Snack's 1967
Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 6 đánh giá )

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai - Chương 11

↓↓
Thực tế mà nói không phải tôi giúp thầy mang hộ, mà rõ rành rành là giựt lấy!

bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nên làm thì đã làm, cái gì không nên, tôi cũng làm nốt.

Tụi học sinh đều biết quy tắc lúc kiểm tra không được nói chuyện, tôi cảm thấy hơn bình tĩnh hơn một chút, nhưng sau khi bình tĩnh hơn thì đột nhiên nhận ra, cả ngày hôm qua tôi không ôn bài!!!!

Đề toàn bắt giải thích thể văn cổ.

Mẹ nó, đời quá bất hạnh!!

Tôi bần thần viết bừa vài chữ vào bài làm, trong khi bạn bè ai cũng làm tốt, còn tôi, cứ chầm chậm, rề rà từng chữ cho đến hết tiết.

Tiếng chuông đầu tiên vừa vang lên, tôi nhanh chóng lên bục nộp bài rồi chạy ra khỏi lớp, dù có một phút đồng hồ thì cũng phải trốn cho hết 60 giây… Nghỉ giữa tiết 15 phút lận.

Đang chạy, tôi bất ngờ cảm thấy đàng sau mình cũng có tiếng chân, quay đầu nhìn lại, đích thị là Khang Duật, mặt mũi hầm hầm đuổi theo. Tôi sợ đến mức mặt trắng không còn chút máu, chạy càng nhanh hơn.

Do ngủ không đủ, chạy chưa xa đã bị bắt kịp, Khang Duật kéo tôi vào một góc vắng.

Đương nhiên tôi phải giãy dụa, vừa thấy một cái cây nọ, sống chết gì cũng ôm chặt nó.

Anh còn cao tay ấn hơn, ngồi xuống rồi bế bổng tôi lên.

Bế… Anh ta bế tôi!!

Tôi sợ kinh lên được, nhìn xung quanh xem thử có người hay không mới phát hiện ra ban nãy tôi hoảng quá nên chạy không nhìn đường, lại chạy đến sân thể dục nhỏ. Lúc này thì làm gì có ai, nghĩ vậy, tôi thả lỏng tay, để mặc anh ẵm đi.

Tôi oán hận nghĩ, đáng lẽ phải ăn thật nhiều vào, để anh không bế bồng gì được mới phải.

Đến một góc xó nào đó trong sân, Khang Duật mới thả tôi xuống. Vừa đặt chân xuống tôi đã nghĩ quay đến việc bỏ trốn, nhưng chỗ anh chọn rất bất lợi với tôi. Sau lưng là góc tường, trước mặt là anh đang đứng canh, đành bước lùi từng bước một, bước đến khi lưng chạm tường, không thể di chuyển đi đâu được, mới dừng lại.

Tôi cảm thấy mình giống con thỏ bị dọa, Khang Duật thì từ từ bước tới như một con sói xám. Rầm một tiếng, anh chống hai tay lên tường, kẹp tôi ở giữa, hoàn toàn không có chỗ nào để trốn.

“Cậu… cậu… cậu muốn… làm gì!!” – Tôi run rẩy hỏi.

Mặt anh hầm hầm quát lên – “Tôi cũng muốn hỏi, cậu đang làm trò gì!!”

Tôi hết nhìn trái, lại nhìn sang phải, nhất định không nhìn anh, tìm đại một lý do – “Không phải thế, chẳng qua muốn đi bộ một lát thôi mà!”

Khang Duật cắn chặt răng, đưa mặt lại gần hơn, khiến tôi không thể không đối diện với anh.

“Cậu đừng tới gần nữa, có chuyện gì từ từ nói” – Tôi gắng sức đẩy anh ra, chỉ muốn chui vào trong tường luôn cho rồi.

“Ngày hôm qua…” – Anh vừa mới nói mấy chữ đầu, tôi đã lấy tay bịt tai lại. Hình như đã đoán được trước, Khang Duật giữ lại chặt vai, không để tôi nhúc nhích xíu nào – “Tôi muốn cậu trả lời cho ngày hôm qua!”

Mặt tôi tức thì vừa nóng lại vừa hồng, bắt đầu nhăn nhó. Tôi thừa nhận là tôi có tính xấu, gặp chuyện lớn là lại tìm cách tránh né.

“Trả lời… trả lời gì chứ… tôi… tôi không biết!!”

Nhưng Khang Duật chẳng né cũng không tránh, đi thẳng vào vấn đề – “Cậu thích tôi, hay là không!!”

Tôi muốn hét thật to, tại sao lại hỏi trực tiếp như vậy chứ, sao không cho tôi cơ hội nào để giả ngu hết vậy?

“Tôi hỏi một lần thôi!! Trả lời đi!!” – Anh hung hăng lắc tôi.

Thành thật tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện này, anh chỉ lớn hơn tôi hai tuổi chứ mấy, tại sao những chuyện thế này thì lại cố chấp đến thế, cách theo đuổi con gái nhà người ta cũng như người lớn vậy, không biết sau này anh sẽ trở thành người thế nào.

Tôi cũng vẫn phun ba chữ kia – “Tôi không biết!!”

“Không biết!?” – Anh nổi giận, mặt đen như đáy nồi.

“Không biết thật mà, tại sao cậu lại hung dữ vậy hả!” – Tôi quát anh.

Bình thường tôi chả quát ai bao giờ, nhưng từ khi gặp anh, như đã được rèn luyện khả năng hét vào mặt người khác.

“Âu Dương Miểu Miểu, cậu thật sự có thể ngốc đến thế sao!!” – Anh cực kì tức giận, nghiến răng mà nói.

Tôi ghét nhất bị người khác nói mình ngốc – “Tôi không ngốc, thật sự là… tôi thật sự không biết!”

Cảm giác thích một người thì như thế nào, tôi quả thật không biết, anh có ép tôi cũng vậy thôi.

Đôi mắt đen của anh bừng bừng lửa giận như muốn chém tôi trăm ngàn nhát – “Hay cho câu không biết, chẳng qua cậu chỉ muốn trả lời qua quýt thôi.”

“Không phải, không phải là trả lời cho có, tôi nghe Diễm Diễm nói, trước tiên… trước tiên…” – lừa cậu, tôi không thể nào nói ra hai chữ này,

Hơn nữa, hỏi người ta có thích anh hay không, đáng lẽ đầu tiên anh nên nói, rằng anh thích tôi trước chứ.

Tôi chưa từng nghe anh chính miệng nói ra… vậy là sao? Mọi chuyện chẳng qua đều là từ người khác nói lại.

“Nói chung là không biết!” – Tôi tức tối trả lời.

Hình như Khang Duật bị tôi chọc giận rồi, không nói tiếng nào, bỗng dưng thả tôi ra, quay gót bỏ đi.

Ơ?

Tình huống này tôi chưa từng nghĩ tới,

Anh ta chẳng hề quay đầu lại, cứ mặc tôi khó chịu bực bội trong lòng.

Đúng là đồ khốn, mới như thế đã bỏ đi rồi!!!

Tôi điên cuồng đấm vào tường.

Chuông vừa reo, tôi không kịp nghĩ thử anh giận thật hay giả vờ, nhanh chóng chạy vào lớp.

Khang Duật ngồi ở chỗ của mình, từ đầu buổi đến cuối buổi, chả thèm nhìn tôi đến lấy một cái, trong lòng thế là càng khó chịu hơn trăm lần.

Như vậy là sao? Có ý gì?

Không chỉ không thèm nhìn mà sau đó, cũng chả thèm nói với tôi tiếng nào, như thể tôi không tồn tại vậy.

Tiết thể dục buổi chiều, lớp tôi và lớp bốn học chung, tôi cũng luôn nhìn lén Khang Duật, bất ngờ phát hiện anh đang nói chuyện cùng một cô bạn lớp bốn ở một góc nọ.

Nhìn bộ mặt tươi cười vui vẻ đó làm tôi chỉ muốn đập con bé đó một trận.

Tiểu Phàn đi tới sau tôi, hỏi – “Miểu Miểu, vợ chồng cãi nhau à?

Tôi trừng mắt – “Ai… Ai nói tao với cậu ta là vợ chồng hả?”

Đúng là nó bị nhiễm phim truyền hình nặng lắm rồi, nói một câu – “Tao thấy, hình như Vương Gia muốn nạp thêm Trắc Phúc Tấn thì phải!”

Trắc… Trắc Phúc Tấn!!!

So với lúc Diễm Diễm gọi Khang Duật là anh rể thì còn làm tôi thấy tởm hơn.

“Nhỏ lớp bốn đó tên gì ấy nhỉ?” – Hình như Tiểu Phàn không hề để ý đến sắc mặt khó coi của tôi, quay sang Hoang Nghiêm Dũng đang đứng cạnh hỏi.

“Cao Đình Đình, hình như là thích Vương Gia đó.”

Có phải hai đứa tụi nó cố tình không để ý tôi phải không?

“Hai người biến ngay cho tao!!” – Tôi tức giận đẩy họ ra.

Lúc tôi nổi sùng lên thì có hơi giống mẹ, chỉ nghĩ tới việc tìm hung khí, ví dụ như… dao bén!!

Tôi phải chém chết hai con chó đực lẫn cái này!!

(Nguyên văn là ‘cẩu nam nữ’ thì chắc ai nghe cũng hiểu rồi, nhưng mình chuyển thành ‘chó đực chó cái’ để câu văn hài hước, vừa cũng để bắt chước theo cách so sánh của Diễm Diễm ở đầu chương.)

Nhưng ở trường làm gì có dao cỏ nào, tôi tìm đến hết tiết cũng không thấy.

Về lớp rồi vẫn thấy bóng dáng của Cao Đình Đình, càng nổi khùng, lập tức bước qua.

Tính tôi và Diễm Diễm tuy khác nhau, nhưng thói côn đồ thì y như đúc. Một tay chống tường, mặt mũi hầm hầm, hơn nữa, tôi cũng cao vượt trội, đi… chặn cô bạn 1m58 này lại.

Tôi thuộc dạng đã nóng lên rồi thì ăn nói rất lung tung, mở miệng liền nói một câu – “Không được động vào chồng của bà đây!! Nghe rõ chưa, nếu dám, là bà đánh!!” – Thuận tiện còn giơ nắm tay lên dọa.

Cao Đình Đình lập tức bật khóc.

Khóc cái đầu mày, mắc mớ gì mà khóc?

Hừ, rõ ràng là không giống tôi tẹo nào, nhưng cũng không vì thế mà tôi tha cho nó.

Trừng mắt hung dữ nhìn nó khóc lên khóc xuống, thấy tôi hung dữ, cô nàng chạy biến đi mách với giáo viên.

Ngay sau đó, tôi bị gọi vào phòng giáo viên, tội đe dọa bạn.

Tôi đoán nhỏ kia cũng không dám nói chuyện này có dính dáng tới chuyện trai gái, cũng chỉ dọa nạt nhau thôi, tôi cúi đầu nghe giáo viên chủ nhiệm dạy bảo.

Suốt một tiết, tai muốn mọc kén.

Nghe thầy mắng xong thì cũng đến giờ tan học mất tiêu.

Tôi thở hồng hộc chạy về lớp, muốn tìm Khang Duật tính sổ, nhưng chả thấy anh đâu cả, còn Từ Doanh vừa thấy tôi, lập tức chạy tới lo lắng hỏi han – “Miểu Miểu, mày làm gì mà để bị gọi lên phòng giáo viên vậy?”

Tôi lắc đầu – “Không có gì, Khang Duật đâu rồi?”

“Hôm nay phải làm báo tường, nhưng tranh ảnh phấn viết đều không có nên thầy sai Khang Duật ra văn phòng phẩm gần trường để mua rồi.”

“À!” – Tôi ngớ ra, bây giờ mới nhớ đúng là hôm nay phải viết báo mới cho trường.

“Tiểu Phàn đâu rồi? Lưu Lý Quân nữa?” – Hai đứa tụi nó cũng phụ trách làm báo.

“Ban nãy nói đói bụng, đi mua đồ ăn rồi, định chờ Khang Duật mua đồ về sẽ bắt đầu làm.” – Từ Doanh đưa tay lau bảng.

Cả đám tụi tôi, gồm cả Đại Song và Tiểu Song, mỗi lần làm báo đều ở lại với nhau, mua chút đồ ăn vặt, sau đó tâm sự nhau nghe, nhân tiện giúp Tiểu Phàn và Lưu Lý Quân đồ tranh hay tô màu gì đó.

Bây giờ Khang Duật đang là lớp phó học tập, đương nhiên cũng phải ở lại.

Đến văn phòng phẩm mua đồ à…

Tôi trừng cả hai mắt, xoay người ra khỏi cửa lớp.

Lúc này tôi chả nghĩ tới chuyện xấu hổ gì cả, chỉ chăm chăm đi tìm anh tính sổ.

Tên khốn khiếp!!

Một mặt thì theo đuổi tôi, mặt khác lại nói vui vẻ với đứa khác, rõ là đồ sở khanh.

Tôi tức điên người chạy qua đường, chưa đến chỗ văn phòng phẩm kia thì đã thấy Khang Duật hai tay xách hai túi nilon bước tới.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Chuyện bạn bè

Chuyện bạn bè

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích

24-06-2016
Vẻ đẹp

Vẻ đẹp

Gấu và Sói ngồi nói chuyện trên trời dưới đất. Cạnh đó có một chị Bướm đang

24-06-2016
Người trẻ chông chênh

Người trẻ chông chênh

Người trẻ lạc lõng, người trẻ băn khoăn,, người trẻ phân vân và rồi người trẻ

24-06-2016
Cỏ mềm

Cỏ mềm

...Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết

28-06-2016
Bà ơi, cháu đã về

Bà ơi, cháu đã về

Bà có sáu người con nhưng mỗi bố là con trai lại đi thoát ly . Các cô lớn lên lần

23-06-2016
Trở về bên mẹ

Trở về bên mẹ

Mùa đông năm đó, Mẹ được tin con trai đã anh dũng hy sinh tại chiến trường để bảo

25-06-2016