Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn

Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 68
5 sao 5 / 5 ( 138 đánh giá )

Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn - Chương 40

↓↓
Trịnh Diễn Tự lập tức lia ánh mắt sắc như dao tới, nhân viên phục vụ đó sợ hãi cúi đầu.

bạn đang xem “Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

***

Viên Mãn đứng sau quầy bar, cố gắng hết sức cúi đầu, trong lòng hồi hộp: “Hình như anh ta phát hiện ra chị rồi!”

Cô nói vào tai nghe bluetooth, giọng nói căng như dây đàn.

Đầu bên kia tai nghe bluetooth, giọng Cao Đăng lại tràn đầy nghi vấn: “Làm gì có chuyện đó, ở đấy có mấy chục người mà, hắn có thể phát hiện ra chị trong cả đám người cơ à?”

Mặc dù Cao Đăng khẳng định chắc chắn như vậy nhưng Viên Mãn vẫn không dám thờ ơ, cả người cứng đờ, ngước mắt nhìn về một phía khác.

Xem ra vừa rồi quả thật Trịnh Diễn Tự chỉ vô ý liếc mắt nhìn về phía cô, Viên Mãn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng nơi này không nên ở lâu, Viên Mãn quyết định lập tức di chuyển, tìm một vị trí đông người hơn để lẩn trốn.

Nhưng cô vừa quay đầu đã bị một bóng dáng bất ngờ đi tới trước mặt chặn đường.

Viên Mãn ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng...

Trịnh Diễn Tự vẻ mặt lạnh lùng đứng trước mặt cô, đuôi lông mày bên trái nhếch lên.

Không cần nhiều lời, Viên Mãn đã hiểu anh ta đang dùng biểu cảm sinh động của mình để hỏi cô: Tại sao cô lại ở đây?

Viên Mãn nuốt nước bọt. Thôi, còn nước còn tát!

Cô giáo Viên cố bày ra một bộ mặt tươi tắn, nhiệt tình hỏi bộ mặt Husky trước mắt: “Hi! Drink? La?”

Thấy người phụ nữ này thật sự làm như không biết anh ta, đáng tiếc biểu diễn quá kém, Trịnh Diễn Tự sầm mặt xuống: “Cô giáo Viên, cô cho rằng tôi mù chắc? Cô thay một bộ quần áo khác là tôi không nhận ra cô sao?”

Viên Mãn cười cười, ngoan ngoãn đúng kiểu luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu.

Thậm chí còn phét lác không biết ngượng: “Chúng tôi đã nhận tiền của khách hàng, đương nhiên sẽ phải làm tròn bổn phận với khách hàng!”

Trịnh Diễn Tự cũng không tốn nước bọt với cô, đưa tay định lôi cô ra ngoài, không ngờ lúc này lại bị một vị khách khác phá đám.

“Chào em! Cho anh một li whiskey!”

Một người đàn ông trẻ trung đi tới cắt ngang đoạn đối thoại của hai người. Viên Mãn phản ứng rất nhanh, lập tức quay sang cười nói với vị khách không rõ chân tướng đó: “Vâng, em sẽ mang đến cho anh!”

Nói xong cô cúi người chui qua dưới cánh tay Trịnh Diễn Tự đi mất.

Trịnh Diễn Tự định lôi cô đi nhưng thất bại, một giây sau quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Viên Mãn đã trốn lẫn vào đám đông nhanh như chớp, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu, đúng là nhanh như thỏ.

Ôi, càng ngày càng không khống chế được cô nàng này nữa.

Thôi đành để nước trôi bèo trôi. Có điều, anh ta cũng muốn xem xem hôm nay cô giáo Viên còn có thể gây ra chuyện gì nữa...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Ba không phải là má

Ba không phải là má

Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho

30-06-2016
Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi là thế đấy! Thèm lắm được một lần quay trở lại tuổi

29-06-2016
Món quà sinh nhật

Món quà sinh nhật

Thế nhưng, đã có lần tôi đã làm cho ông buồn, đã có lần tôi vô tình làm cho tình

24-06-2016

Insane