XtGem Forum catalog
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 147
5 sao 5 / 5 ( 116 đánh giá )

Ám dục (18+) - Thánh Yêu - Chương 113

↓↓

Chỉ là,tại sao cô lại không cảm thấy đau?

bạn đang xem “Ám dục (18+) - Thánh Yêu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chính xác, một chút cũng không đau, chỉ là có trận gió thổi qua, tóc cô khẽ động mà thôi.


Cô run rẩy mà mở mắt ra. Cô không nhìn thấy vẻ mặt của Nam Dạ Tước lúc này, anh cúi thấp đầu, mái tóc màu đỏ rượu cụp xuống, bày ra vẻ chán chường cùng suy sụp tinh thần, khóe miệng anh mím rất chặt. Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, Dung Ân nhìn thấy trên mặt của anh, từng dấu tay đỏ tươi in hằn, cái tát này, so với lực tay của cô nặng hơn nhiều, một nửa khuôn mặt của anh cũng sưng lên, những dấu vết đó, giao thoa với dấu vết lưu lại của Dung Ân, toàn bộ chiếm cứ ở gò má tinh sảo mà hoàn mỹ của Nam Dạ Tước.


Cô khẽ mở miệng, hoàn toàn không kịp phản ứng.


Nước mắt thật vất vả kìm nén lã chã rơi xuống, Dung Ân không biết vì sao tim mình lại co rút đau đớn đến như vậy, ánh mắt Nam Dạ Tước tối tăm, nhìn thật sâu vào ánh mắt cô một cái, cầm lấy chén trên tủ đầu giường, đi ra ngoài.


Dung Ân hai chân cong lên, trước ngực còn có cháo trắng, cô thấy người đàn ông mở cửa phòng, trên hành lang đèn thủy tinh chiếu vào, chỉ là vài giây, liền tối sầm lại.


Cô thà rằng cái tát kia là đánh ở trên mặt mình, để cô nếm thử, cái gì là đau.


Vương Linh không có xuống lầu, liền canh giữ ở ngoài cửa, khi nhìn thấy khuôn mặt của Nam Dạ Tước, rõ ràng hoảng sợ, " Thiếu gia, cần gọi anh Từ đến không?"


Trận cãi vả kịch liệt kia, cô nghe thấy được.


Cô cho là Dung Ân tát Nam Dạ Tước hai cái, người đàn ông này, đến bất cứ nơi đâu đều là tiêu điểm, quen được chào đón hăm hở, nhưng sao anh lại có thể nhẫn nhịn đến như vậy trước một người phụ nữ.


Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là anh yêu cô, hơn nữa còn là vô cùng yêu người phụ nữ ở bên trong kia.


Vương Linh không hiểu gút mắt trong đó, nhưng mà vào lúc này, cô cảm thấy Dung Ân quá mức tàn nhẫn, nhẫn tâm tổn thương như vậy, thì ngay cả cô cũng không dám nhìn nữa.


Người đàn ông đem chén đặt ở trong tay cô, " Không cần"


Anh lách người đi xuống dưới lầu, vòng qua phòng khách đi tới quầy bar, bên trong có rượu quý của anh.


Hennessy nguyên chất thơm nồng, chất lỏng màu nâu nhạt đảo quanh trong ly rượu, ngón tay người đan ông cầm ly rượu, khẽ nghiêng, một hơi cạn sạch.


Rượu chạy thẳng vào dạ dày, nóng cháy làm anh khẽ nhíu mày, Nam Dạ Tước lại rót một ly, nơi cổ họng nhẹ cuộn, chất lỏng màu nâu nhạt không kịp nuốt xuống, tràn khắp khóe miệng.


Đây không phải là nước, đây là rượu mạnh, Vương Linh đứng trong phòng khách, mặc dù lo lắng, nhưng vẫn không dám tiến lên, cầm lấy chén đi vào phòng bếp.


Dáng vẻ đó, ở trong phòng khách, lộ ra vẻ tiêu điều mà tịch mịch.


Nam Dạ Tước khui mở chai rượu, anh muốn uống thật say, nhưng trong đầu anh lại thanh tĩnh hơn bất kỳ lúc nào khác, bước đi có chút lảo đảo, anh lên lầu, trong con ngươi đen tuyền lóe lên.


Nếu như muốn hận, thì hãy hận thật sâu.


Không bao lâu, Vương Linh nghe trong phòng ngủ trên lầu truyền đến tiếng thét chói tai của Dung Ân, cô vội vàng đi ra phòng bếp, trên ghế sa lon Dạ Dạ hai tai cũng dựng đứng lên, cũng không ầm ĩ náo loạn.


Trên giường lớn kingsize, hai thân thể quấn lấy nhau, Dung Ân không ngừng giãy dụa " Đừng chạm tôi, anh cút ngay..."


Nam Dạ Tước đè lại hai vai của cô, đem cô ép vào trong giường lớn, Dung Ân hai chân bị đè nặng, không thể nhúc nhích, Nam Dạ Tước khom lưng xâm nhập vào giữa hai chân cô. Cô giãy dụa không được, chỉ có thể khóc van xin" Không được, anh thả tôi ra, không được.."


Khi người đàn ông tiến vào, không hề có khúc dạo đầu, thân thể cô liền không thể tiếp nhận được, Dung Ân gào thét, đau đớn thét chói tai, bàn tay Nam Dạ Tước che miệng của cô, hạ eo xuống " Ân Ân, Diêm Việt ở trên thiên đường rồi, đáng tiếc em không thể lên, linh hồn của em đã bị tôi nhuộm đen, hay là, cùng tôi xuống địa ngục đi"


Dung Ân nghẹn ngào bị bàn tay anh bụm lại, cô vung nắm đấm ở trên thân người đàn ông, có lẽ trong lời nói Nam Dạ Tước đã kích động đến cô, Dung Ân cũng không nói lời nào, chẳng qua là không ngừng đánh anh.


Kể từ đêm đó, sau khi anh làm cô bầm tím, Nam Dạ Tước đã không có đối xử với cô quá cường bạo,nhưng mà...


Đêm nay thì khác.


Người đàn ông đứng dậy,hai tay giữ lấy chân Dung Ân, anh mỗi lần tiến vào, đều khiến cô tê tâm liệt phế.


Nam Dạ Tước khẽ lui ra ngoài, khóe mắt lạnh lùng liếc về phía Dung Ân " Em không phải nói, Diêm Việt đang ở bên cạnh sao? Được..."


Người đàn ông chợt dùng sức xông vào " Vậy hãy để cho hắn xem một chút, em ở dưới thân của tôi như thế nào mà phải thét chói tai liên tục, Ân Ân, kêu cứu mạng cũng vô ích, hắn đã chết, hóa thành tro bụi.."


"A —— "


Dung Ân hai tay bụm mặt, cô cảm giác như mình sắp chết, không riêng thân thể mà mọi nơi đều đau, ngay cả linh hồn cũng vậy giống như là bị lăng trì, Nam Dạ Tước vuốt ve, làm cô ghê tởm cùng run rẩy, anh động tác điên cuồng, giống như muốn xé nát cô. Người đàn ông sau khi phóng thích, nhẫn tâm đẩy cô ra, liền không hề quan tâm.


Dung Ân buông hai tay, cô không ngừng khóc, đôi mắt trong suốt kia hôm nay đã bị thù hận che lấp, Nam Dạ Tước nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, mục đích của anh rõ ràng đã đạt được, nhưng anh khuây khỏa không được.


Có ai hi vọng, bị chính người mình yêu căm hận chứ??


Nhưng bọn họ lại dùng cách này ở bên nhau, dường như vĩnh viễn chỉ có thể như vậy.


Anh mặc quần áo chỉnh tề, đứng dậy đi về phía cửa, đem Dung Ân một mình ném ở trong phòng. Lầu dưới, bên trong phòng khách, Vương Linh đang cho Dạ Dạ ăn, tiểu tử này mấy ngày qua ăn uống cũng không tốt, không chịu ăn.


" Thiếu gia"


Nam Dạ Tước đem một cái chìa khóa trong tay giao cho Vương Linh, đây là chìa khóa mở cái xích ngang hông của Dung Ân, " Cô ấy ngày nào đó nghĩ thông suốt, thì cô cởi bỏ ra"


" Vâng"


Nam Dạ Tước tin tưởng, chính cô sau khi nghĩ thông suốt, sẽ đi ra.


Vị đắng chát lan đến khóe miệng anh, đoạn đường của hai người, quả thật là tối đen như mực, khi nào mới có ánh mặt trời chiếu vào đây??


Có lẽ, không có nữa rồi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Nhật ký của tử thần

Nhật ký của tử thần

19:00 pm Việt Nam. Chỉ khẽ lắc mình trong vòng nửa cái chớp mắt Y đã đằng không lơ

23-06-2016
Ngã rẽ

Ngã rẽ

Đúng thế, nhưng là bắt đầu với anh, còn em thì mệt mỏi lắm rồi. Tô muốn rên lên.

01-07-2016
Thư tình viết muộn

Thư tình viết muộn

Sống với nhau hơn 60 năm, "sáu mươi năm cuộc đời" được 14 mặt con mà mình chưa bao

30-06-2016
Trả ơn

Trả ơn

Người bán rùa lòng dạ đen tối ấy tuy có một vạn đồng bỏ túi nhưng nhà bị ăn

29-06-2016
Con cáo và cái bóng

Con cáo và cái bóng

Một con cáo tinh thần đang vui vẻ thèm ăn rời hang đi tìm mồi. Khi nó chạy, nắng

24-06-2016
Để con đừng đau

Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho

24-06-2016