Polaroid
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 87 - Tôi thích thế

↓↓
- Mở ra! Mau mở cửa ra!


Đông Vy kêu gào ầm ỹ, vừa đập cửa sầm sầm vừa giằng tay nắm cửa một cách hoảng loạn. Đáp lại cô là sự im lặng cố hữu, vô tình. Cánh cửa vẫnim lìm như quăng thẳng vào mặt cô chữ KHÔNG to đùng của người đứng ngoài.


Dùng hết sức, Đông Vy đạp cửa nhưng tức thì, từ chân lan tới tận đỉnh đầu một cơn đau buốt tim. Cô gái nhỏ ngã phịch xuống đất,mếu máo xin xỏ:


- Thả em ra!

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Nếu thả ra, tôi đã chẳng thừa hơi nhốt Vy!


Nghe thấy chất giọng trầm lạnh, cô gái nhỏ vội gấp gáp hét lên như sợ ai đó đi mất:


- Thả em ra! Chỉ hôm nay thôi!


- Đừng đần độn, vì là hôm nay, tôi mới không thả!


Sau bao tiếng đồng hồ vừa đấu khẩu với Gió Quỷ vừa đập đánh cánh cửa,Đông Vy ngồi co rúm một góc đầy mệt nhoài. Vô vọng! Anh sẽ chẳng thay đổi bất cứ điều gì khi đã thực hiện nó!


Mắt Đông Vy trũng sâu sau nhiều đêm thức trắng, mặt cô hốc hác như có loài vật nào đó ăn mòn cơ thể nhỏ bé của cô mỗi ngày. Cuối cùng, cô vỏn vẹn buông ra mấy từ với tất cả uất ức, tức tối và bao cảm xúc tệ hại khác đã dồn nén bao ngày qua:


- Anh là đồ khốn mất nhân tính!


Khoảng lặng chợt vây bủa sau câu nguyền rủa đầu tiên trong đời của Đông Vy. Chàng quý tộc nhếch miệng rồi bỏ đi.


Cánh cửa vẫn đóng chặt, thu bé thế giới của cô gái nhỏ trong căn phòng quen thuộc.


***


- Cậu đi quá xa rồi!


Thầy giám thị đứng trầm ngâm bên cửa sổ, tay kẹp chặt điếu thuốc đầy suy tư, nét mặt thầy hằn rõ nỗi đau sâu sắc. Thầy theo Hữu Phong đã nhiều năm nay nhưng chưa từng nghĩ anh ác đến mức không cho phép Đông Vy thăm mộ mẹ vào ngày mẹ cô bé mất. Là hôm nay ...


- Cậu thương mẹ thế nào thì Đông Vy cũng vậy! Cậu nhất định phải thế sao?


- Chẳng có gì không ổn cả! - Hữu Phong nhún vai như thể chút trừng phạt này e vẫn là nhẹ nhàng.


Thầy giám thị thôi hé môi, rít sâu một hơi thuốc đầy bất lực. Xem ra,mẹ Đông Vy là người Hữu Phong hận nhất. Năm xưa, tên trăng hoa kia đã bỏ rơi Hữu Tuệ khi bà có thai với kẻ khác rồi ngay sau đó, hắn cặp kè với chính bạn thân của bà ... không ai khác là mẹ Đông Vy. Bị hai người thân nhất phản bội vào lúc mình suy sụp nhất, ấy là phát dao xuyên tim.


- Cậu có sợ Đông Vy rồi cũng phát điên như mẹ cậu không, Phong?


- Tôi muốn thế đấy! - Hữu Phong thản nhiên, đôi mắt lạnh hằn mạnh tia xám tro hung ác.


Thầy giám thị ớn lạnh, cảm giác như có vệt gió nào đó vuốt dọc sống lưng.


***


Chiều tà, ánh nắng chiếu xiên qua lớp cửa kính trong suốt. Cô gái nhỏ ngủ gục trên bàn, thở mệt nhọc. Hẳn cô đã quá đỗi đau đớn mới có thể khóc ngon lành ngay cả trong giấc ngủ. Trán cô nhíu chặt, môi mim mím tủi thân.


Một bàn tay vén tóc cô, lau đi những giọt khóc nóng hổi đang không ngừng trào ra từ khoé mắt đau thương. Càng lau, càng chảy nhiều thêm ...


- Vy, con sao thế? Dậy nào, sao thế? - Thầy giám thị sốt sắng lay nhẹ vai cô gái nhỏ, thật không nỡ phá vỡ giấc ngủ hiếm hoi của cô trong thời gian khốn khó này.


Đông Vy khó nhọc gượng mở hàng mi đang nhắm nghiền, níu áo thầy giám thị, cô khẽ thều thào:


- Bố, con muốn chết!


- Nói bậy! - Thầy giám thị gạt ngang.


- Thật mà! Con muốn sang bên kia với gia đình. Có ông bà, bố mẹ. Mọi người rất yêu thương con. Con muốn đi, bố ạ!


- Đừng lảm nhảm nữa!


Thầy giám thị đau xót ôm Đông Vy nhỏ bé vào lòng, hẳn cô rất sốc khi Hữu Phong công khai qua lại với Tuệ Anh còn cô bị nhốt mãi ở đây, chẳng thể làm tròn chữ hiếu với khi đã qua ngày mất của mẹ rồi của ông bà.


Khoảng áo thầy giám thị nơi Đông Vy dụi mặt vào dần ướt đẫm, thân người yếu ớt bắt đầu run rẩy, trán nóng ran còn chân tay lạnh toát. Tràng nấc nghẹn vang khắp phòng.


- Con sợ anh ta, ghét anh ta rồi. Con muốn đi!


- Không lo, bố đưa con đi. Ngoan, không phải lo. - Vẫn chất giọng ôn tồn đầy cưng chiều, thầy giám thị xoa đầu cô gái nhỏ, nhất thời quên mất cánh cửa đang khép hờ - Bố sẽ đưa con đi tới một nơi thật xa. Nơi bình yên, không ai dám ức hiếp con nữa. Con sẽ chỉ cười, chỉ vui thôi. Được không?


- Được đấy!


Âm trầm ma mị tựa cơn gió thanh thoát chợt luồn qua khe cửa, như đông cứng mọi phân tử không khí trong căn phòng ngập tiếng khóc nặng nề.


Thầy giám thị và cô gái nhỏ giật mình buông nhau ra, theo phản xạ cùng nhìn về phía cửa ...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Giận hờn con gái

Giận hờn con gái

  Hai đứa cãi nhau. Một trận chiến bùng nổ. Đôi bên lời qua tiếng lại, con trai to

29-06-2016
Lời xin lỗi thứ 100

Lời xin lỗi thứ 100

"Lần thứ 100" - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện -

01-07-2016
Người đàn bà điên

Người đàn bà điên

Cuộc đời vốn chẳng ai nói trước được điều gì. Đã nghiệt ngã sẽ lại gặp

29-06-2016
Hai bát mì bò

Hai bát mì bò

Audio - Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán bán mì của chúng tôi

01-07-2016
Vọng cổ

Vọng cổ

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016