Old school Easter eggs.
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 26 - Những mẩu bí ẩn 2

↓↓
Chiếc cửa gỗ khép lại phía sau, Hữu Phong nhìn cô gái nhỏ như chỉ đứa con nít lên ba.


- Khuya, đừng cho người lạ vào nhà !


Đông Vy giật mình, không hiểu nổi làm thế nào anh biết được Richard đã ở đây . Theo như linh tính mách bảo , cô gái nhỏ giấu nhẹm đi sự có mặtcủa vị khách lạ kia , vờ ngó nghiêng .


- Ngoài anh ra thì còn ai đâu mà lạ nhỉ ?

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tôi thân quen vậy à.


Câu hỏi kèm theo chiếc nhếch môi hiểm độc khiến Đông Vy tê cứng trong sự ngại ngùng.


Cô gái nhỏ đứng vụt dậy, sẵn sàng đối đầu với vị khách thứ hai trong đêm :


- Tôi không quen anh ! Mời anh đi cho !


Hữu Phong cởi áo khoác, vắt lên chiếc móc treo trên tường. Rất tự nhiên như đang ở nhà, anh tiến về phía cô gái nhỏ ...


- Ngoài kia mưa .


- Đây không phải là nơi trú mưa. Đây là nhà tôi ! Tôi là chủ nhà và tôi không cho phép anh tùy tiện bước vào đây như thế !


Thái độ gay gắt của Đông Vy là để che đậy những bối rối khi người vừanãy còn khiến cô rơi nước mắt vì nhớ nhung lại xuất hiện tại đây , ngaytrước mặt cô.


Khoảng cách giữa hai người thật gần, mũi giày thể thao của anh chạm vào những ngón chân đang co rúm lại vì lạnh.


Cô gái nhỏ không đủ tự tin để nhìn anh, cô sợ trái tim đang run rẩy này sẽ bị đôi mắt xám tro đọc thấu ...


- Anh không được đi giày vào đây !


Hữu Phong đẩy cô gái nhỏ sang một bên, chấm dứt sự đôi co của cô gái nhỏ . Anh chỉ vào tô mì thơm phức :


- Tôi muốn ăn.


Từ chối hay đồng ý lúc này đều thừa thãi vì kia chính xác là câu chỉ thị ! Đông Vy nhanh miệng một cách khôn ngoan :


- Tôi đã ăn mì đó rồi !


- Tôi đói ! Ăn để sống .


Hữu Phong không chắc là anh sẽ nuốt trôi được thứ này !


Sao có người bủn xỉn và keo kiệt đến thế. Rõ ràng anh trả cho cô rất nhiều tiền qua thầy giám thị !


Lần ấy, vì đoán trước là cô tiếc tiền, mua chỉ mỗi bắp rang nên anh mới rút ví của cô để tự mình chọn cho cô đống quà vặt.


Đến bây giờ, anh vẫn còn giữ chiếc ví thêu hai chữ Đông Vy xấu xí ấy.Một khi anh chiếm đoạt thứ gì đó, dù có vứt cũng không trả lại !


Gió quỷ cầm đôi đũa trong tay , chần chừ một lúc rồi buông nó ra.


- Chịu. Tôi không biết sử dụng.Nhà có thìa dĩa gì khác chứ ?


Đông Vy vịn tay ghế, cười ngặt nghẽo trước sự thẳng thắn của Gió quỷ.


Một thiếu gia tham ăn và không biết dùng đũa !


Lúc này đây, Hữu Phong như trút bỏ lớp vỏ ác quỷ man rợ, anh đơn thuầnnhư bao người trẻ khác, lắm tật xấu và nhiều khuyết điểm .


- Tôi đói !


Hữu Phong gằn tiếng nhằm dọa dẫm lá gan và bịt miệng Đông Vy.


Cô gái nhỏ không thể dừng cười ngay tức khắc , trả lời rời rạc từng chữ :


- Ngoài ...đũa ...ra ...


- Không có gì khác nữa ?


- Ừm...vậy ...nên ...


- Tôi phải dùng đũa nếu không muốn chết đói ?


Lời của Đông Vy cứ bị Gió Quỷ đọc ra sạch như thể những suy nghĩ của cô được in sẵn trên trán.


Anh với động tác vụng về, chầm chậm gắp mì ...


- Anh thật giống Hồ Minh Quý về khoản này ! - Cô gái nhỏ lại cười.


Hữu Phong ngẩng đầu, đôi mắt hun ra tia nhìn vô cùng đáng sợ .


- Tôi và Minh Quý gần như là cùng cha khác mẹ.


Cô gái nhỏ gật nhẹ đầu, cô biết rõ nếu tỏ ra bất ngờ sẽ chỉ làm người đối diện tổn thương.


Một niềm vui âm thầm nảy ra , tại học viện này, duy nhất cô được anh chia sẻ mẩu bí mật này.


- Mẹ anh chắc là không vui , nhỉ ?


- Bà ấy qua đời rồi ! - Hữu Phong buông lơi đôi tay, giọng mờ đục . - Lúc tôi 8 tuổi.


***


- Đừng làm phiền ! Tôi phá căn nhà này đi đấy.


Hữu Phong quăng mình xuống chiếc giường duy nhất, giày không buồn cởi.


- Nhưng ...tôi sẽ ngủ ở đâu ?


Đông Vy cũng đã mệt, chỉ muốn đánh một giấc thật ngon như là dừng lạinghỉ ngơi trước khi ngày mới sang, đem bận rộn cuốn lấy cô.


Người nằm trên giường im lặng với mọi lời than phiền của cô gái nhỏ, chân hơi nâng lên.


- Giúp tôi cởi .


- Tôi sẽ không cởi giày cho anh vì tôi không phải ...


- Người hầu chỉ dọn dẹp.


- Hữu Phong hé một mắt, tự kìm mình lại khỏi con quỷ dữ đang muốn vùng dậy, bóp chết kẻ dám chống đối anh.


Đúng lúc Gió Quỷ sắp để mình trượt theo bản tính tàn ác ,bỗng phải lặng người vì những cử chỉ của cô gái nhỏ.Đông Vy đang lần lượt tháo đôi giày thể thao, đặt gọn dưới chân giường. Kế tiếp, cô láo tới mức ấn vai anh xuống.


- Anh có cần tắt bóng cho dễ ngủ không ?


- Để thế đi !


Trước khi xoay người, Hữu Phong còn nháy mắt :


- Tạo cơ hội đấy. Cứ ngắm thoải mái.


Gì ? Đông Vy lén lút dứ nắm đấm sau lưng Gió Quỷ rồi lấm lét nguýt lườm đủ kiểu.


Cuối cùng là ngồi thụp xuống,đầu kê lên mép giường, mắt dính chặt vào bóng lưng tàn ác ...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Cưới Cô Vợ Non Nớt

Cưới Cô Vợ Non Nớt

Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của

21-07-2016 9 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Phía đợi chờ

Phía đợi chờ

Hải mở hộp thư đi xem lại, nội dung tin cụt lủn. "Phiên ơi, chân em lạnh như xác

24-06-2016
Em sẽ trở lại

Em sẽ trở lại

Và cô biết anh vẫn sẽ đợi cô. *** Những tia nắng đâu còn gay gắt như giữa mùa

27-06-2016
Có duyên không phận

Có duyên không phận

Một con dao, một dòng máu đỏ, một cái xác ôm một người. Tiếng gió rít mạnh mùa

27-06-2016
Mắc nợ

Mắc nợ

Chả biết có phải mang nợ hay không mà tôi và 1 cô bạn học chung từ thời tiểu học

28-06-2016
"Sáng rồi, bà ngủ đi"

"Sáng rồi, bà ngủ đi"

Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh không muốn ra ngoài mua

30-06-2016
Vết thương

Vết thương

Anh nói, bởi vì em là một cô gái mãi mãi luôn xuất hiện cùng vết thương. *** Lần

24-06-2016