Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 147
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Ám dục (18+) - Thánh Yêu - Chương 60 - Sưởi ấm lẫn nhau

↓↓

"Đi, mẹ kiếp, tự làm tự chịu...."

bạn đang xem “Ám dục (18+) - Thánh Yêu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Dần dần, hai người đàn ông chìm vào biển cả, Nam Dạ Tước giơ tay, đem con rắn đã chết ném xuống phiến đá, Dung Ân ý thức được đối phương đã đi xa, lúc này mới mở mắt.


"Trời tối rồi sao?"


"Kiên cường lên".


"Nam Dạ Tước, nếu như không ai đến, chúng ta sẽ chết ở đây?"


"Không có nếu như, tôi tin tưởng cậu ta".


Dung Ân đi ra cửa hang, sau khi xác nhận bọn chúng sẽ không quay lại, lúc này mới tìm đến đống củi, một lần nữa nhóm lửa, cô cởi áo khoác, vắt lên cành cây để hong khô.


Nam Dạ Tước đã mất máu quá nhiều, sức lực còn lại không là bao nhiêu, anh ngã xuống mặt đất, Dung Ân nhìn thấy, hấp tấp lại gần, "Anh không được phép ngủ".


Lời thoại kinh điển trong phim truyền hình, người đàn ông thuận thế tựa vào người cô, đầu gối trên vai cô, anh cảm thấy tức cười, "Nhưng, tôi mệt".


"Vậy cũng không được ngủ", sau khi Dung Ân hong khô áo, đắp lên người anh, "Tôi kể anh nghe truyện cười nhé?".


Không đợi câu trả lời của Nam Dạ Tước, cô tự mình bắt đầu, thật sự là một câu truyện nhạt thếch, người đàn ông vốn dĩ không buồn ngủ, nhưng khi nghe cô kể truyện, cảm giác buồn ngủ thật sự lại đến.


"Ân Ân?"


"Ừ?", Bị cắt ngang, cô chú ý lắng nghe anh.


"Nếu như không trở về được, ai là người khiến em không yên lòng nhất?"


Dung Ân vốn dĩ đang ép buộc bản thân không được phép nghĩ ngợi, Nam Dạ Tước vừa hỏi như vậy, nỗi lòng lại trở nên chua xót, "Mẹ tôi".


"Thế, Diêm Việt đâu?"


Dung Ân không nhìn anh, chỉ thản nhiên nói, "Tình yêu của tôi đã chết rồi".


Nam Dạ Tước cười cười, "Giữa hai người, có tình yêu? Tình yêu thật sự, sao có thể chết đi dễ dàng như vậy?".


Cô buông hạ mi mắt, nếu như là lúc thường ngày, cô chắc chắn sẽ không cùng Nam Dạ Tước nói nhiều chuyện như vậy, "Tôi chưa từng hoài nghi, tình cảm giữa hai chúng tôi".


"Vậy....Em lúc này hoài nghi anh ta".


Giọng điệu ung dung, Dung Ân trốn tránh, "Tôi không muốn nói".


"Được rồi", Nam Dạ Tước quả thật cũng không còn sức lực, "Tôi muốn ngủ".


"Không được", Bả vai Dung Ân đưa đẩy, không cho phép anh ngủ được.


"Yên tâm đi", người đàn ông cười miễn cưỡng "Tôi không dễ chết như vậy đâu".


Mặc dù anh đã đảm bảo là vậy, mặc dù biết anh đang mệt, Dung Ân vẫn không muốn anh nhắm mắt lại. Cuối cùng Nam Dạ Tước cũng hiểu, khi phụ nữ chán nản, thật sự phiền phức đến cỡ nào.


Bên ngoài, bầu trời cũng đã dần sẩm tối, nhưng Dung Ân không hề biết.


Cô co hai chân, bả vai lẫn cổ bắt đầu nhức mỏi, tự chịu khổ, là cô tình nguyện, cô vẫn luôn tin tưởng rằng, giữa lúc con người đang trong nghịch cảnh, sẽ tự nhiên sản sinh cảm giác muốn nương tựa vào nhau, cô không biết với Nam Dạ Tước, anh có cảm giác này hay không?


"Ân Ân?"


"Ừ?"


Cuộc đối thoại như vậy, trở đi trở lại, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần.


"Em có biết tín điều(điều đặt ra để tin theo) của tôi là gì không?".


"Là gì?"


"Người khác đánh tôi một quyền, tôi sẽ đâm người đó một dao, người khác đâm tôi một dao, tôi sẽ lấy mạng của người đó". Quả nhiên đủ tàn nhẫn.


"Làm người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép ai khác tùy ý ức hiếp".


Dung Ân vốn định cãi lại anh, nhưng nghĩ lại thôi, lúc này cũng chẳng thể làm gì, sao còn tốn sức giải thích dài dòng.


Cuối cùng Nam Dạ Tước đã mất sức không còn nói nổi, Dung Ân sợ rằng anh chịu đựng không nổi, cùng anh hàn huyên, nhìn cô luôn mồm đủ chuyện, người đàn ông dù rằng rất mệt mỏi, nhưng ý cười mỗi lúc một đậm hơn.


Hai người bọn họ, lần đầu tiên nói chuyện nhiều đến vậy. Bất luận bắt đầu ra sao, chí ít lúc này, ngay tại đây, hai người đang rất gần gũi và thân thiết.


Khi Lý Hàng dẫn người đến nơi, màn đêm đã buông xuống từ rất lâu, dò xét ngoài hang một hồi, Dung Ân đỡ Nam Dạ Tước ra ngoài.


Không được bao lâu, Lý Hàng dẫn người đến, khi nhìn thấy toàn thân Nam Dạ Tước đang chật vật, lếch thếch, anh ta cũng không bày ra vẻ gì ngạc nhiên gì, cởi áo khoác choàng lên người Nam Dạ Tước, cùng thuộc hạ, đưa anh và Dung Ân ra ngoài.


Khi Nam Dạ Tước được đưa vào bệnh viện, Hạ Phi Vũ nghe được tin ngay lập tức chạy đến trước cửa phòng cấp cứu, nét mặt cô ta lo lắng, sau khi nhìn đèn cấp cứu vẫn đang sáng, lúc này mới hạ mình, nhìn Dung Ân nói, "Qua đây".


Hai người đi tới chỗ rẽ ở hành lang, Dung Ân vừa dừng bước, liền nhận ngay một phát tát đáp thẳng vào mặt.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Thiên Văn

Thiên Văn

Những bí ẩn chưa được tháo gỡ, những nhân vật kì lạ xuất hiện trong tập một seri

20-07-2016 16 chương
Gấu Em Có Võ

Gấu Em Có Võ

Tên truyện: Gấu Em Có VõTác giả: thanhhpvn1Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn

18-07-2016 36 chương
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Anh và em sinh đôi

Anh và em sinh đôi

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng.

27-06-2016
Ly cà phê nhạt

Ly cà phê nhạt

Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía

30-06-2016

XtGem Forum catalog