Nghe thấy anh ta nghiến răng nghiến lợi hỏi câu này, Viên Mãn cho rằng anh ta còn đang giận: “Vừa vặn gặp Tiểu Trương xuống lầu, cậu ấy mở cửa cho tôi”.
bạn đang xem “Bệnh Án Khám Chữa Fa Di Căn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Vừa run rẩy đưa tay đẩy Bỏng Ngô ra, Trịnh Diễn Tự vừa nghiến răng, thầm quyết định tháng này cắt hết tiền thưởng của Tiểu Trương!
***
Trịnh Diễn Tự bị ức hiếp cả đêm, Trịnh Diễn Tự xưa nay vẫn ăn trên ngồi trước không dính bụi trần, cuối cùng cũng được hưởng cảm giác của người nông nô rũ bùn đứng dậy sáng lòa.
“Nước”.
Trịnh Diễn Tự ra lệnh một tiếng, Viên Mãn lập tức lon ton chạy đi lấy nước.
“Điều khiển”.
Trịnh Diễn Tự giơ tay ra, Viên Mãn lập tức khúm na khúm núm đặt điều khiển ti vi vào tay Trịnh Diễn Tự.
“Máy tính”.
Trịnh Diễn Tự vừa mở miệng, Viên Mãn lại thở hổn hển chạy vào phòng sách, mang máy tính của Trịnh Diễn Tự ra.
“Đi dọn phòng”.
Trịnh Diễn Tự đưa tay chỉ, Viên Mãn không dám chậm trễ chút nào, cắm đầu chạy vào phòng ngủ.
Trịnh Diễn Tự thì ngồi chễm chệ trên sofa, vừa xem ti vi vừa xoa bụng Bỏng Ngô đang nằm trong lòng mình.
Phòng ngủ bị cô nàng này phá cho tan nát, chắc hẳn mấy tiếng cũng không dọn dẹp sạch sẽ được. Sau khi uống thuốc, cuối cùng Trịnh tiên sinh cũng không còn ngập tràn thù hận nữa, buông lại một câu: “Cô cứ từ từ dọn dẹp, lúc về tôi kiểm tra”.
Rồi... đi mất...
Vất vả dọn dẹp đẫm mồ hôi, Viên Mãn từ phòng ngủ thò đầu ra, đưa mắt nhìn Trịnh Diễn Tự ra cửa, sau đó lại nhìn phòng ngủ vẫn đang cực kì bừa bộn.
Suy cho cùng thì tối qua mình đã làm những gì mà khiến phòng ngủ gặp tai họa như vậy?
***
Lịch trình buối sáng mặc dù đã hủy hết, nhưng đã hẹn với lãnh đạo bộ phận nghiên cứu phát triển lúc ba giờ, anh ta phải đích thân đi một chuyến.
Tối qua vốn định họp mấy tiếng với bộ phận nghiên cứu phát triển, nhưng dự định này lại bị gián đoạn vì một cô nàng bị bôi đen như than trên mạng.
3 giờ chiều, Trịnh Diễn Tự đi tới phòng nghiên cứu phát triển đúng giờ, các đồng sự trong phòng nghiên cứu phát triển đều đã cung kính chờ đợi. Trịnh Diễn Tự hờ hững đưa mắt nhnf một vòng, đột nhiên sững lại.
Trong đội ngũ nghiên cứu phát triển lại có một người đầu trọc lốc từ bao giờ?
Giữa hàng chục cái đầu đen sì, gã đầu trọc này tỏ ra cực kì nổi bật.
Đúng vậy, một trong những nhân viên cốt cán của phòng nghiên cứu phát triển, Bác Yến, sau một đêm đã cạo đầu trọc lốc.
Còn nguyên nhân? Trên thế giới này trừ bản thân Bác Yến có lẽ chỉ có Trịnh Diễn Tự biết được.
Thấy Trịnh Diễn Tự đứng sững ở cửa phòng không hề có ý định đi vào, trưởng phòng nghiên cứu phát triển không nhịn được thăm dò: “Tổng giám đốc Trịnh, chúng ta vào phòng họp trước hay đi xem tiến triển...”
Trịnh Diễn Tự lại sầm mặt, giơ tay ngắt lời trưởng phòng: “Tôi vào nhà vệ sinh một lát”.
Nói rồi hoàn toàn không đợi mọi người kịp phản ứng đã quay đầu đi thẳng.
Mọi người há hốc mồm.
Trợ lí Tiểu Trương luống cuống đuổi theo.
Trịnh Diễn Tự lạnh mặt đi thẳng vào nhà vệ sinh, đến lúc cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại, sức chịu đựng của anh ta cũng lập tức sụp đổ tan tành.
Trợ lí Tiểu Trương hé cửa nhìn vào, chỉ thấy ông chủ đang chống hai tay lên bồn rửa tay, nhìn chính mình trong gương, đột nhiên...
Không hề có dấu hiệu báo trước...
“Ha ha ha! Ha ha ha ha!”
Tiểu Trương ngoài cửa xem mà há hốc mồm. Dù sao cậu ta cũng đã làm trợ lí được ba năm, vậy mà đây mới là lần đầu tiên thấy tổng giám đốc Trịnh cười thoải mái như thế.
Quả thật, quả thật là cười quên hết cả hình tượng...
Đương nhiên, Tiểu Trương làm sao hiểu được tâm tình của Trịnh Diễn Tự lúc này. Vừa nghĩ đến cái đầu trọc của Bác Yến, anh ta lại không nhịn được cười. Cuối cùng anh ta cũng tìm được một người thảm hơn mình trên thế giới này, thật đáng mừng! Thật đáng mừng!
***
Lúc này trong căn hộ của Trịnh Diễn Tự, Viên Mãn vừa ném tấm khăn lau vào bồn rửa tay thì có tiếng chuông cửa vang lên.
Gã họ Trịnh về kiểm tra sớm như vậy à?
Viên Mãn vội rửa tay chạy ra cửa phòng, Bỏng Ngô đương nhiên lót tót chạy theo.
Cửa mở ra, Viên Mãn sửng sốt.
Đứng ngoài cửa là một ông già hoàn toàn xa lạ.
Nhìn thấy cô, ông già chỉ ngây ra nửa giây rồi hỏi bằng giọng kênh kiệu: “Diễn Tự đâu?”
Ông già này đúng là... oai phong lẫm liệt.
Viên Mãn đang không biết nên trả lời thế nào, Bỏng Ngô dưới chân đã rối rít cào chân định lao về phía ông già.
Ông già với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo lại bị một con chó nho nhỏ làm cho sợ phát khiếp, vội dùng chiếc ba tong trong tay ngăn chặn Bỏng Ngô, ba phần nghiêm túc, bảy phần sợi hãi nói với con chó dưới chân: “Đừng tới gần tao, tao sợ nhột”.
Bằng này tuổi đầu rồi mà vẫn còn sợ nhột như thế?
Viên Mãn buồn cười, lại lập tức bừng tỉnh ngộ.
Sợ nhột?
Tại sao lại giống hệt Trịnh Diễn Tự như vậy?
Đến lúc nhìn kĩ mặt ông già này, Viên Mãn không thể bình tĩnh được nữa.
Lúc này trong đầu Viên Mãn chỉ kịp hiện lên một câu: Chẳng lẽ đây chính là... bố chồng tương lai... mà cha mẹ cô nhắc tới???
Chương trước | Chương sau