Polaroid
Chiến Lang

Chiến Lang


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 96 đánh giá )

Chiến Lang - Chương 50 (hết)

↓↓
Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Cô biết từ nay về sau, cho dù đi đến chân trời góc biển, hắn cũng sẽ ở bên cô, sinh tử gắn bó, vĩnh viễn không bao giờ rời xa.

bạn đang xem “Chiến Lang ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

『Kết thúc』

【 Sói 】

Kinh thành. . .

Cửa hàng sách cũ phía Nam thành.

Một chàng trai mặc đồ đen đứng ở trong quầy, dùng ấm nhỏ nấu trà.

Chàng trai cực kì tuấn mỹ, tóc đen như nhung, nhưng vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù mặc áo bào thư sinh, nhưng mái tóc dài đen nhánh mềm mại lại để xõa. Chàng trai không giống người đại phú đại quý, quan lớn hậu lộc, bàn tay trắng mà thon dài còn đang cầm khăn lau bàn, nhưng toàn thân hắn lại mơ hồ tản ra khí chất khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Trên đường người đến người đi, nhưng quái dị là không ai đi vào quán cũ treo biển “Trà” này cả.

Bên ngoài tuy rằng treo biển bán trà, nhưng nếu có người vào sẽ nhìn thấy rất nhiều tầng giá sách, chắc chắn sẽ cho rằng mình đi vào cửa hàng sách, còn là cửa hàng sách cũ. Bởi vì cửa hàng này không chỉ có nhiều sách, mà còn toàn là sách cổ cũ kỹ.

Nếu cẩn thận nhìn lòa còn có thể thấy sau rèm thông ra phía sau có mấy cành cây xanh biếc cùng một khoảng đỏ tươi kinh người.

Đỏ diễm lệ như máu, có chút dọa người.

Có lẽ chính bởi vì thế cho nên tuy cửa hàng ở trên con phố đông đúc nhất nhưng lại hết sức vắng vẻ.

Chẳng qua, cửa hàng không biết là bán trà hay là bán sách này không phải hoàn toàn không có người tới. Đang lúc hắn cho trà thu mới thu hoạch tháng này vào nước sôi thì một thư sinh vội vã chạy qua đường, xông vào.

“Đại ca, đại ca!!!”

Hắn ngước đôi mắt lạnh lùng, nhìn tên ồn ào vung sách trong tay, lạnh nhạt hỏi.

“Chuyện gì?”

“Đề tìm được rồi, tìm được rồi, tìm được nữ pháp sư kia rồi !” Thư sinh xông tới kia không kịp thở nói: “Sổ Sinh Tử của nhị ca vừa có một cái tên bị biến mất! Đệ tra thì thấy tổ tiên tên kia là người thú!”

Hắn dừng thả trà, đôi mắt luôn bình lặng lóe lên chút ánh sáng.

“Ở đâu?”

“Phía tây, Bạch Sơn.”

Rốt cục thì. . .

Tay áo hắn phất một cái, lò lửa tắt phụt trong nháy mắt.

Nữ pháp sư kia là hậu duệ của thần, máu thịt đều là thứ lũ yêu ma khao khát. Cô ta vì trúng ác chú mà bất tử, để tránh bị yêu ma xâu xé đã dùng pháp chú bắt yêu thú yêu ma quỷ quái tới bảo vệ. Hai ngàn năm qua, đều là như thế, nhưng mấy trăm năm trước lại bỗng nhiên không cưỡng cầu làm ác nữa.

Hắn vì tìm cô ta đã hao phí bao nhiêu thời gian, hôm nay cuối cùng có tin tức.

Thư sinh mới tới cũng không để ý trà mới mới pha, cầm bình sứ trắng rót cho mình một chén, uống một ngụm, nói.

“Đại ca, hiện tại nên làm thế nào? Đi bắt cô sao?”

“Lão Thất, đệ có biết kia là loại người thú nào không?” Hắn nhìn thất đệ, lại hỏi.

“Đương nhiên.” Thư sinh chỉnh lại mũ trên đầu, lại rót cho mình một ly trà, “Đệ làm việc, nào có quên . Tên kia là một con sói đen, còn là hỗn huyết, có lẽ tổ tiên khoảng tám đời trước mới là người thú thuần chủng. Nữ pháp sư kia có lẽ là bí quá hóa liều, bằng không sao lại tìm một người thú máu loãng như vậy, hơn nữa còn là người chết. Nói đi nói lại, cô ta đâu có để ý người ta chết hay chưa. Người phụ nữ kia máu lạnh đến cực điểm, huynh nhớ cái tên họ Lãnh năm sáu trăm năm trước không? Là bị cô ta cưỡng chế biến hóa mới có thể hóa thú, suýt nữa thì mất mạng.”

Thư sinh trong quầy không mất công sửa trí nhớ sai lầm của lão Thất, chỉ vươn tay về phía một giá sách trong cửa hàng. Một quyển sách cổ bay vèo vào trong tay hắn, hắn rũ mắt nhìn, chỉ thấy trên bìa sách có năm chữ Khải viết bằng bút lông đã phai màu.

Ma Mỵ Dị Văn Lục

Hắn lật xem, nhanh chóng lật đến một tờ.

Sói đen

Phía Tây Bắc có sói khổng lồ, lông dày, đen như đêm, móng vuốt sắc nhọn, đuôi dài.

Có thể biến lớn, dũng mãnh vô cùng, yêu ma cũng phải tránh xa, là người thú.

Tộc nhân phân tán khắp nơi. Được người dân vùng rừng núi Tây Bắc sợ hãi sùng bái, gọi là A Lãng Đằng.

Hắn khép sách cổ, phẩy tay, sách cổ lập tức bay trở về giá. Hắn rời khỏi quầy cũ kỹ, đi thẳng ra cửa chính cửa hàng.

Thư sinh đang bận uống trà thấy thế, vội vàng xách ấm trà đi lên.

Theo hai người bọn họ vừa rời khỏi, quầy, giá sách, bàn, thậm chí sân nhỏ nở đầy hoa hồng yêu dị phía sau lập tức tan biến theo. Thứ duy nhất còn tồn tại trong cửa hàng đó chính là chiếc ấm nhỏ thư sinh mang theo và chén nhỏ hắn cầm trong tay. Nhưng mọi người trên đường lại như không nhìn thấy, không ai chú ý tới cửa hàng không biết là bán trà hay là bán sách đột nhiên biến mất, không ai phát hiện thiếu một cửa hàng, không ai phát hiện trên đường thiếu một biển hiệu viết chữ “Trà” lay động theo gió.

Lão Thất Tần gia vừa đi theo phía sau đại ca, vừa lắc chén trà uống. Đành chịu thôi, hắn chạy tới đây thật sự rất khát, chỉ sợ mình chậm chân làm lỡ tin tức kinh thiên động địa này.

“Đại ca, thế nào? Huynh muốn tới Bạch Sơn sao?” Hắn kích động hỏi.

“Đệ có gì muốn hỏi sao?” Người đàn ông cũng không quay đầu lại, qua đường, đi thẳng ra ngoài thành.

“Không, đệ hỏi làm gì?” Thư sinh áo xanh vẻ mặt cợt nhả nói, hai tay khẽ động, khu ấm trà cùng chén trà vào ống tay áo, xoa tay nói: “Đến Bạch Sơn, không chừng có thể thuận đường cùng nương nương xin ít đào mừng thọ ăn, dù sao cũng ngay gần.”

“Là đòi hay là trộm?” Người đàn ông nhíu mày, nhìn hắn hỏi, khuôn mặt lạnh như băng sương trăm ngàn năm hiếm khi hiện lên chút ý cười.

Mặc dù đã vào thu, nhưng khi hắn cười hoa trong toàn thành dường như lập tức nở rộ.

Lão Thất Tần gia nghe hắn nói như vậy cũng không giận, chỉ cười ha ha nói: “Nương nương thương đệ, cần gì phải trộm.”

Hai huynh đệ vừa tán gẫu vừa đi, nhìn như bước chậm trên đường, thân thể lại như mây như sương, trong nháy mắt đã đi ra khỏi thành. Trong ngày thu toàn thành lại nở đầy hoa xuân, đi thẳng về phía Tây.

Chương trước

↑↑
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Vết sẹo cuộc đời

Vết sẹo cuộc đời

Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn

23-06-2016
Mảnh trăng gầy

Mảnh trăng gầy

Tôi gặp em vào 1 buổi trưa nắng gắt giữa lòng Cần Thơ ồn ã náo nhiệt. Cái cảm giác

24-06-2016
Hổ và ngựa

Hổ và ngựa

Con ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn cái vó xuống đất,

24-06-2016
Xin lỗi tình yêu

Xin lỗi tình yêu

Yêu trong vô vọng cũng là một cách yêu, một tình yêu dành mãi cho một người dẫu biết

25-06-2016
Vẫn chưa chịu cưới

Vẫn chưa chịu cưới

(khotruyenhay.gq) Cha mẹ Hiển đưa mắt nhìn nhau, cùng thốt lên ba chữ: "Bệnh đường

30-06-2016