pacman, rainbows, and roller s
Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 149 đánh giá )

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai - Chương 09

↓↓
Thấy chỉ còn vài bước là ra đến cổng, tôi hốt hoảng, trong đầu cứ tìm ra cái gì đó, rút cuộc lại không nhìn đường, đi sai hướng…

bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Đột nhiên có ai đó kéo cổ tôi, quay đầu lại, quả là Khang Duật.

“Cậu làm cái gì thế, đi đường mà không nhìn à.” – Anh lôi tôi qua một bên, bước thẳng tới cổng trường.

Lúc này tôi mới nhận ra, mình đang đứng cách ao sen nhỏ có một bước, nếu không có Khang Duật giữ lại, chắc chắn sẽ ngã ùm vào đó.

Tôi gãi gãi đầu, không dám nhìn thẳng. Mà không chỉ hôm nay, trước đây tôi cũng chưa từng nhìn thẳng anh bao giờ, cứ cảm thấy ngại ngùng thế nào ấy, nhớ tới phải nói chuyện cùng anh, chợt phát hiện đây đúng là cơ hội tốt.

Tôi nói lớn – “Cám ơn, cám ơn!!”

Cứ coi như đây là nói chuyện đi.

Khang Duật nhìn tôi ngờ vực, làm tôi càng cảm thấy chột dạ.

Tôi cười khan hai tiếng, nói – “Haha, về nhà, về thôi!!” – Tôi bước vội về trước.

Khang Duật cũng chả hỏi han gì, cùng mấy tên bạn gần đấy nói vài câu, hình như là định đi đá banh ở đâu đó. Tôi liếc mắt sang bụi hoa, thấy Diễm Diễm chìa tay, ra dấu ‘OK’

Nãy giờ cứ thấp thỏm không yên, cuối cùng cũng an tâm hơn.

Nhưng mà cứ nghĩ đến việc Khang Duật có thích tôi hay không, tim lại đập thình thịch, không hiểu sao, hơi sợ hãi, nhưng cũng có cảm giác phấn khích.

Thừa lúc mọi người không chú ý, tôi lủi ngay vào khóm hoa. Bụi hoa ở trường rất dày, đúng là chỗ trốn rất tốt, có thể quan sát được hết mọi chuyện ở cổng mà không bị phát hiện. Tôi cùng Diễm Diễm múp trong bụi hoa, chờ bọn Khang Duật đi khỏi mới bước ra.

“Thế nào rồi?” – Tôi hỏi dồn dập.

Diễm Diễm lại nói – “Em đói, muốn ăn đậu hũ thúi.”

Tôi rối rít giậm chân – “Đậu hũ thúi cái đầu em, mau nói đi.”

Nó không thèm quan tâm, tự ý đi qua đường, đến thẳng hàng bán đậu hũ.

Tội vội vàng đuổi theo, rõ ràng là nó cố tình.

Không còn cách nào khác, đành phải móc tiền ra, mua một phần đậu hũ cho nó. – “Nói được chưa?”

“Em còn muốn ăn thịt dê nướng nữa!”

Tôi nắm chặt tay, tự nhủ mình phải kiềm chế, nó là xài hết tiền tiêu vặt, thèm ăn vặt nên muốn đụng vào tiền của tôi đây mà.

Chị mày mua!

Thời ấy, quanh trường học có rất nhiều hàng bán quà vặt và mấy quán bán đồ ăn bình dân nữa, giá cũng rẻ. Đậu hũ tám hào năm viên, thịt nướng một xâu một hào, còn có quả sung, ô mai, kẹo mạch nha, chỉ một hào thôi, theo như tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi, có thể hầu nó ăn no.

Ấy vậy mà tôi lại không nghĩ Diễm Diễm có thể ăn nhiều đến vậy, ăn suốt đường về, thương cho ví tiền của tôi, xẹp lép.

Vừa về tới nhà, tôi kéo ngay nó vào phòng, chống nạnh, mắt tóe lửa – “Thế giờ mày có nói hay không!!”

Diễm Diễm chùi chùi cái miệng đầy dầu mỡ, uống một ngụm nước quýt tôi mua cho, vẻ mặt thỏa mãn, nhìn tôi nghiêm túc, nói – “Em thấy rồi!!”

“Thấy cái gì?” – Tôi kéo cái ghế ngồi trước mặt nó, hồi hộp lắm rồi.

Diễm Diễm ợ một cái, mùi… hỗn hợp của bao nhiêu thứ trộn vào, khiến tôi không thể không bước lui về sau.

Cuối cùng nó cũng nghỉ một chút, nhìn vào mắt tôi, cực kì nghiêm túc, nói – “Anh ta — quả thật rất — đẹp trai!!”

Tôi nhảy dựng từ trên ghế, lấy tay bóp chặt cổ nó – “Chị bóp chết mày, cái đồ không có lương tâm!!”

Nó giãy dụa, vội phân bua – “Sao chị hối dữ vậy, em còn chưa nói xong mà.”

Lần này tôi khôn hơn, tay vẫn để ở cổ nó không bóp, – “Nói mau!! Nếu không chị sẽ bóp chết mày!”

“Được rồi, được rồi mà, em nói… – Nó ngẩng đầu lên, vẻ mặt rất nghiêm túc – “Em thấy rồi, nhìn thấy sự thay đổi trong con mắt anh ta.”

Tôi nhíu mày – “Thay đổi thế nào?”

“Lúc Khang Duật nhìn người khác, đôi mắt đều trong như nước tiểu, nhưng chỉ cần nhìn đến chị, thì mắt lại gớm như cục đờm.”

Tôi chết mất!! Vẫn biết khả năng ngôn ngữ của Diễm Diễm có vấn đề, nhưng mà… cái kiểu dùng từ thế này đúng là ghê phát kinh lên được, thật tình là…

Đến mẹ tôi còn không hiểu nổi!!

“Mày làm ơn nói tiếng người hộ chị.”

Nó ra vẻ như muốn nói chị đúng là đồ ngốc, nói thế mà vẫn không hiểu!

Tôi thật sự chả hiểu gì, lắc lắc đầu.

“Anh ta thật sự thích chị đó, bà chị của em ơi!!”

Câu này, thì tôi hiểu.

Hiểu rồi thì… cả mặt ửng đỏ.

Ai tới nói đi, tôi phải làm gì tiếp nữa đây?

Đầu óc như ngừng hoạt động, tôi đỏ mặt giữ chặt cổ của Diễm Diễm – “Chị còn phải bóp chết mày nữa!!”

“…….”


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Miền ký ức

Miền ký ức

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?') - Nun,

25-06-2016
Gói mì tôm cho con

Gói mì tôm cho con

Bữa trưa hôm đó, sau giờ tan làm thì nó thấy một gói mì tôm để góc giường của anh

24-06-2016
Vì đơn giản là yêu

Vì đơn giản là yêu

Ngân tiến tới cánh cổng sắt của trường, đứng nhìn chăm chú, ngó nghiêng xung quanh,

24-06-2016
Chuyện bạn bè

Chuyện bạn bè

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích

24-06-2016
Em là để yêu

Em là để yêu

"Phụ nữ là để yêu chứ không phải để hiểu" - Shakespeare - *** Em sinh tháng 2. Anh

30-06-2016