Old school Easter eggs.
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 43 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 53 - Luật cấm từ vị khách

↓↓
Đã dùng mọi cách để đe dọa nhưng cảm giác sợ hãi không đến với vị khách kia mà ngược lại, nó đang xâm chiếm cô gái nhỏ thật mạnh mẽ. Tai Đông Vy như ù đi khi hắn nói mình bị AIDs, tuy không tin lắm nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn cứng đờ, quên cử động dù những sợi dây thừng đã bị cởi bỏ toàn bộ.


- Tôi còn trẻ, còn tương lai, còn nhiều thứ phải làm. Ông đừng hại tôi! Hơn nữa, tôi chỉ mới bằng tuổi con cái ông, ông làm bậy là mất nhân cách đấy!


Đông Vy nhẹ nhàng khuyên giải, chỉ mong những lời thành thật có thể đánh thức một phần lương tâm của kẻ làm cha. Đây cũng coi như là biện pháp cuối cùng!


- Xin lỗi, tôi không có con. - Vị khách lịch sự đáp.

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vậy tôi bằng tuổi cháu ông! Ông không cảm thấy có lỗi với con cháu sao?


- Bị ngốc à? Đã không có con thì làm sao có cháu! - Vị khách bực mình,cốc trán cô gái nhỏ liền vài cái. Rõ ngốc, nếu muốn thịt người thì anh đã chẳng thèm nghe cô nàng lảm nhảm đến tận bây giờ.


- Đau!


Cô gái nhỏ kêu lên, vừa xuýt xoa vừa che trán và bỗng giật mình khi nhận ra sự tự do đã được trả về với đôi tay. Một âm mưu nhỏ chợt nảy ra và được Đông Vy thực hiện ngay lúc đó. Cô gái nhỏ bặm môi, dùng hết sức tung cú đạp thật mạnh về phía đối diện, nơi mà cô đoán chắc là vị khách đang ngồi. Đồng thời, tay tháo khăn bịt mắt để tiện đường thoát thân.


Nhưng nằm ngoài dự đoán của Đông Vy, vị khách không dính đòn mà ngược lại, tóm lấy bàn chân phách lối để cô gái nhỏ hoảng sợ, luống cuống vùng mạnh cả hai chân.


- Biến đi! Biến ngay!


Nét cười thoáng qua trên khuôn mặt điển trai, vị khách bỗng vòng tay ôm chặt lấycô gái nhỏ, khẽ đặt lên chóp mũi xinh xắn một nụ hôn phớt như làn gió thoảng qua. Giây lát đó, cả không gian bị nhấn chìm trong im lặng. Cô gái nhỏ thôi chống cự, ngồi ngoan trong đôi tay quen thuộc, nín thinh thật lâu rồi khẽ nói:


- Ai thế?


Thay cho câu trả lời,vị khách nới lỏng nút thắt của chiếc khăn để nó tự tuột ra, trả lại tự do cho đôi mắt còn ngập sợ hãi. Cô gái nhỏ ngước nhìn người đối diện với vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng, làn da tái xanh bỗng chốc ửng hồng, trưng ra toàn bộ sự ngượng ngùng đang lấn chiếm cô nhóc. Đông Vy mấp máy môi,bật ra những thanh âm run run:- Sao lại là anh?


- Là tôi thì sao?


- Nhưng giọng nói ...anh biết giả giọng?


Đông Vy hướng thẳng ánh mắt hoài nghi về phía người đối diện, hai tay bấu chặt vào lưng anh để ... trả thù cho việc bị người này đùa giỡn. Thật mất mặt! Thật xấu hổ! Lại bị anh chứng kiến mình rơi vào thảm cảnh này,đã thế còn mạnh miệng dọa người máu lạnh, có khác gì là làm trò cười không?


Bất chợt, một ý nghĩ lướt qua đầu cô gái nhỏ như tiachớp loé lên giữa trời quang, Đông Vy nhìn chằm chằm đôi mắt xám tro mê hoặc, khẽ rùng mình bởi linh cảm kì quặc đang mách bảo cô rằng, nhân vật đáng sợ này chính xác là người lạ mang tên Richard nếu như...


- Anh biết giả giọng nói đúng không? - Cô gái nhỏ lặp lại phán đoán của mình, tim đập liên hồi như sắp vỡ tung.


Hữu Phong gật đầu thừa nhận với thái độ dửng dưng cố hữu, cứ như là bí mật về Richard chẳng bị khơi ra. Anh thấp giọng:


- Dạo phố thế này à?


- Em lạc đường rồi sau đó... không nhớ nữa. Lúc tỉnh dậy thì đã thế này rồi! - Cô gái nhỏ lấp liếm chuyện đuổi bắt cướp, không muốn phô trương thêm sự ngốc nghếch của mình trước ai kia.


Hữu Phong cũng chẳng thèm suy xét lời nói dối lộn xộn ấy, mắt anh xoáy sâu vào bờ má còn lưu dấu tay, dấu vết của những cái bạt tai. Anh mím môi, có chút thương cô nhóc, nhưng hơn hết vẫn là cơn điên vẫn muốn nổi lên! Vệt sáng mạnh mẽ phủ lấy đôi mắt xám tro lạnh lẽo, Hữu Phong gạt tay cô nhóc để hất văng mấy cái bấu véo của mèo con. Anh thảy chất giọng dữ dằn vào không khí:


- Luật dành riêng cho em đây! - Ngón tay đưa ra, dí mạnh trán cô nhóc - Không được rời khỏi tôi, một mét!Đông Vy nhắm mắt, gục mặt vào bờ vai rộng, miệng cười tủm tỉm, mũi nhăn nhăn.


- Tóc anh cũng thật thơm!


Sau lời khen ấy, cô gái nhỏ dùng hết can đảm vài cái vươn tay, chạm nhẹ mái tóc màu hạt dẻ của người đang cõng mình. Vì lúc chiều chạy quá nhanh nên bị sái chân, còn phải trải qua mấy tiếng đồng hồ bị trói nên Đông Vy đến lết cũng chẳng nổi. Nài nỉ mãi, ai đó mới chịu cõng cô với lời dặn " Không nhúc nhích, không mở miệng! "


Cô gái nhỏ phạm phải hai điều cấm kia mất rồi... Hữu Phong khựng người, miệng nhếch hờ thành nụ cười quỷ quyệt và đột ngột... anh buông tay.


Rầm! Đông Vy tuột khỏi lưng Gió Quỷ, đáp đất bằng tiếng hét thảm thiết...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Cô gái khóc trong mưa

Cô gái khóc trong mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập: "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Ký sự ngày mưa

Ký sự ngày mưa

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một

23-06-2016
Cô nàng tuổi 24

Cô nàng tuổi 24

Trong dòng người tấp nập trên phố, người ta vẫn dễ dàng nhận ra và bị thu hút bởi

24-06-2016
Cao thủ

Cao thủ

- Mày có thấy ai... khả nghi trên xe không? Trà chun mũi lại: "Khả nghi ư? Làm gì có!"

28-06-2016