"Sau nửa tiếng nữa sẽ tốt lên thôi", Dave thu dọn dụng cụ, "Đây chỉ là phản ứng phụ của phẫu thuật thẩm mỹ, chỉ cần tiêm thuốc là có thể bình phục".
bạn đang xem “Ám dục (18+) - Thánh Yêu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Dung Ân đi theo bác sỹ ra ngoài, cô đóng cửa, "Bác sỹ, Khuôn mặt của anh ấy, tại sao phải phẫu thuật?"
"Anh ấy bị tấn công bằng dao"
Xem ra, Diêm Việt không hề lừa dối cô, Dung Ân lấy ra từ trong ví, bên trong là ảnh trước đây của Diêm Việt, "Trước khi phẫu thuật, khuôn mặt anh ấy như vậy phải không?"
Dave cầm lấy tấm ảnh từ trong tay cô, suy nghĩ một hồi, "Vì lúc đó vết thương quá nặng, tôi cũng không nhớ rõ".
Dung Ân nhớ tới Diêm Việt từng nói anh điều trị ở nước ngoài, "Lúc đó, anh là bác sỹ mổ chính?"
"Không, tôi chỉ là trợ lý", Dave mỉm cười, cầm bức ảnh trả lại cho Dung Ân,"Sau này, tôi theo anh ấy về nước, thế nào, khuôn mặt hiện tại của anh ấy cũng không tệ hơn trước đây đúng không?"
Không một chút sơ hở, Dung Ân ngón tay vuốt vuốt tấm ảnh, rồi chạm vào khuôn mặt người đàn ông, cô không sao tưởng tượng được, Diêm Việt đã phải chịu đựng biết bao thương tổn, vú Lưu ở dưới lầu tiễn bác sỹ, Dung Ân đứng ở trên tầng, đóng ví da lại.
Theo hành lang, Diêm Việt không còn ở phòng của cách đây một năm, vô tình, Dung Ân đi ngang qua, cô nhớ lại, bên trong phòng có một ban công rất rộng, cả một giá sách màu xanh nước biển, đặc biệt được chuẩn bị cho cô.
Đứng ở cửa, rất nhiều hồi ức một lần nữa lại ùa về, cách một cánh cửa dày dặn, cô thoang thoảng còn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.
"Đừng làm ồn.....Trời ơi, em đang đọc sách...."
"Ân Ân, Ân Ân, Ân Ân, Ân Ân,....."
"Anh ồn ào chết đi được, đọc sách nhiều hại gì cơ chứ, để xem em ngăn cái miệng nhiều chuyện của anh....."
Dung Ân trong mắt ngân ngấn lệ, rõ ràng muốn khóc, nhưng lại vừa muốn cười, khóe miệng cong lên, rồi lại run rẩy. Vì sao cô lại có ảo giác, Diêm Việt như đang ở trong đó? Cô vươn tay, lòng bàn tay vừa chạm vào cánh cửa, chợt nghe thấy tiếng gọi lo lắng từ phía sau của vú Lưu, "Ân Ân!"
Cô dừng động tác, xoay người, "Vú Lưu".
"Cháu đứng đây làm gì?", Vú Lưu thần sắc có chút kì lạ, "Thiếu gia cũng đã đổi phòng, phòng này, bây giờ chỉ dùng để chứa đồ".
Dung Ân thu tay về, "Cháu chỉ vô tình đi ngang qua".
Vú Lưu cúi thấp đầu, trong mắt dường như che giấu điều gì, bà khẽ thở dài, kéo tay Dung Ân rời khỏi, sắc mặt khẩn trương, "Ân Ân, sau này lão gia vắng mặt, cháu qua đây nhiều một chút".
Đi tới phòng ngủ của Diêm Việt, Dung Ân nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy anh vẫn chưa tỉnh.
"Cháu ngồi ở đây, ta đi chuẩn bị bữa tối".
"Vú Lưu, không cần", Dung Ân nhìn vào trong phòng ngủ, nơi người đàn ông đang ngủ an tĩnh, "Anh ấy đã không còn việc gì, cháu cũng phải về thôi".
"Đã trễ thế nay", vú Lưu vẻ mặt thất vọng vỗ vỗ tay Dung Ân, "Nghe ta, ăn cơm tối rồi hãy về, cháu đi vào trong cùng thiếu gia, có cháu bên cạnh, ta cũng yên tâm hơn".
Nói xong, bà liền đi xuống lầu.
Ngồi xuống mép giường, chân Dung Ân vô tình đá phải tủ đầu giường, thói quen của anh vẫn như vậy, đồ đạc luôn tùy tiện để lộn xộn.
Dung Ân cúi lưng, vừa muốn đóng ngăn kéo tủ, liền trông thấy một bức ảnh ở trong góc, vì ánh đèn lờ mờ, cô không nhìn rõ được ngay.
Kéo ngăn kéo ra, Dung Ân cầm lấy tấm ảnh, hình ảnh rõ rệt hiện ra trước mặt, khiến Dung Ân thất kinh, hai tay run rẩy.
Sự việc hôm đó, cô nhớ rất kỹ. Một màn này, đã bao lần lặp lại trong giấc mộng của cô.
Đó là lần cô bị trói chặt, Dung Ân hai mắt đều bị che kín bằng vải đen, y phục bị kéo xuống quá bả vai, cổ và xương quai xanh, thậm chí còn lưu lại một dấu hôn đỏ hỏn, nhìn vào khung cảnh xung quanh, nơi đó có lẽ là một nhà kho bỏ hoang.
Trên gương mặt cô, dường như còn lưu lại khí băng lạnh toát ra từ bàn tay người đàn ông, Dung Ân đột nhiên cảm thấy hít thở khó khăn, cảm giác tức nghẹn, đè nén cũng trở lại.
Thế nhưng, tấm ảnh này tại sao lại có trong tay Diêm Việt?
Chương trước | Chương sau