi, tất cả mọi người ai cũng được.


Nhưng , chỉ trừ hắn.


Tại sao?


Tại sao?


" Anh ghét tôi đến vậy sao ? Việt Hùng"


Nước mắt lại rơi nhiều hơn.


Đau đớn!


Nhưng tôi nhận ra rằng : Tôi chưa bao giờ quên được hắn.


-Cạch.


- Phi Khanh!


Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Cái ngõ bê tông

Cái ngõ bê tông

Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang

24-06-2016
Hiểu nhầm trái tim

Hiểu nhầm trái tim

Tôi khóc òa lên. Những ngày ném bó hoa của Đăng vào một xó, những ngày la ỏm tỏi,

28-06-2016
Ngôn ngữ tình yêu

Ngôn ngữ tình yêu

Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ

30-06-2016
Bé Tơn vào lớp một

Bé Tơn vào lớp một

Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là

28-06-2016
Nắng mưa con gái

Nắng mưa con gái

 11h 45', nó liếc cái điện thoại và nhấp nhổm. Năm phút nữa. Nào, tập trung vào,

27-06-2016
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Con quay và bánh xe

Con quay và bánh xe

Con quay và bánh xe Một hôm, Con Quay lăn đến bên cạnh chiếc Bánh Xe và hỏi: ” Này!

24-06-2016