Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì? - Cẩm Trúc

Bác sĩ, Nhất Thế cần gì? - Cẩm Trúc


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 46
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Bác sĩ, Nhất Thế cần gì? - Cẩm Trúc - Chương 6

↓↓

Song cuộc đời đã khác đi rồi

bạn đang xem “Bác sĩ, Nhất Thế cần gì? - Cẩm Trúc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Em hi vọng vĩnh viễn không biết kiên cường


...."


Mỗi lần hát ca khúc này, cô đều đặt hết tình cảm của mình vào đó. Cô nắm micro thật chặt, chăm chú nhìn màn hình, ánh mắt trong trẻo lấp lánh nước mà cố chấp, dường như đang thuật lại chuyện xưa của mình. Mọi người đều lẳng lặng lắng nghe, vì cô chăm chú, còn vì cô đã hát lên một khúc ca động lòng người thế này.


Tống An Thần vẫn ngồi bên cạnh cô, anh thậm chí có thể ngửi được trên người cô hương vị biển nhàn nhạt. Đó là mùi nước hoa cô yêu nhất, nhẹ nhàng thoang thoảng, mang theo không khí thoáng đãng của trời cao biển rộng. Cô từng nói qua, muốn làm một con cá, ngao du khắp các đại dương, toàn thân mang theo hơi nước, còn có bạn đời cùng nhau già đi; kể cho con cháu mình nghe chuyện từng ngao du lúc xưa, cả chuyện tình lãng mạn ngày xưa với bạn già nữa.


Trước kia thật lâu, nếu tình yêu của bọn họ ra đi thì sẽ như thế nào?


Bài hát vừa hết, mọi người có mặt đều ồn ào, liên tục vỗ tay. Nhất Thế chỉ ngây ngốc cười, cô biết phía sau có đôi mắt đang nhìn mình, bài hát này chính là hát cho anh, là tặng cho anh, là kỷ niệm cuối cùng của anh.


Tiếp theo là bài hát của một người khác. Nhất Thế vẫn ngồi thẳng lưng giả bộ chăm chú lắng nghe. Đột nhiên, người bên cạnh cô đứng bật dậy, đi ra ngoài khiến Nhất Thế giật mình.


Cô y tá đang hát thấy Tống An Thần đột nhiên rời đi cùng không hát nữa.


Nhất Thế lúc này mới quay đầu nhìn về chỗ anh mới ngồi, lòng bỗng nhiên chùng xuống.


Mọi người hát thêm 3 bài nữa, Triệu Cát Tường cùng Tiểu Trác Tử vẫn chưa quay lại, Tống An Thần cũng không thấy bóng dáng. Nhất Thế cũng muốn đi toilet. Cô đi ra ngoài, vừa mới qua khúc quanh tình cờ đụng phải Tống An Thần đang dựa vào tường hút thuốc. Anh ngẩng đầu phả khói vào không khí, từng vòng mỏng mảnh quyện vào nhau, nhưng xem chừng vẫn không giải tỏa được hết ưu sầu, lưng anh dựa sát vào tường, ngửa mặt lên trần nhà ngẩn người, khuôn mặt đẹp trai tuấn tú nhìn nghiêng mang theo một nỗi buồn thương, sâu kín khó dò.


Nhất Thế vốn định thối lui không quấy rầy anh, không dè đụng phải chậu bonsai trang trí sau lưng, tiếng vang không lớn không nhỏ lại vừa đủ cho Tống An Thần nghe thấy.


Đương lúc cô dè dặt, lúc lắc đầu không biết nên nhặt chậu bonsai lên hay không, ngẩng đầu lên thì thấy Tống An Thần đã bước về phía cô, ánh mắt cực kỳ phức tạp, trong ánh mắt ấy dường như có chút mệt mỏi.


"Tôi..... tôi muốn đi toilet!" cô nhìn xung quanh,"Hình như tìm không ra, à à....." giọng nói có chút hỗn loạn, không thể trấn tĩnh.


Tống An Thần không nhúc nhích, ánh mắt vẫn như cũ nhìn cô làm toàn thân Nhất Thế nổi gai ốc.


"Tôi quay lại xem sao!" Nhất Thế chỉ phía sau, lập tức xoay người muốn chạy trốn.


"Diệp Nhất Thế!" Tống An Thần rốt cục mở miệng.


Nhất Thế lập tức đứng lại, khóc không ra nước mắt, oán giận mình tự dưng muốn đi toilet làm gì. Phía sau tiếng bước chân càng lúc càng gần, tim cô cũng đập càng lúc càng mau, thiếu chút nữa làm cho toàn thân cô bất động.


Cô hít sâu một hơi, xoay người tặng cho Tống An Thần một nụ cười to hết cỡ, "Có chuyện gì không? Cậu em Tống?"


Tống An Thần bất ngờ hành động, một tay anh tóm lấy cô, ép cô vào tường, để cô rúc trong lòng mình, khiến cô không thể né tránh. Nhất Thế còn chưa kịp giật mình, Tống An Thần lấy tay giữ chặt hai má của cô rồi hung hăng ép môi xuống.


Cô ngạc nhiên mở to mắt, vì quá hoảng hốt, miệng hơi hé ra liền bị anh thừa cơ đi vào, lưỡi trực tiếp khuấy đảo bên trong. Anh dịu dàng vuốt ve, trằn trọc lưu luyến, mút nhẹ, một mặt nhẫn nại chờ đợi phản ứng của cô.


"Ngoan, hít thở đi!" Tống An Thần dỗ dành cô từng bước một. Nhất Thế chớp mắt, nghe theo hít vào một hơi. Đôi mắt đen láy của Tống An Thần mang theo ý cười, lại tiếp tục phủ lên môi cô. Mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh quẩn, tràn ngập trong kẽ răng, tay anh cũng dời chỗ, vuốt ve lưng cô, cách một lớp áo T-shirt mỏng, Nhất Thế vẫn có thể cảm giác được sự nóng bỏng của anh. Cô khẽ run rẩy, vô phương ngăn cản anh, có lẽ là cô cũng khát vọng anh.


Rốt cục, anh cũng tách khỏi môi cô, ánh mắt vẫnkhông rời khỏi đôi môi sưng đỏ của cô, anh nói: "Em đi toilet đi, cứ đi thẳng phía trước là tới."


"Ách....." Nhất Thế lập tức hoàn hồn.


Tống An Thần trêu đùa: "Đây là phí chỉ đường." Nói rồi anh nhấc chân quay lại chỗ cũ.


Lưu lại Nhất Thế đực mặt tại chỗ, cô lập tức xoay người, nhìn bóng lưng Tống An Thần điên cuồng đấm đá, ăn đậu hủ của cô còn xem là chuyện đương nhiên, cô khinh.


Đột nhiên, Tống An Thần xoay người. Nhất Thế lập tức thu hồi dáng vẻ hung hăng, làm bộ thục nữ ngây ngô cười với Tống An Thần.


"Diệp Nhất Thế, kĩ thuật hôn của em vẫn còn trúc trắc như vậy." Tống An Thần đột nhiên mỉm cười mê người, rồi lại xoay người bước đi.


"....." Nhất Thế nghiến răng nghiến lợi, hung hăng xoay người đi vào toilet chuẩn bị súc miệng.


Cô vừa vào toilet, liền nhìn thấy Triệu Cát Tường đang đứng cạnh lavabo tô son môi, cánh môi ướt át xinh đẹp đó, sưng rồi.


"Môi cậu sao lại sưng lên thế kia?" Nhất Thế đi tới, đỡ mặt cô bạn lên hỏi.


"Môi của cậu cũng sưng." Triệu Cát Tường cũng đẩy mặt cô lên hỏi.


Hai người cùng đỏ mặt.


P/S: Tống An Thần là bác sĩ khoa ung bướu, chuyên môn phẫu thuật cắt bỏ các bộ phận có khối u, chuyên môn của Ngôn Hành cũng thuộc lĩnh vực này; phương pháp hóa trị, xạ trị không thuộc trong phạm vi nghề nghiệp của hai người họ. Nói thêm một chút, khoa ung bướu gồm cả nội khoa lẫn ngoại khoa, nhưng đa số các ca bệnh ung bướu thuộc về nội khoa.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Đi tìm ký ức

Đi tìm ký ức

Nhưng rồi thời gian có để ai sống mãi với tuổi thơ đâu, đứa nào cũng phải lớn,

26-06-2016
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Em nhớ anh

Em nhớ anh

16 tuổi. Em nhận thức rằng mình không đẹp. Khi còn nhỏ, em đã ngại soi gương để

29-06-2016
Hoa hồng cho anh

Hoa hồng cho anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "anh luôn mong

27-06-2016
Mắt rừng

Mắt rừng

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. *** Trong cái vùng này

25-06-2016
Khoảng cách mong manh

Khoảng cách mong manh

(khotruyenhay.gq) ...Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga

30-06-2016