XtGem Forum catalog
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 138
5 sao 5 / 5 ( 117 đánh giá )

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Chương 49

↓↓
Bên kia, động tác trên tay Tống Mạch không ngừng, nụ cười trên môi lại càng lúc càng lớn.

bạn đang xem “9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hoàng hôn ngày hôm sau, Tống Mạch giao đèn lồng đặc biệt che lại cho Phó Ninh, để cho hắn đi xuống trước. Chờ Phó Ninh đi rồi, hắn xoay người, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú vào tiểu đệ tử ở bên trong cửa: “Tiểu Ngũ đừng nóng vội, sư phụ đấu đèn xong sẽ trở về đón con.”

Đường Hoan ngoan ngoãn gật đầu, nàng một chút cũng không vội.

Tống Mạch có chút không nỡ, nhưng lại không thể giùng giằng thêm, xoa xoa đầu nàng, “Được rồi, Tiểu Ngũ đóng cửa lại đi, sư phụ đi đây.”

Đường Hoan lưu luyến liếc hắn một cái rồi chậm rãi đóng cửa lại.

Tống Mạch tiếp tục đứng ở cửa một lát, lúc này mới thu lại tâm tình, sải bước đi. Đi ra khỏi nhà trọ, hắn không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn, vừa đúng lúc thấy Tiểu Ngũ của hắn đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía bên này. Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Tống Mạch dâng lên cảm giác vui sướng ấm áp không thể nào nói rõ, nếu không phải sợ bị Phó Ninh nhìn ra, hắn thật sự muốn nhìn Tiểu Ngũ thêm vài lần.

Thật ra Đường Hoan chỉ muốn xác định xem Tống Mạch đã thật sự rời đi chưa hay không thôi.

Tận mắt nhìn hai thầy trò kia đi xa, Đường Hoan lập tức đóng cửa sổ lại, thay bộ váy trắng nàng lén mang tới. Vẽ lông mày trang điểm một hồi, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối sầm, từ cửa sổ nhìn xuống, cả con phố đèn đuốc sáng trưng. Đường Hoan cười vui vẻ lấy một con dao nhỏ sắc bén giấu trong tay áo, phòng ngừa bất trắc, sau đó vui vẻ bước xuống lầu.

Tống Mạch, đêm nay ngươi đừng hòng thoát được!

~

Trên đường cái ngập đầy tiếng nói chuyện cười đùa vui vẻ của mọi người, bởi vì hôm nay là ngày vui hiếm có, các cô nương ngày thường đều bị giữ ở nhà cũng được cho phép ra khỏi cửa. Cô nương nhà nghèo không có gì đáng chú ý, phần lớn đều dắt theo đệ đệ muội muội đi dạo, thỉnh thoảng cũng có gặp gỡ cùng nam tử hợp ý. Tiểu thư phú quý nhà người ta thì phải chú ý một chút, trên đầu đội mũ sa, sợ bị người ngoài nhìn thấy dung mạo.

Nếu còn có võ công trong người, Đường Hoan mới không ngại bị người bên ngoài nhìn, nhưng bây giờ lẻ loi một mình, võ công thì mất hết, nàng sợ chọc phải phiền toái, sau khi ra khỏi cửa liền mua một cái mũ sa trắng đội đầu ở một quán nhỏ gần nhà trò, đội ở trên đầu. Khỏi nói, mặc dù nhìn mọi thứ có chút mơ hồ, nhưng lại có một loại tư vị rất khác.

Cứ như vậy, Đường Hoan vừa đi dạo vừa chơi đùa, chậm rãi đi bộ về phía thưởng đăng lâu.

Nàng từng nghe Tống Mạch nói, đấu đèn không nhanh như tưởng tượng, đầu tiên là một nhóm lão sư phụ làm đèn từ đầy sân đèn lồng chọn ra mười lăm cái đèn lồng, sau đó chủ nhân đèn lồng tự mình xách đèn đi đến thưởng đăng lâu. Bởi vì vùng này từ trước đến giờ coi trọng ngắm đèn, cho dù là quan viên hay dân chúng, đều có chút kiến giải với đèn lồng, bởi vậy bình phán đèn lồng đều là quan dân cùng vui.

Thưởng đăng lâu chia thành ba lầu, trần giữ lầu một là một lão thọ tinh ở trong vọng tộc vùng này, từ 15 cái chọn ra mười cái đưa lên. Lầu hai là cử nhân tài tử, bọn họ lại chọn ra năm cái. Lầu ba do Tri phủ đại nhân trấn giữ, cùng vài vị quan viên chọn chung ra ba giải đầu, trao tặng phần thưởng.

Khi Đường Hoan rẽ đến con phố có thưởng đăng lâu nằm ở đó, xa xa đã trông thấy rất nhiều người vây dưới lầu, ba vòng trong ba vòng ngoài, chật như nêm cối.

Nàng không chen vào mà đứng ở bên ngoài đám người xem náo nhiệt.

Hai lầu dưới, chỉ có đèn lồng bị đào thải mới có thể được treo lên cho dân chúng vây xem bình phán, tất nhiên là không có Tống Mạch rồi.

Có lẽ là bị lây nhiễm bởi cảm xúc của mọi người xung quanh, Đường Hoan không khỏi cũng có chút mong đợi.

Đèn của Tống Mạch, nàng thật đúng là chưa có xem qua. Bởi vì hắn làm bức tranh của nàng bị hỏng, Đường Hoan tức giận với hắn, hắn càng dụ dỗ nàng xem, nàng càng không xem, chơi xấu ở trên giường không để ý tới hắn. Chờ buổi tối lúc đi ngủ được hắn dỗ hết giận, nàng muốn nhìn rồi, thì hắn đã bọc đèn lồng lại, không cho nàng mở ra.

Đúng là tên nam nhân keo kiệt!

Nàng tới không tính là sớm, chưa được bao lâu, lầu ba đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.

Đường Hoan không tự chủ được ngẩng đầu lên.

Mơ mơ hồ hồ không thấy rõ lắm, nàng vén sa mỏng trước mặt lên, thấy Tống Mạch. Hắn xách theo đèn lồng, đứng cùng bốn người khác, chờ Tri phủ đại nhân từ từ thưởng thức.

Nhưng Đường Hoan không nhìn cái đèn trong tay hắn, ánh mắt nàng quăng về phía cô nương váy trắng bên cạnh Tống Mạch, đó chính là Trương tiểu thư sao? Có lẽ là cuộc thi lần này Trương gia đứng thứ hai, bởi vậy nàng ta đứng ở bên cạnh Tống Mạch?

Nam vân đạm phong khinh ôn nhuận như ngọc, nữ mặt mày như họa thanh lệ như lan.

Song song đứng chung một chỗ như vậy, nhìn thật đúng là… chướng mắt mà.

Nghe mọi người vây quanh phía dưới khen hai người trai tài gái sắc, Đường Hoan khẽ cười, lấy mũ sa xuống quẳng sang một bên rồi cứ vậy ngửa đầu, cách một đám dân chúng ồn ào, cách bóng đêm được đèn đuốc chiếu rọi mà trở nên mông lung mềm mại, từ xa xa ngóng nhìn nam nhân kia.

Tống Mạch, ngươi có nhìn thấy ta không?

Trên lầu, Tri phủ đại nhân đã dẫn đầu đi tới, đang bình luận thưởng thức đèn lồng của Trương gia.

Là một sư phụ làm đèn, Tống Mạch đối với tay nghề của mình có lòng tin, nhưng cũng sẽ không cuồng vọng đến mức coi rẻ tất cả. Đèn của người bên cạnh, hắn cũng sẽ xem cũng sẽ suy nghĩ, bởi vậy mặc kệ người bên cạnh là nam hay là nữ, khi Tri phủ đại nhân bắt đầu bình luận một chút, hắn đều không tự chủ được nghiêng tai lắng nghe.

Đang nghe được một chút, hắn dường như cảm nhận được, nhìn về phía dưới lầu.

Mới liếc thấy một vạt áo màu trắng, tay xách đèn bất chợt trở nên căng thẳng. Tống Mạch khiếp sợ nhìn Tiểu Ngũ của hắn, sao nàng lại ở đây, lại còn là dáng vẻ trong trang phục nữ nhi này?

Đường Hoan thấy nam nhân đã chú ý tới mình thì nở một nụ cười rạng rỡ với hắn rồi xoay người rời đi.

Đã trễ thế này, nàng là một cô nương miệng không thể nói, còn muốn đi đâu?

Nàng không sợ gặp phải nguy hiểm sao?

“Đại nhân, Tống mỗ có việc đi trước một bước, xin lỗi không tiếp được.” Tống Mạch bồi tội với Tri phủ đại nhân, xoay người giao đèn lồng cho Phó Ninh chờ ở bên trong, vội vàng xuống lầu, để lại mọi người trên lầu hai mặt nhìn nhau.

Nhưng bọn họ nghĩ cái gì, Tống Mạch không cần biết! Bây giờ hắn chỉ muốn tìm được Tiểu Ngũ của hắn, hung hăng mắng nàng một hồi, xem nàng còn dám lại lén chạy ra ngoài không!

Nam nhân mặt lạnh bước nhanh xuyên qua đám người, ánh mắt theo sát bóng dáng áo trắng trong tầm nhìn, cuối cùng, dừng lại dưới gốc cây liễu ven đường.

Hắn thấy Tiểu Ngũ của hắn dựa vào thân cây, cúi đầu, trong tay quấn một cành liễu xoay trái xoay phải. Thấy không rõ vẻ mặt của nàng, hắn bước nhanh tới, nắm lấy tay nàng, hô hấp bởi vì đi quá nhanh mà có chút không ổn định: “Không phải bảo con ở khách điếm chờ ta sao?” Chạy đến như vậy, nàng có biết hắn lo lắng biết bao nhiêu không!

Đường Hoan ngửa đầu nhìn hắn, dùng môi ngữ hỏi hắn: sư phụ, là Tiểu Ngũ xinh đẹp, hay Trương tiểu thư kia xinh đẹp?

Đôi mắt thấp thỏm, dáng vẻ đáng thương, Tống Mạch đầy bụng lửa giận thoáng cái biến mất.

Sao nàng lại ngốc như vậy chứ?

Hắn không kìm lòng được ôm lấy eo nàng, cúi đầu hôn lên đôi mắt nàng, thanh âm khàn khàn dịu dàng nói: “Đừng nói Trương tiểu thư Lý tiểu thư gì đó, dù có là tiên nga trên mặt trăng hạ phàm, ở trong mắt sư phụ, cũng không bằng nửa phần Tiểu Ngũ.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Ba đồng xu

Ba đồng xu

Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý

26-06-2016
Có khi nào mẹ quên con?

Có khi nào mẹ quên con?

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian,

01-07-2016
Cái nắm tay siết

Cái nắm tay siết

Đã một thời gian rất dài San không gặp lại Nam, nhưng tình yêu trong San có vẻ chưa bao

24-06-2016
"Anh có nhớ em không?"

"Anh có nhớ em không?"

Hãy cứ kiên trì thương, kiên trì yêu một người; dù cho có đôi khi người đó không

25-06-2016
Mùa hè năm đó

Mùa hè năm đó

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một

24-06-2016