80s toys - Atari. I still have
Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 19 đánh giá )

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai - Chương 24

↓↓
Vương Gia Trở Về



“Chị, mẹ nấu canh rau cải với gan heo kìa, chị ăn đi cho nóng.”

“Mẹ đâu, sao em lại bưng lên đây?”

bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cứ thứ sáu là tôi về nhà dịp cuối tuần, đây cũng là điểm lợi thế của việc thi ở đại học địa phương, lúc nào về nhà cũng được.

“Đi dạo với bố rồi, tập thể dục đó mà.”

“Ừ!” – Tôi nhận chén canh từ Diễm Diễm, – “Tô lớn thế này, no chết mất.” – Tôi nhét bông gòn vào hai lỗ mũi, không ngửi được, uống gì cũng chẳng thấy ngon miệng nữa.

“Ai bảo chị chảy máu mũi như lũ sông Hoàng Hà làm chi! Bố mẹ bị hù hết hồn luôn! Em nữa!” – Diễm Diễm vỗ ngực, chắc lại sợ hãi nhớ chuyện tôi phun máu mũi như vòi nước đây mà.

Tôi đặt chén lên bàn vi tính, gãi gãi đầu – “Nóng trong người thôi!”

Diễm Diễm trừng tôi, thấy tôi đang coi Conan, liền hỏi: “Đến tập mấy rồi?”

“Tập 287, Kudo Shinichi ở New York (phần điều tra)!” – Tập trước là phần xảy ra vụ án.

“Em chờ tập phá án tuần sau rồi mới xem! Nhật Bản thật dã man, phim hoạt hình mà mỗi tuần ra một tập!”

Về chuyện này, tôi cũng rất ức chế – “Đúng đó! Rõ là tra tấn người ta!”

“Vậy tuần sau chép vào đĩa cho em nhé, em mang lên trường coi!”

Tôi gật đầu, Diễm Diễm không thi vào Phục Đán, cũng không phải trường chính quy nào mà là một trường chuyên ngành, quản lý hành chính Hoa Đông, năm nay tốt nghiệp.

“Đúng rồi, ngày mai là họp mặt bạn cũ, chị có đi chung không, không thì em sẽ báo trước cho Tiểu Phàn!”

Tôi bưng bát canh uống ừng ực, uống xong khoát tay – “Không sao, chị em gặp nhau, sao thiếu chị được!”

Chớp mắt ba năm đã trôi qua, đám bạn bè chí cốt đều đã thi vào những trường đại học mình muốn, Từ Doanh học đại học Giao thông vận tải Thượng Hải, Đại Song vào đại học Đông Hoa, Tiểu Phàn vào đại học Kỹ thuật công trình, tuy Lưu Lý Quân thi rớt nhưng bây giờ học chung với Tiểu Song, còn Tông Lê Quân tham gia kì thi cho người quá tuổi, vào một trường không tồi.

“Ừ, vậy chị nghỉ ngơi đi, đừng xem hoạt hình nữa, coi chừng lại chảy máu mũi bây giờ!”

Sao em gái tôi càng lúc càng giống mụ quản gia vậy nè.

“Biết rồi, em mau đi đi!” – Nó đang vội làm bản sơ yếu lí lịch, định tìm việc làm.

Diễm Diễm vừa đi, điện thoại tôi liền reo.

Là tin nhắn.

Tôi cầm lấy chiếc Trium đáng yêu lên, bấy giờ điện thoại chỉ là loại đen trắng, hình ảnh, nhạc chuông, màu mè đều không có, di động này là quà đậu đại học bố thưởng cho tôi, 1980 tệ (~8 triệu VNĐ theo tỉ giá hiện nay) lận đó nha, còn Diễm Diễm thì chọn đập đá Nokia 3210 trong truyền thuyết.

Ấn nút mở, thật ra tôi không nhìn cũng biết, chắc chắn là Khang Duật.

Bây giờ ở Thượng Hải là chín rưỡi tối, còn Đức là ba rưỡi chiều, nhưng nếu đang đông thì chênh lệch bảy tiếng lận.

Trên màn hình hiện: Miểu Miểu, bây giờ anh rảnh, chat hình đi!

Chat hình?

Tôi run cầm cập, mũi tôi bây giờ sưng tấy như quỷ, sao có thể cho anh thấy được. Không được không được, tuyệt đối không thể được!

Tôi nhanh chóng trả lời – Webcam hư rồi, đang sửa! QQ đi!!

Tôi tắt cửa sổ phim, mở QQ lên, chờ Khang Duật gọi, vậy mà anh lại điện thoại trực tiếp cho tôi.

Tôi vội vàng bắt máy – “Duật!”

Khoa học kỹ thuật phát triển lên, còn xưng hô thì đơn giản hóa, âu cũng là cách thể hiện thân thiết.

“Sao nghe giọng rầu rĩ vậy, đang cảm à?” – Tai anh cũng thính lắm, tôi mới nói có một chữ. Mà cũng đúng , mũi nhét bông gòn, nói chuyện không khó chịu mới lạ.

Tôi không dám nói mình chảy máu mũi, bởi vì nguyên nhân chuyện này thật sự rất… hạ lưu.

“Hơi… hơi hơi!” – Tôi trả lời.

“Có nặng không, uống thuốc chưa, uống nhiều nước vào!” – Trong điện thoại vang những lời dặn dò liên tiếp.

“Không nặng, ăn rồi, uống rồi!” – Tôi trả lời từng thứ, nếu không chắc chắn anh sẽ càng dông dài.

“Ừ! Còn nữa, không được bỏ ăn bỏ ngủ coi hoạt hình đâu đấy, sức khỏe em vốn đã không tốt rồi…”

Anh lại bắt đầu lảm nhảm đấy, tôi vội vàng cắt ngang – “Anh, bao giờ anh về?”

“Ngày 8 tháng 7, tám rưỡi tối sẽ tới Thượng Hải, cổng 1 sân bay Phố Đông, chuyến 3846 của hãng hàng không LTU.

“Chờ đã, anh nói chậm lại đi, để em tìm bút ghi lại đã.” – Nói xong loay hoay tìm.

“Ghi gì chứ, trước khi em lên máy bay anh sẽ gửi tin nhắn, em dám không đến đón anh hả, hừ!”

Tôi nào dám, đang mong lắm là đằng khác – “Báo cho bác Thẩm chưa?”

“Báo rồi, hôm ấy bác tới đón, không lo em không tìm ra!”

Quả đúng là hiểu rõ tôi. Sống đến giờ, tôi chỉ đến sân bay một lần duy nhất, chính là lúc tiễn Khang Duật ba năm trước, sau đó không tới đó lần nào, đến khi ấy, không chừng sẽ không tìm ra cửa đón khách ở đâu mất.

Tôi vừa cầm điện thoại, vừa vẽ một trái tim đỏ chót vào ngày 8 tháng 7 lên lịch, đến hôm đó, còn những một tháng lận.

Khổ quá đi mất!

“Duật, lần này anh về, không đi nữa chứ?” – Chia cách ba năm trời, nhỡ phải xa nhau lần nữa, tôi không chịu nổi đâu.

“Anh về bắt đầu nhận nhiệm vụ bay, thực tập ba năm, nếu được tuyển chính thức, sẽ xin đảm nhiệm chức vụ ở Thượng Hải, em yên tâm, ngoan ngoãn đợi anh về đi!”

Tôi vui chết được – “Ừ! Em vốn đang ngoan ngoãn đợi anh về mà.”

Tôi nghe thấy Khang Duật đang cười ở đầu dây kia, ba năm trôi qua đã khiến giọng anh thay đổi hẳn, thành một người đàn ông trưởng thành, thật quyến rũ, làm người ta ngứa ngáy trong lòng.

Tôi không nhịn được thỏ thẻ – “Duật, em nhớ anh!”

Nói xong, tôi xúc động muốn khóc, khiến giọng nói thêm nghẹn ngào!

Khang Duật ở bên đầu kia lại im lặng.

Tôi đang buồn bực không hiểu sao anh chẳng nói gì, lại nghe Diễm Diễm gọi.

“Chị, nói với anh rể đi, em phải có không gian riêng tư chứ, máy của em cũng là vật cá nhân mà, đâu phải hàng công cộng đâu!!”

Tôi hơi ngạc nhiên, đứng lên rời khỏi phòng.

Trên màn hình máy tính của nó là khuôn mặt siêu đẹp trai của Khang Duật.

Hơi bất ngờ, nhưng tôi vội vàng che mũi lại! Bởi vì webcam đang chĩa về phía này!

Đột nhiên từ trong loa phát ra tiếng quát thật lớn – “Mũi em bị sao thế hả!”

Lộ rồi!

Tôi không che nữa, ngồi trước bàn máy tính của Diễm Diễm, lắp bắp trả lời – “Nóng… nóng trong người!”

“Nóng kiểu gì mà mũi sưng thế kia!” – Mặt anh đen thui, không biết có phải vì màn hình vi tính chất lượng tốt hay không mà trên trán nổi lên gân xanh, nhìn rất rõ, như anh đang ngồi ngay trước mắt tôi.

“Không nói nữa, còn anh sao lại làm phiền Diễm Diễm vậy!” – Tôi liếc cô em gái đang hậm hực ngồi trên giường.

“Không phải em nói nhớ anh sao, bây giờ anh để em nhìn cho đủ! Cũng phải xem thử em có khóc hay không, để anh còn yên lòng luyện bay nữa.” – Anh nghiêm mặt nói.

“Không, em không sao!” – Tôi vội lắc đầu, tôi không muốn anh mắc sai lầm nào hết.

“Nhìn anh rồi, còn khó chịu nữa không?”

Tôi lắc đầu!

“Đưa tay đây nào!” – Anh nói.

“Sao cơ?” – Tôi hỏi.

“Cho em sờ anh đấy!!”

Sờ!?

Tôi bối rối, nghĩ lại, cách cái màn hình thế này thì có gì hay đâu chứ, nhưng vẫn vươn tay ra, lấy tay vẽ theo lông mày, theo mũi, theo từng đường nét khuôn mặt anh.

“Một tháng lẻ ba ngày nữa thôi, Miểu Miểu, em có thể sờ anh rồi, ráng nhịn, nha?”

Tôi nức nở – “Ừ!”

“Cười lên coi nào, để anh còn yên tâm chứ!!” – Anh thở dài.

Tôi nhếch môi, muốn cười, nhưng cứng ngắc, đã vậy thêm hai miếng bông gòn trong lỗ mũi, cười lên trông như thế nào cũng tưởng tượng được rồi đấy.

“Được rồi! Anh chụp được rồi! Em thế này, ít nhất cũng làm anh cười cả tháng trời!” – Tôi không nhịn được run cầm cập.

Lộ bản chất rồi kìa. Nghĩ thế, tôi bật cười, lần này cười rất tự nhiên.

“Ha ha ha ha!” – Tôi thật là hết cách với anh.

Khang Duật nhìn tôi cười, cũng cười theo.

Thế là sau đó, tôi với anh ngồi cách màn hình nhìn nhau cười ha hả.

Diễm Diễm ngồi một bên giận sôi gan – “Hai người đúng là cặp chó đực cái!! Em muốn cắt đứt với cả hai anh chị!”

Tôi và Khang Duật nghe xong, càng cười lớn.

Sắp rồi, anh sắp trở về bên tôi rồi.

Ngày 8 tháng 7 năm 2002, là ngày Khang Duật trở về, mới sáng sớm tôi đã đến tiệm làm tóc.

“Thưa cô, cô muốn làm tóc kiểu gì?”

Tôi nắm chặt tay, nói – “Làm kiểu nào khiến đàn ông nhìn vào liền hóa sói ấy!”

“…” – Người thợ không nói gì.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
I miss you

I miss you

(khotruyenhay.gq) Những ngày cuối tháng Tư...Trời đổ nắng nồng nồng, cái nóng chớm

27-06-2016
Luôn ở bên cạnh

Luôn ở bên cạnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Thầy giáo tôi

Thầy giáo tôi

(khotruyenhay.gq) Nhớ quá Thầy Thư ơi! *** Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có

28-06-2016
Đâu rồi tuổi thơ

Đâu rồi tuổi thơ

Sài Gòn mấy hôm nay đột nhiên trở mưa giông kèm theo đó là tiếng sấm chớp, tuy không

23-06-2016
Bữa cơm gia đình

Bữa cơm gia đình

Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị

24-06-2016
Con lừa và con la

Con lừa và con la

Lừa và La cùng đi đường. Hai con cùng chở hàng bằng nhau. Lừa càu nhàu là La cũng mang

24-06-2016