Đợi sau khi hắn tới gần thấy rõ khuôn mặt nữ tử, Tống Mạch khiếp sợ khựng bước chân, nàng, tại sao lại ở chỗ này?
bạn đang xem “9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Vừa mừng vừa lo, mừng là vì nàng vẫn chưa ở chung với nhị đệ, lo là thân thể của nàng!
“Hải… Đệ muội, muội không sao chứ?” Hắn không dám tới gần, cách vài bước gọi nàng.
“Nhị gia?” Đường Hoan nhẹ nhàng cọ xát mặt cỏ, vừa cởi xiêm y của mình, vừa quay đầu nhìn hắn, ánh mắt mê ly thở gấp hổn hển: “Nhị gia, chàng nhanh như vậy đã trở lại.., ừm, Nhị gia, ta nóng quá, thật là khó chịu.., cả người chẳng còn sức lực… Nóng quá…” Nói xong, mở rộng áo, lộ ra áo ngực hồng nhạt bên trong.
Mắt thấy nàng còn muốn cởi tiếp, Tống Mạch cũng không còn cách nào đứng xem nữa, chạy tới ngồi xổm xuống, trước giúp nàng bọc thật chặt xiêm y, bàn tay to đặt lên trán nàng: “Đau đầu sao? Có phải bị bệnh hay không?”
“Ừm…” Đường Hoan nắm lấy tay hắn đặt về phía ngực mình, nhắm mắt lại cầu hắn: “Nhị gia, tay chàng mát quá, sờ ta, ừm, sờ ta giống như tối hôm qua vậy, ừm… Đừng trốn, Nhị gia tốt, ta khó chịu muốn chết…” Dựa sát vào cánh tay của hắn, nàng ngã trong lòng hắn, hai tay ôm lấy thắt lưng hắn sờ loạn, hai luồng đẫy đà trước ngực tì lên cọ cọ vào hắn, môi không ngừng cố gắng hôn lên cổ hắn.
“Hải Đường, đừng như vậy, muội, muội có phải ăn phải thứ gì hay không?” Tống Mạch đẩy nữ nhân rõ ràng đang không bình thường này ra, một tay nhanh nhẹn ngăn cản hai tay của nàng tiếp tục cởi quần áo, một tay ấn bả vai nàng không cho nàng tới gần mình.
Đường Hoan khó nhịn giãy dụa, cánh tay không động đậy được, nàng vô lại ngã trên mặt đất, chen chân vào khoá chặt nam nhân, kẹp hắn cọ sát đi cọ sát lại, trong miệng trả lời mơ hồ không rõ: “Ăn cái gì? Không có.., ta chỉ uống trà chàng rót… A, Nhị gia, chàng mau ôm ta một cái, như vậy thật là khó chịu… Nhị gia, ta muốn chàng, còn muốn chàng hôn phía dưới ta, ngứa quá, chàng mau hôn nhẹ giúp ta… Nhị gia tốt, cho ta…”
Nghe nữ nhân yêu mến nói trắng ra, chân nàng lại còn không ngừng ngoắc lấy hắn, thân thể Tống Mạch lập tức nổi lên phản ứng, dục. hỏa đốt người. Càng tăng lên có thể sánh bằng dục. hỏa, là lửa giận!
Nhị đệ vậy mà bỏ thuốc nàng!
Nàng cũng đã bằng lòng chấp nhận gã, tại sao nhị đệ còn có thể làm ra loại chuyện này!
Đây là đối xử tốt với nàng trong miệng nhị đệ, đây là hứa hẹn của gã sao?
Tống Mạch chợt ôm lấy người, ánh mắt lạnh như băng đảo qua đường đi, đi về phía ngược lại. Không thể trở về, theo như lời vừa rồi của nàng, nhị đệ hẳn là rất nhanh sẽ trở lại, trên đường hai người vô cùng có khả năng đụng phải. Chuyện cho tới bây giờ, hắn không có khả năng sẽ giao người cho nhị đệ, nhị đệ khẳng định không thuận theo, ầm ỹ lên khiến cho hạ nhân chê cười. Hắn mang nàng tránh một lát trước, chờ sức lực của nàng trở lại, ngày mai sẽ đưa nàng trở về Trình gia.
Hắn nghĩ thì đẹp đấy, nhưng nữ nhân trong ngực không phối hợp.
Bởi vì hai tay hắn đều bận rộn nên không có cách trói buộc được nàng, bàn tay nhỏ bé của Đường Hoan dễ dàng thò vào trong lòng hắn, sờ cổ hắn xoa lồng ngực hắn sờ lưng eo của hắn, sờ soạng khiến nam nhân nhiều lần thiếu chút nữa mất lực ngã xuống. Tống Mạch đầu đầy mồ hôi, thấp giọng cầu nàng đừng lộn xộn. Đường Hoan làm sao nghe lọt, không những không dừng tay, còn hất tung cái áo của hắn, môi cũng hôn lên.
“Nhị gia, muốn ta, thật là khó chịu. ….” Nàng dùng sức mút lồng ngực rắn chắc của hắn, mút không ra, chỉ để lại vết đỏ khắp nơi. Tay trái thì sờ từ mặt đi xuống thắt lưng hắn.
Tống Mạch không có cách nào ngăn cản nàng lại không thể thật sự để cho nàng nắm được, nhìn bốn phía xung quanh, chạy thật nhanh về phía một bụi hoa cao hơn nửa người, sau đó ngồi xếp bằng ôm thật chặt người vào trong ngực, nắm tay nàng an ủi nàng: “Hải Đường nhịn một chút, nhịn một lát là được.., nghe lời…”
“Nhị gia, Nhị gia, nơi này cứng quá thoải mái quá…” Đường Hoan nhắm mắt lại, tay bị nắm lấy rồi, nàng dùng ngực cọ hắn, cái mông bên dưới cọ qua cọ lại vào cái vật tốt đang chống lên nàng kia, rõ ràng cảm nhận được hắn càng lúc càng lớn, “Nhị gia, chàng mau cho ta, ta muốn chết, khó chịu chết mất…”
“Hải Đường!”
Tống Mạch không thể chịu được nàng cầu xin như vậy, dày vò hồi lâu, rốt cục vẫn là cúi đầu che kín môi nàng, một tay ấn thật chặt người vào trong ngực, một tay nâng mông nàng không cho nàng tiếp tục cọ hắn, ý đồ dùng biện pháp này giúp nàng nhịn xuống. Nhưng cứ như vậy, hắn cũng càng thêm cảm nhận được rõ ràng bộ ngực vừa lớn vừa mềm của nàng, còn có bộ mông tròn trên tay hắn kia càng ngày càng hấp dẫn hắn véo một cái. Từng màn tối hôm qua hắn cố ý quên lãng một lần nữa nổi lên trong lòng…
Ngón tay đột nhiên chạm phải một tia lạnh, Tống Mạch kinh hãi, chính là nữ nhân trong lòng lui về phía sau, đưa nơi đó đến trong tay hắn.
“Nhị gia, tiến vào, cắm nơi đó của chàng vào. Tiến vào, ta muốn, thật là khó chịu.., chết mất…” Thừa dịp hắn thất thần, Đường Hoan né tránh miệng hắn, ghé vào lỗ tai hắn cầu xin gần như khóc.
“Hải Đường…” Tống Mạch trán nổi gân xanh, hắn là thật sự chịu không nổi nàng như vậy.
“Nhị gia, tiến vào, cầu chàng …” Đường Hoan biết hắn đã sắp sụp đổ rồi, bèn ngậm vành tai hắn mút đi mút lại. Mới mút được hai cái, nam nhân đột nhiên cởi quần nàng xuống, môi lưỡi cũng một lần nữa phủ đi lên. Đường Hoan mừng rỡ, giãy dụa muốn ngồi vào trên đùi hắn, dù sao nằm nghiêng như vậy không dễ làm chuyện. Nhưng lồng ngực nam nhân đè ép nàng thật chặt không cho nàng đứng lên, Đường Hoan đang nghi hoặc tư thế này hắn có thể đi vào tới đâu, bàn tay to của Tống Mạch không hề báo trước úp vào nơi đó của nàng, sau đó, một ngón tay thử thăm dò đâm vào.
“Ưm…” Đường Hoan không tự chủ được ngửa đầu.
Tống Mạch sợ nàng đau, dừng một lát mới từ từ rút ra. Cắm vào, chỉ ở chỗ nông cũng không đi sâu vào, sau khi đi ra cũng không vội mà đi vào, mà là dọc theo cái khe kia lên xuống vỗ về chơi đùa, giống như tối hôm qua dùng lưỡi hôn nàng như vậy. Nàng khó chịu, nàng muốn để hắn đi vào, nhưng sao hắn có thể? Không nói tới tới thân phận, làm sao hắn có thể thừa dịp nàng mất đi lý trí mà muốn nàng? Tống Mạch cố nén, chỉ cần làm cho nàng trút ra, dược tính chắc hẳn sẽ giải được?
Đường Hoan muốn kháng nghị, nhưng thiên phú của nam nhân này cũng không tệ, làm vài cái đã nắm giữ kỹ xảo, hiện tại nàng căn bản không cần giả vờ, khó kìm lòng nổi vặn vẹo run rẩy ở trong lòng hắn . Hơn nữa, cho dù nàng muốn bảo hắn đổi thành thứ đó tiến vào, nàng cũng không có cách nào mở miệng. Tống Mạch dường như sợ nàng nói chuyện, ngậm lưỡi nàng không ngừng dây dưa, Đường Hoan bị hắn kích thích cả hai đầu trên dưới khiến nàng mịt mờ như đi trong rừng rậm, cũng sắp không phân rõ phương hướng rồi.
Nửa người trên bị hắn giam cầm, chỉ có chân vẫn còn tự do, cong lên lại duỗi ngang, duỗi ngang lại cong lên… Một đôi giày thêu gấm đỏ khó nhịn cọ sát cỏ xanh dưới chân, đạp lún một mảng… Động tác của nam nhân càng lúc càng nhanh, cặp chân nhỏ kia đạp cũng càng ngày càng nhanh, phát ra tiếng vang ma sát không cách nào hình dung, cùng xen lẫn trong tiếng nước đảo ngày càng rõ ràng.
Cho đến một lúc, có tiếng bước chân vội vàng chợt chen vào, tiếng nước im bặt lại.
Tống Mạch cứng đờ, nhị đệ đến!
Hắn vội vã muốn mặc quần áo cho nàng.
Đường Hoan mới không cần!
Mắt thấy sắp đến giây phút quan trọng rồi, làm sao hắn có thể dừng lại đúng lúc này chứ? Nếu muốn chơi, dứt khoát chơi lớn một chút mới được, dù sao khẳng định bây giờ Tống Mạch muốn ôm nàng trốn đi, vậy, vậy vừa trốn vừa muốn đi!
Quần, giầy ngay từ lúc giãy dụa vừa rồi đã rơi xuống, Đường Hoan cũng lười quản, trực tiếp giang chân ngồi ở trên đùi nam nhân, ôm cổ hắn tiếp tục cọ: “Nhị gia, Nhị gia đừng ngừng, ta còn muốn, cho ta mau lên!”
Tiếng bước chân ngày càng gần, Tống Mạch căn bản không có thời gian khuyên nàng, hơn nữa thần chí của nàng không rõ, nhất định cũng sẽ không nghe hắn. Ánh mắt nhìn quét một vòng, Tống Mạch dùng quần của nàng bao qua loa đôi giày thêu nhét vào giữa nàng và hắn, hai tay nâng bộ mông dính đầy ẩm ướt của nàng, đột ngột đứng dậy, khom lưng chạy về phía trước. Sắc trời tối sầm, phía trước có cây cối che lấp, chỉ cần hắn vòng đến núi giả bên kia, thì có thể né tránh nhị đệ đi về sân trước, đến lúc đó trốn vào thư phòng giả bộ ngủ là được.
“Nhị gia, nhanh chút tiến vào…” Chờ sau khi hắn nâng người lên, Đường Hoan vừa kẹp chặt hai chân lấy thắt lưng hắn, vừa vặn vẹo.
“Đừng lên tiếng!” Bộ ngực của Tống Mạch phập phồng kịch liệt, như bây giờ, hắn không có cách nào chặn miệng nàng rồi.
“Vậy chàng tiến vào, ta sẽ không lên tiếng.” Đường Hoan nói đứt quãng, phía dưới để lên chuyển động vòng quanh cái vật vẫn còn chống lên của hắn kia.
“… Cho nàng!” Tống Mạch vừa muốn tránh né người đuổi theo phía sau, vừa muốn nhìn chằm chằm con đường phía trước tránh cho bị vấp, căn bản không có tinh lực đối phó nàng, nghe nàng không ngừng cầu xin, hắn vừa sốt ruột vừa giận dỗi chuyển một bàn tay đến giữa hai chân nàng, vươn một ngón tay đưa vào. Bởi vì hai người đều đang xóc nảy, một cái đưa vào này đưa không có nắm giữ tốt độ mạnh yếu, sâu.
Có chút đau, nhưng là quá kích thích!
Không để ý nam nhân ngu ngơ trong chốc lát, Đường Hoan cắn hắn hơi mở rộng vạt áo, ôm cổ hắn tự mình chuyển động lên xuống. Loại động tác này rất cần thể lực, nhưng khó có khi gặp được nam nhân cường tráng như vậy, khó có khi gặp được loại kích thích vụng trộm bị người đuổi theo như thế này, làm sao Đường Hoan có thể mất hứng ở trên người mình? Chân đã mỏi nhừ, nàng vẫn kẹp lấy thắt lưng hắn kẹp lấy tay hắn thật chặt, không để cho mình ngã xuống.
Tống Mạch sức lực đúng là lớn, nhưng ôm một người như vậy, khẳng định chạy không bằng Tống Lăng. Khi chạy đến gần núi giả, hai bên đã rất gần rồi, hoàn toàn là nhờ bóng đêm mới có thể che giấu khuôn mặt.
Nhìn bóng dáng chật vật mơ nhạt phía trước, Tống Lăng biết rõ còn cố hỏi: “Đằng trước, mau dừng lại cho ta, có gan ở bên ngoài làm loại trò này, sao không có can đảm lộ diện!”
“Nhị gia, mau trốn đi, đừng để cho đại ca thấy chúng ta!” Đường Hoan sắp không được, nhưng vẫn không quên tiếp tục diễn trò, thở gấp thúc giục Tống Mạch. Nàng cần hắn thả nàng xuống, cần hắn dùng lực làm nàng, về phần bị Tống Lăng bắt được thì làm sao bây giờ, bây giờ nàng không có tâm tư nghĩ tới, dù sao nàng đã bắt được trái tim Tống Mạch, không sợ hắn chạy trốn.
Tống Mạch cũng không duy trì được nữa rồi, vội vàng chạy vào núi giả, ở trong núi đá hình thù kỳ quái tìm kiếm chỗ ẩn thân.
Thật vất vả tìm được rồi, hắn ôm nàng nhảy qua. Biết nàng sắp đến rồi, đồng thời cũng sợ nàng lại phát ra âm thanh, Tống Mạch hơi đặt ở trên người nàng hung hăng ngăn chặn miệng nàng, ngón tay liên tiếp rút ra làm vài lần thật sâu, mong đợi giải dược tính của nàng sớm một chút. Nàng an phận rồi, hắn lập tức đi ra ngoài ngăn lại Tống Lăng, chỉ cần không bị Tống Lăng nhìn thấy hai người như vậy, việc này có thể toàn vẹn trôi qua.
“Ha ha, lúc này còn không quên làm chuyện đó, lá gan thật sự là không nhỏ nhỉ, đi ra, Nhị gia tâm tình tốt, có lẽ sẽ tha cho các ngươi một lần.”
Giọng nói Tống Lăng đột nhiên truyền đến, Đường Hoan căng thẳng trong lòng, vừa vặn bị hắn đặt trong chỗ tuyệt diệu, nức nở một tiếng, run rẩy trút ra.
Tống Mạch cứng ngắc cả người, cuối cùng, vẫn là tránh không thoát sao?
Chợt, trong bóng tối lần lượt truyền đến tiếng nam nhân kinh hô cùng tiếng “bụp” trầm đục, ngay sau đó không có tiếng động gì nữa, thay vào đó là khoảng im lặng khá dài không nên có.
Trong lòng trào lên bất an khó hiểu, Tống Mạch bỏ nữ nhân không ngừng thở dốc trong lòng xuống, chạy về phía bên kia.
Hắn thấy một người nằm úp sấp trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
“Nhị đệ!”
Tống Mạch nóng lòng tới đỡ gã, bàn tay chạm đến đầu Tống Lăng, thì chạm phải một mảng ấm nóng.
Hết sức khiếp sợ hoảng hốt, hắn nghe thấy giọng nói suy yếu của nàng: “Ngươi gọi gã là nhị đệ, ngươi, ngươi là, đại ca?”
Chương trước | Chương sau