Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 147
5 sao 5 / 5 ( 41 đánh giá )

Ám dục (18+) - Thánh Yêu - Chương 67 - Nam nhân này điều khiển mọi thứ

↓↓

Thấy đươc sự khác thường của cô, Nam Dạ Tước cũng không nói nhiều trong điện thoại, " Đêm nay tôi có việc."

bạn đang xem “Ám dục (18+) - Thánh Yêu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Sau một câu dặn dò qua loa, liền tắt điện thoại.


Tay anh kề sát lưng Dung Ân, làm cho thân thể hai người nhanh chóng siết chặt, đây cũng là lần đầu tiên, cô ở tư thế này ngủ bên Nam Dạ Tước.


Một đêm, kỳ thật rất nhanh, Dung Ân còn chưa kịp nhắm mắt, trời liền sáng.


"Hôm nay, tôi đưa cô ra ngoài," Trong phòng tắm, anh đang chuẩn bị nước tắm.


"Không được," Dung Ân đem nước lạnh rửa mặt, "Hôm nay tôi muốn đi bệnh viện thăm mẹ."


"Được rồi, buổi tối cùng nhau ăn cơm."


"Ừ" Dung Ân gật gật đầu, tâm tình càng nặng nề.


Ra khỏi Ngự Cảnh Uyển, bên ngoài trời rất đẹp, nhưng những tia nắng ấm áp kia không thể nào chiếu vào đáy lòng cô, Dung Ân cảm thấy trong lòng từng góc đầu là âm u ẩm ướt.


Đi taxi đến bệnh viện, may là hôm này không nhiều người đến, lúc đến lượt Dung Ân, trời gian còn rất sớm.


"Kết hôn rồi sao?"


Câu hỏi đầu tiên của bác sĩ, khiến Dung Ân trở tay không kịp, " Không."


Bác sĩ nâng nâng kính trên mũi, "Cô muốn khi nào phẫu thuật."


Dung Ân nuốt xuống, giọng nói kích động, " Ngay hôm nay đi."


"Được." Bác sĩ thuần thục lấy ra một tờ khai, dộng tác như vậy, giống như mỗi ngày cô đều làm rất nhiều lần, " Đi đóng tiền trước, sau đó đến lầu hai phẫu thuật."


Dung Ân nhận lấy tờ khai, vô tri vô giác đi đóng tiền, khi đến lầu hai, hai đùi run rẩy gần như không thể đi được.


Cô dựa vào cửa, bác sĩ bên trong hiển nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng, bao tay cùng khẩu trang đã đeo chỉnh tề, " Vào đi, đường làm mất thời gian của chúng tôi."


Bên trong, không gian cũng không phải quá lớn, hai chiếc giường nhỏ, ở giữa có mành ngăn cách, dẫn Dung Ân đến, ý bảo cô lên giường, " Cời giầy ra, hai chân mở rộng."


Đỉnh đầu, đèn phẫu thuật chói mắt, hai mắt cô nước mắt chảy đầm đìa.


Bác sĩ hỏi qua các loại thuốc dị ứng, liền chuẩn bị thuốc tê.


Trong phòng giải phẫu yên lặng, chỉ có mình Dung Ân, cùng tiếng máy móc bên cạnh, toàn thân cô khẩn trương, lưng cứng ngắc, hai tay đầm đìa mồ hôi.


" Những cô bé này , thật là, tuổi còn trẻ không thể bảo vệ chính mình...."


"Nhưng không phải sao, bao nhiêu người muốn có con cũng không có được, thật là tạo nghiệp chướng..."


Hai bác sĩ vừa phẫu thuật vừa thảo luận, Dung Ân nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy hoảng loạn, toàn thân vô lực, hai mắt nhòa đi.


Cô bác sĩ lúc nãy mang một chai nước biển vào, Dung Ân nằm im lặng trên giường, ông tiêm tùy ý đâm vào tĩnh mạch.


Cảm giác được đau đớn cùng sợ hãi, mặc kệ cô cùng Nam Dạ Tước ra sao, dù sao đây cũng là con của cô. Nó trong bụng cô thành hình thành dạng, đến bây giờ, cô đã có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó. Dung Ân đặt tay ở bụng, cảm giác này, nếu chưa từng mang thai sẽ không thể nào biết được.


"Không xong rồi..." Các vách giường bên kia bỗng nhiên truyền đến tiếng hô, " Xuất huyết nhiều...."


"Mau lấy máu cho cô ấy, chuẩn bị chích..."


Dung Ân xoay mình hoảng sợ, bác sĩ bên cạnh chuẩn bị tiêm thuốc mê cho cô, " không tôi sẽ giữ lại nó, tôi phải giữ lại nó!"


Dung Ân nhanh chóng rút ống tiêm, lúc chạy ra khỏi bệnh viện, mới ý thức được bàn tay đang chảy máu.


Cô mất hồn đứng ở cửa, hành động vừa rồi hoàn toàn theo bản năng, cô căn bản không có lo lắng, giữ lại đứa bé, cô sau này sẽ sống như thế nào?, Như thế nào bước tiếp.


Chạm vào gương mặt đã che kính lạnh lẽo, bước chân năng nhọc, cô yếu đuối ngồi trên thềm đá, sau khi gục đầu xuống, khóc nử nở giữa khuỷu tay.


Không biết ngồi bao lâu, cảm giác được lo lắng truyền đến bả vai.


Cô vừa mới ngẩng đầu, chỉ thấy một người đàn ông, ánh mắt thân thiết, ngồi bên cạnh, "Dung Ân, em không sao chứ?"


"Trần Kiều?"


Hai mắt đỏ hoe, bộ dạng này, nhất định là đau khổ cực kỳ.


Cuống quít lau nước mắt, Dung Ân đứng dậy, "Sao anh ở đây?"


"À, anh có một người bác làm chủ nhiệm ở đây, bố anh kêu anh đến thăm hỏi, còn em, là thân thể không thoải mái sao?"


"Em..." Dung Ân đi khỏi bệnh viện, " Vâng, không có việc gì."


"Em gần đây sống tốt không?'


Dung Ân hai mắt sưng đỏ, bị gió thổi hất những sợi tóc trên bờ vai gầy yếu, Trần Kiều thấy bọ dạng của cô như vậy, liền biết cô không hề sống tốt..


"Em sống rất tốt, cám ơn."


Lời nói khách sáo như vậy, làm cho lòng Trần Kiều nguội lạnh một chút.


" Ân Ân, em không cần gạt anh, anh biết em cùng Việt hiện tại không có "gương vỡ lại lành", hơn nữa mẹ em lại nhập viện, lúc em gặp chuyện, sao không tìm đến anh?"


Dung Ân định đem hai tay cho vào trong túi, vất máu khô vằn vện trên tay, Trần Kiều tinh mắt, liến túm lấy tay cô ngay lập tức, "Em còn nói không có việc gì, em rốt cục thế nào rồi?"


"Trần Kiều, anh đừng khẩn trương," Dung Ân gắng sức, anh lại giữ chặt tay cô không buông, " Em chi cảm mạo một chút, truyền hai bình nước biển mà thôi, đây là do em tự mình rút kim truyền ra không cẩn thận bị thương."


"Thật không?"Trần Kiều dường như không tin.


"Không gạt anh." Dung Ân rút tay về đút vào túi áo.


"Em muốn đi đâu, anh đưa em đi."


"Em muốn đi đâu đó một chút."


Trần Kiều không nói nữa, yên lặng đi bên cạnh Dung Ân, trên mặt đất, tuyết rơi dày đặc trơn trượt, Dung Ân mỗi bước đi đầu cẩn thận, cô đi rất chậm, dường như sợ làm rơi mất một thứ yêu quý gì đó.


Hai người cùng nhau đi bộ, đây là con đường xưa cũ, mùa đông, sẽ có những lá cây lớn rơi xuống đỉnh đầu.


Trần Kiều từ từ dừng lại sau lưng Dung Ân, anh nhìn bóng dáng hiu quạnh đó, bỗng nhiên, có đủ dũng khí tiến lên, " Ân Ân, có lẽ anh nói như vậy, sẽ rất mạo muội, nhưng mà, anh thật sự rất muốn chăm sóc cho em."


Dung Ân đứng trước một ngôi nhà cũ kỹ, bên trong, hoa lê trắng muốt đón gió lay động, khắp bầu trời hoa tung bay rơi xuống, cô yên lặng nhìn Trần Kiều, cặp mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, cô đứng ở góc đường, đầu đầy hoa lê nở rộ, giống như vừa vào đông.


"Anh tại sao muốn chăm sóc em?"


Đầu tiên là Diêm Việt, sau là Nam Dạ Tước, hai người đàn ông trong đời cô, sau khi trải qua, trước mắt cô sớm đã âm u phẳng lặng.


Trần Kiều bị cặp mắt lạnh lùng đó làm cho sợ hãi, cũng không nói gì nữa.


Dung Ân cúi xuống, nhặt vài cánh hoa trên mặt đất cho vào túi, cô bước qua Trần Kiều đi về phía trước, gió tạt vào mặt lạnh ngắt, trần trụi, đau đớn tựa như róc da róc thịt.


" Ân Ân, anh yêu am, bởi vì anh yêu em ——"


Dung Ân dừng lại, năm ngón tay trong núi nắm chặt lại.


"Anh yêu em —–"


Lời tỏ tình tha thiết như vậy, ngoại trừ Diêm Việt lúc trước, chưa có ai nói với cô.


Dung Ân quay đầu lại, chỉ thấy chỗ góc đường tiêu điều, Trần Kiều đứng ở đó, trong ngực phập phồng vì dùng sức hét lớn, hai mắt anh lóe sáng kì dị, nụ cười trên gương mặt , đường hoàng mà tràn đầy sức sống.


Dung Ân ở nụ cười, Trần Kiều thấy mặt cô giãn ra, trong lòng không khỏi nhảy múa.


Anh muốn bước đến, cô lại xoay người trước một bước, đi ra xa thật nhanh, khóe miệng nụ cười vẫn chưa tắt, nhưng trong mắt, nước mắt đã giàn giụa rơi.


Yêu?"


Bao nhiêu chuyện trải qua, cô còn xứng đáng được yêu sao?


Bước chân dồn dập phía sau theo tới, Dung Ân sau khi bắt taxi, rời đi.


"Cô gái, đằng sau có một anh chàng một mực đuổi theo xe."


Xuyên qua kính chiếu hậu, Dung Ân thấy Trần Kiều giang hai cánh tay ra, bộ dạng đó, giống như chim bồ câu muốn vỗ cánh bay, cô chua xót mỉm cười, "Chạy nhanh một chút."


Lòng vòng mấy con phố, mới có thể hoàn toàn bỏ lại anh, trên đường về nhà, Dung Ân đi siêu thị mua mấy gói băng vệ sinh, lại đến hiệu thuốc.


Sau khi đi ra, cô vẫn chưa về ngay, mà là tìm đến công ty trước kia, mấy người trẻ tuổi làm việc thật không tồi, tuy rằng văn phòng vẫn như vậy, nhưng danh sách khách hàng không ít.


Thẩm Mặc nhìn thấy Dung Ân rất vui, lôi kéo cô kể đủ thứ chuyện, Dung Ân xác định mình sẽ không bị đánh bại lần nữa mới đến đây, "Thẩm Mặc, có chuyện, tôi muốn cô giúp."


"Chuyện gì, cô cứ nói."


"Tôi muốn về đây làm lại, có thể không?"


"Thật không?" Thẩm Mặc vui sướng không giấu được, "Vậy thì tốt quá."


"Nhưng, trước mắt, tôi không thể đến công ty làm, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta dùng email liên hệ, gửi bản vẽ cho tôi, tôi ở nhà thiết kế, sau đó gửi lại cho cô, được không?"


"Đương nhiên là được rồi, cô có thể đến, tôi cầu còn không được nữa là." Thẩm Mặc cao hứng giữ chặt tay Dung Ân, "Đến lúc đó, tiển lương mỗi tháng tôi sẽ chuyển vào thẻ ATM cho cô."


" Thẩm Mặc, cám ơn cô,"


Dung Ân muốn rời khỏi, phải dọn đường lui cho thật tốt.


Mấy tháng này, cô phải làm cho Nam Dạ Tước chán cô, bằng không, khi bụng lớn hơn một chút sẽ bị lộ mất. Cho dù không kịp, cô vẫn còn thời gian suy nghĩ biện pháp khác.


Cho nên, Tước Thức không thể lại đến.


Khi Dung Ân về đến nhà, Nam Dạ Tước cũng không ở nhà, cô lên lầu hai, trước tiên là lấy lọ thuốc tránh thai. Trong túi, cô lấy thuốc vừa mua ra, loại thuốc này, giống với thuốc tránh thai, và lại đối với người mang thai không có tác dụng phụ.


Dung Ân cẩn thận tráo thuốc, sau khi để lại chỗ cũ, mới lên giường nghỉ ngơi.


Không lâu sau, phía dưới có tiếng xe thắng gấp, lúc lên lầu, Dung Ân cũng vừa thức dậy, cô chống hai tay bên người, tư thế này, tự nhiên có chúi lẳng lơ, cô nói, "Nam Dạ Tước, ngày mai tôi sẽ không đi làm nữa,"


Anh ngơ ngác, cũng chưa tỏ ra ngạc nhiên quá mức, anh nới cà vạt, "Rốt cục nghĩ thông rồi?"


"Ừ", Dung Ân đứng dậy, " Anh nuôi tôi, tôi đi làm chi cho mệt? Tôi nên ở nhà hưởng thụ cuộc sống."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Hoàng Hậu Xấu Xí

Hoàng Hậu Xấu Xí

Trích đoạn:Dám động vào Vương phi tương lai, không có chém đầu của nàng ta đã xem

20-07-2016 10 chương
Sai lầm của quạ

Sai lầm của quạ

Từ trên mỏm núi cao có con đại bàng lao xuống cắp một con cừu non bay đi. Một chú

24-06-2016
Nước

Nước

Có lẽ những ngày ấy, nơi ấy đối với một số nhiều người nó cũng sẽ chỉ còn là

26-06-2016
Hoa hồng vàng

Hoa hồng vàng

Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của

25-06-2016
Yêu ư, để sau!

Yêu ư, để sau!

"- Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác

28-06-2016
Vị yêu

Vị yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016