80s toys - Atari. I still have
Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 67
5 sao 5 / 5 ( 69 đánh giá )

Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính - Chương 41

↓↓
Buổi chiều yên tĩnh, gió nhẹ ấm áp, u Thiển Thiển ngồi ở bên cửa sổ, cùng đặt tro cốt của chị ở trên bệ cửa sổ để cùng hưởng thụ vẻ đẹp giữa trưa.

Chợt một con bươm buớm xinh đẹp bay tới chỗ họ, đậu trên hũ tro cốt, cánh của nó màu trắng, mang theo đường vân màu đen lưa thưa.

u Thiển Thiển nhìn chằm chằm con bươm buớm kia, chợt nghĩ đến một truyền thuyết, truyền thuyết: người sau chết sẽ biến thành một loài sinh vật sống, sau đó nó sẽ chỗ người thân, sẽ ở đó một thời gian.

Chẳng lẽ con bươm buớm này là chị sao? Chị trở lại tìm cô rồi sao?

bạn đang xem “Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

u Thiển Thiển mỉm cười vươn tay, con bươm buớm kia giống như là cảm ứng được ý tưởng của cô, từ trên hũ tro cốt bay đến trên ngón tay của cô, hướng về phía cô không ngừng run rẩy, giống như là đang nói chuyện.

"Chị. . . . . ." u Thiển Thiển kêu lên.

Mà bươm buớm nghe được tiếng âm của cô, vui vẻ giương cánh, một lần nữa bay trên bầu trời xinh đẹp.

Cô ngước nhìn bầu trời màu xanh, nhìn bươm buớm từ từ bay xa, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng nói một câu, "Chị, hẹn gặp lại!"

"Cộc, cộc, cộc!" Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, u Thiển Thiển hoàn hồn, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt.

"Thiển Thiển, là tôi, mau mở cửa!" Ngoài cửa phòng vọng tới tiếng trầm thấp của Hàn Nguyên.

u Thiển Thiển không có kinh ngạc, bởi vì ngay từ lúc bước vào cửa nhà họ Hàn, cô đã chuẩn bị tâm lý, Hàn Nguyên chắc chắn sẽ tìm đến đến, hắn chính là loại người rất chú trọng lễ nghĩa, mà cô là con dâu lại phá hỏng quy tắc của hắn hết lần này đến lần khác.

Đi tới trước cửa mở cửa ra, cô cười với hắn nói, "Cha, tìm con có việc sao?"

"Không có việc gì thì không thể tìm cô sao?" Hàn Nguyên hỏi ngược lại, để cho nụ cười trên mặt cô có chút xấu hổ, cuối cùng chỉ có thể nghiêng người sang, nhường cho ông đi vào.

Hàn Nguyên đi vào phòng, ngồi ở trên ghế sa lon, hai mắt sắc bén nhìn cô. u Thiển Thiển đứng đối diện với ông, mỉm cười nhìn ông, chờ đợi ông “dạy bảo”!

"Thiển Thiển . . . . . ." Thật lâu, Hàn Nguyên mới mở miệng, "Cô vào nhà chúng tôi sống, tôi có mấy lời muốn nói với cô."

"Cha, có gì xin cha cứ nói." u Thiển Thiển khéo léo trả lời.

"Ừm, vậy tôi cũng không cần quanh co lòng vòng rồi, tôi muốn hỏi cô . . . . . . Tại sao mười lăm năm sau lại trở lại? Rốt cuộc có mục đích gì?" Giọng Hàn Nguyên dứt khoát gọn gàng, trên mặt tràn đầy nếp nhăn vẫn lạnh lùng như lúc tuổi còn trẻ.

Nghe được vấn đề của ông, u Thiển Thiển đột nhiện giật mình, hoàn toàn không nghĩ tới ông lại hỏi như vậy, cô còn tưởng rằng ông muốn hỏi tại sao cô không nhận điện thoại, không kịp thời về nhà.

"Cha, ta không có mục đích gì, con chỉ muốn hoàn thành nguyện vọng của ba mẹ của con, bọn họ hi vọng con kết hôn với Hàn Động Liệt, hơn nữa con cũng thích anh ấy, cho nên con mới . . . . . ."

"Đủ rồi, cô không cần phải nói dối!" Hàn Nguyên ngắt lời cô, cau mày hơi giận mà nói, "Tôi đã điều tra qua rồi, mẹ cô và ba đều không phải chết vì tai nạn xe cột, hai người bọn họ đều là tự sát chết, mà em gái của cô u Tiểu Thiển . . . . . . Tung tích không rõ!"

"Tại sao muốn nói dối vậy? Cô muốn giấu giếm những chuyện gì đây?" Hắn dùng lời nói sắc bén không ngừng hỏi tới.

Buổi chiều yên tĩnh, gió nhẹ ấm áp, u Thiển Thiển ngồi ở bên cửa sổ, cùng đặt tro cốt của chị ở trên bệ cửa sổ để cùng hưởng thụ vẻ đẹp giữa trưa.

Chợt một con bươm buớm xinh đẹp bay tới chỗ họ, đậu trên hũ tro cốt, cánh của nó màu trắng, mang theo đường vân màu đen lưa thưa.

u Thiển Thiển nhìn chằm chằm con bươm buớm kia, chợt nghĩ đến một truyền thuyết, truyền thuyết: người sau chết sẽ biến thành một loài sinh vật sống, sau đó nó sẽ chỗ người thân, sẽ ở đó một thời gian.

Chẳng lẽ con bươm buớm này là chị sao? Chị trở lại tìm cô rồi sao?

u Thiển Thiển mỉm cười vươn tay, con bươm buớm kia giống như là cảm ứng được ý tưởng của cô, từ trên hũ tro cốt bay đến trên ngón tay của cô, hướng về phía cô không ngừng run rẩy, giống như là đang nói chuyện.

"Chị. . . . . ." u Thiển Thiển kêu lên.

Mà bươm buớm nghe được tiếng âm của cô, vui vẻ giương cánh, một lần nữa bay trên bầu trời xinh đẹp.

Cô ngước nhìn bầu trời màu xanh, nhìn bươm buớm từ từ bay xa, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng nói một câu, "Chị, hẹn gặp lại!"

"Cộc, cộc, cộc!" Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, u Thiển Thiển hoàn hồn, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt.

"Thiển Thiển, là tôi, mau mở cửa!" Ngoài cửa phòng vọng tới tiếng trầm thấp của Hàn Nguyên.

u Thiển Thiển không có kinh ngạc, bởi vì ngay từ lúc bước vào cửa nhà họ Hàn, cô đã chuẩn bị tâm lý, Hàn Nguyên chắc chắn sẽ tìm đến đến, hắn chính là loại người rất chú trọng lễ nghĩa, mà cô là con dâu lại phá hỏng quy tắc của hắn hết lần này đến lần khác.

Đi tới trước cửa mở cửa ra, cô cười với hắn nói, "Cha, tìm con có việc sao?"

"Không có việc gì thì không thể tìm cô sao?" Hàn Nguyên hỏi ngược lại, để cho nụ cười trên mặt cô có chút xấu hổ, cuối cùng chỉ có thể nghiêng người sang, nhường cho ông đi vào.

Hàn Nguyên đi vào phòng, ngồi ở trên ghế sa lon, hai mắt sắc bén nhìn cô. u Thiển Thiển đứng đối diện với ông, mỉm cười nhìn ông, chờ đợi ông “dạy bảo”!

"Thiển Thiển . . . . . ." Thật lâu, Hàn Nguyên mới mở miệng, "Cô vào nhà chúng tôi sống, tôi có mấy lời muốn nói với cô."

"Cha, có gì xin cha cứ nói." u Thiển Thiển khéo léo trả lời.

"Ừm, vậy tôi cũng không cần quanh co lòng vòng rồi, tôi muốn hỏi cô . . . . . . Tại sao mười lăm năm sau lại trở lại? Rốt cuộc có mục đích gì?" Giọng Hàn Nguyên dứt khoát gọn gàng, trên mặt tràn đầy nếp nhăn vẫn lạnh lùng như lúc tuổi còn trẻ.

Nghe được vấn đề của ông, u Thiển Thiển đột nhiện giật mình, hoàn toàn không nghĩ tới ông lại hỏi như vậy, cô còn tưởng rằng ông muốn hỏi tại sao cô không nhận điện thoại, không kịp thời về nhà.

"Cha, ta không có mục đích gì, con chỉ muốn hoàn thành nguyện vọng của ba mẹ của con, bọn họ hi vọng con kết hôn với Hàn Động Liệt, hơn nữa con cũng thích anh ấy, cho nên con mới . . . . . ."

"Đủ rồi, cô không cần phải nói dối!" Hàn Nguyên ngắt lời cô, cau mày hơi giận mà nói, "Tôi đã điều tra qua rồi, mẹ cô và ba đều không phải chết vì tai nạn xe cột, hai người bọn họ đều là tự sát chết, mà em gái của cô u Tiểu Thiển . . . . . . Tung tích không rõ!"

"Tại sao muốn nói dối vậy? Cô muốn giấu giếm những chuyện gì đây?" Hắn dùng lời nói sắc bén không ngừng hỏi tới.

Buổi chiều yên tĩnh, gió nhẹ ấm áp, u Thiển Thiển ngồi ở bên cửa sổ, cùng đặt tro cốt của chị ở trên bệ cửa sổ để cùng hưởng thụ vẻ đẹp giữa trưa.

Chợt một con bươm buớm xinh đẹp bay tới chỗ họ, đậu trên hũ tro cốt, cánh của nó màu trắng, mang theo đường vân màu đen lưa thưa.

u Thiển Thiển nhìn chằm chằm con bươm buớm kia, chợt nghĩ đến một truyền thuyết, truyền thuyết: người sau chết sẽ biến thành một loài sinh vật sống, sau đó nó sẽ chỗ người thân, sẽ ở đó một thời gian.

Chẳng lẽ con bươm buớm này là chị sao? Chị trở lại tìm cô rồi sao?

u Thiển Thiển mỉm cười vươn tay, con bươm buớm kia giống như là cảm ứng được ý tưởng của cô, từ trên hũ tro cốt bay đến trên ngón tay của cô, hướng về phía cô không ngừng run rẩy, giống như là đang nói chuyện.

"Chị. . . . . ." u Thiển Thiển kêu lên.

Mà bươm buớm nghe được tiếng âm của cô, vui vẻ giương cánh, một lần nữa bay trên bầu trời xinh đẹp.

Cô ngước nhìn bầu trời màu xanh, nhìn bươm buớm từ từ bay xa, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng nói một câu, "Chị, hẹn gặp lại!"

"Cộc, cộc, cộc!" Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, u Thiển Thiển hoàn hồn, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt.

"Thiển Thiển, là tôi, mau mở cửa!" Ngoài cửa phòng vọng tới tiếng trầm thấp của Hàn Nguyên.

u Thiển Thiển không có kinh ngạc, bởi vì ngay từ lúc bước vào cửa nhà họ Hàn, cô đã chuẩn bị tâm lý, Hàn Nguyên chắc chắn sẽ tìm đến đến, hắn chính là loại người rất chú trọng lễ nghĩa, mà cô là con dâu lại phá hỏng quy tắc của hắn hết lần này đến lần khác.

Đi tới trước cửa mở cửa ra, cô cười với hắn nói, "Cha, tìm con có việc sao?"

"Không có việc gì thì không thể tìm cô sao?" Hàn Nguyên hỏi ngược lại, để cho nụ cười trên mặt cô có chút xấu hổ, cuối cùng chỉ có thể nghiêng người sang, nhường cho ông đi vào.

Hàn Nguyên đi vào phòng, ngồi ở trên ghế sa lon, hai mắt sắc bén nhìn cô. u Thiển Thiển đứng đối diện với ông, mỉm cười nhìn ông, chờ đợi ông “dạy bảo”!

"Thiển Thiển . . . . . ." Thật lâu, Hàn Nguyên mới mở miệng, "Cô vào nhà chúng tôi sống, tôi có mấy lời muốn nói với cô."

"Cha, có gì xin cha cứ nói." u Thiển Thiển khéo léo trả lời.

"Ừm, vậy tôi cũng không cần quanh co lòng vòng rồi, tôi muốn hỏi cô . . . . . . Tại sao mười lăm năm sau lại trở lại? Rốt cuộc có mục đích gì?" Giọng Hàn Nguyên dứt khoát gọn gàng, trên mặt tràn đầy nếp nhăn vẫn lạnh lùng như lúc tuổi còn trẻ.

Nghe được vấn đề của ông, u Thiển Thiển đột nhiện giật mình, hoàn toàn không nghĩ tới ông lại hỏi như vậy, cô còn tưởng rằng ông muốn hỏi tại sao cô không nhận điện thoại, không kịp thời về nhà.

"Cha, ta không có mục đích gì, con chỉ muốn hoàn thành nguyện vọng của ba mẹ của con, bọn họ hi vọng con kết hôn với Hàn Động Liệt, hơn nữa con cũng thích anh ấy, cho nên con mới . . . . . ."

"Đủ rồi, cô không cần phải nói dối!" Hàn Nguyên ngắt lời cô, cau mày hơi giận mà nói, "Tôi đã điều tra qua rồi, mẹ cô và ba đều không phải chết vì tai nạn xe cột, hai người bọn họ đều là tự sát chết, mà em gái của cô u Tiểu Thiển . . . . . . Tung tích không rõ!"

"Tại sao muốn nói dối vậy? Cô muốn giấu giếm những chuyện gì đây?" Hắn dùng lời nói sắc bén không ngừng hỏi tới.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Diễn

Diễn

Cô đau, nhưng đôi chân vẫn không ngừng dấn tiếp. Rốt cuộc thì cô cần gì nhỉ? Rốt

29-06-2016
Là em không tốt

Là em không tốt

"Anh có biết, điều mà em hối hận nhất là gì không?" "..." "Là em không thể yêu anh

23-06-2016
Em rơi

Em rơi

Có những lúc em đứng chông chênh trên gờ đá bằng một chân, tự thích thú khi chìm vào

24-06-2016
Ngoài biển là nhà

Ngoài biển là nhà

(Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi ngồi xổm xuống, tháo

27-06-2016
Người con hiếu thảo

Người con hiếu thảo

Tôi chuyển nhà đến nơi ở mới không bao lâu, cứ mỗi ngày vào lúc trời gần sáng ở

01-07-2016
Mưa và nước mắt

Mưa và nước mắt

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách

30-06-2016
Yêu thêm lần nữa

Yêu thêm lần nữa

Ngày chủ nhật... Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do

01-07-2016
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương