XtGem Forum catalog
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 138
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Chương 35

↓↓
Hắn cũng không rõ vì sao mình lại không ngủ được, không hiểu vì sao vừa rồi nghe thấy tiếng động ở bên kia, cả người liền cảm thấy phiền chán. Hắn chán ghét quả phụ không tuân thủ nữ tắc cách vách dám câu tam đáp tứ với nam nhân, nàng nói thích hắn, hắn không thèm để ý cũng không tin nổi. Hôm nay quả phụ còn đùa cợt hắn như thế, hắn đối với nàng càng thêm ghét lại càng thêm hận.

bạn đang xem “9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Bởi vì không ngủ được nên càng dễ suy nghĩ linh tinh.

Nàng thích hắn sao?

Hắn vốn không tin. Nhưng buổi trưa thấy nàng chuẩn bị đồ ăn cho hắn, đúng là thật lòng… Tuy hắn không hề chạm vào. Nhưng mà nàng lại trêu đùa với Lâm thiếu gia ở ngay trước mặt hắn, nếu thích hắn thật thì ít nhất cũng nên kiêng kị trước mặt hắn chứ? Còn nữa, nàng bảo buổi tối sẽ mời Lâm Phái Chi tới, thái độ rõ ràng như thế, hoặc là tại nàng quá vô sỉ, hoặc là bởi nàng thật sự không thẹn với lương tâm.

Hắn thật sự không thèm để ý gì tới nữ nhân kia, chỉ có điều hắn thật sự không rõ rốt cuộc nữ nhân này nghĩ cái gì.

Hơn nữa, vừa rồi là Lâm Phái Chi lại ép buộc nàng sao?

Nàng chỉ hô lên một tiếng rồi tắt lịm, là nàng thỏa hiệp hay là tại Lâm Phái Chi đã dùng thủ đoạn gì?

Bỏ đi, cho dù nàng có bị Lâm Phái Chi ức hiếp, đó cũng là do nàng tự làm tự chịu.

Tống Mạch xoay người, xoa bóp trán, chuẩn bị đi ngủ.

Chợt nghe bên ngoài có tiếng người khóc lóc cầu xin, “Lâm Phái Chi, huynh đừng như vậy, nếu huynh, huynh muốn thật vậy chúng ta vào trong phòng đi, đừng ở hậu viện Tống gia. Ta cầu xin huynh, đừng để cho chàng nghe thấy được không? Huynh muốn kích thích, ta, ta đáp ứng huynh ở nơi khác, chỉ cầu xin huynh đừng để cho Tống Mạch nghe thấy được không? Ta thích chàng, ta không muốn để cho chàng nghe thấy ta bị huynh … A!”

Ngay sau đó là hai tiếng bịch, có người nhảy vào trong viện nhà hắn, một người thì rơi xuống chắc chắn, người còn lại tựa như bị ngã, tựa như bị buộc kéo xuống vậy.

Tống Mạch ngồi bật dậy. Nữ nhân chết tiệt, lại còn muốn chơi trò gì đây?

“Á…”

Có người va phải vách tường nhà hắn, tiếng cộp rõ ràng truyền tới, sau đó là tiếng nàng nhỏ giọng khóc lóc cầu xin: “Cầu xin huynh, không cần ở trong này, ưm, không cần, đừng chạm vào ta…Lâm thiếu gia, ngọc bội của huynh thật sự là do ta không cẩn thận làm hỏng, ta, ta có bán nhà cũng sẽ trả cho huynh, cầu xin huynh cho ta thời gian, đừng tới quan phủ báo án… A, huynh, cầu xin huynh đừng như vật… Ta, ta không thích Tống Mạch, ta, ta vẫn luôn thíc chưởng quỹ Trương, huynh dẫn ta tới Trương gia đi, đừng ở chỗ này… Ô ô…”

Đường Hoan một tay che miệng, một tay ra sức giãy dụa, mà bên người nàng, ngoại trừ bóng đêm, cũng chẳng có lấy người thứ hai.

Thang Viên cầm cây gậy ngắn trốn ở cửa phía bắc Tống gia đã sớm bị mấy lời lầm bầm lầu bầu của phu nhân nhà mình dọa đến ngây người. May mà trước đó phu nhân đã ép nàng làm chuyện đủ để khiêu chiến hết nhận thức của nàng rồi, đến khi trong nhà truyền tới tiếng bước chân phẫn nộ của nam nhân, Thang Viên lập tức tập trung tinh thần, tựa sát vào tường, giơ hung khí trong tay lên, chỉ chờ nam nhân kia đi ra là sẽ đập mạnh cho hắn một gậy.

Tống Mạch cũng đi đến thật, không phải là vì cứu quả phụ kia mà bởi vì muốn dạy dỗ Lâm Phái Chi. Hắn mặc kệ lời quả phụ kia nói là thật hay giả, nhưng Lâm Phải Chi đưa người tới nhà hắn, ở dưới mái hiên của hắn, điều này không nghi ngờ gì chính là một loại khiêu khích. Nếu hắn ngay cả việc này còn có thể nhẫn nhịn thì hắn sống uổng phí rồi!

Kéo cửa hậu viện ra, Tống Mạch siết chặt nắm tay đi ra ngoài, đi thẳng về bên phải, ánh mắt lạnh như băng.

Nhưng nơi đó không hề có màn ác nam ức hiếp nữ nhân như dự kiến, chỉ có nàng lõa lồ đứng ở đó. Nhờ ánh đèn lồng treo bên tường mà hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấy hai bầu ngực trắng nõn …

Không kịp nghĩ gì, Tống Mạch đã theo bản năng xoay người.

Sau đầu đột nhiên truyền đến tiếng xé gió, Tống Mạch thầm nghĩ không ổn rồi, lắc mình định trách, nhưng cơn đau nhức từ sau gáy đã đánh úp hắn. Trước khi ngã xuống đất, trước mắt hiện lên hình ảnh, là nàng vừa phủ thêm xiêm y vừa đi tới bên hắn.

Nữ nhân chết tiệt …

Tống Mạch không cam lòng ngã xuống đất.

“Phu nhân …” Thang Viên run rẩy, nàng đã đánh đúng vào vị trí phu nhân dặn, nhưng vạn nhất, vạn nhất nàng đánh chết người thì làm sao bây giờ….

Đường Hoan đã mặc xong xiêm y, nàng ngồi xuống sờ gáy Tống Mạch, xác định không chảy máu thì mới bảo Thang Viên cùng nàng khiêng Tống Mạch tới dưới tán cây hòe bên tường. Dưới tán cây nàng đã sớm cất giấu đệm trải giường và dây thừng. Trải đệm ra, đặt nam nhân đang hôn mê ngồi lên rồi cho hắn dựa vào thân cây, sau đó trước khi cởi áo tháo thắt lưng của hắn, Đường Hoan bảo Thang Viên quay về.

Xung quanh không có một ai, Đường Hoan cười thầm, nhanh chóng cởi sạch quần áo trên người Tống Mạch rồi trói hắn lại. Biết nam nhân này rất khỏe nên Đường Hoan ngoặt hai tay hắn ra sau cây trói lại, cũng trói thêm vài vòng dây thừng quanh lưng hắn, lại dùng một sợi dây thừng khác cuốn chặt hai đùi hắn, thắt lại ở mắt cá chân, cuối cùng còn cột một đầu dây thừng ở thân cây khác. Như vậy tay chân hắn không thể cử động, xem hắn còn dám phản kháng thế nào!

Đương nhiên, hắn sẽ không thể nào phản kháng, nàng sẽ làm cho hắn cam tâm tình nguyện mới được.

Đường Hoan đặt đèn lồng sang một bên, mỉm cười ngồi lên đùi Tống Mạch, nâng cằm hắn lên, cho viên hoàn đan lớn hơn vào trong miệng hắn, tay khéo léo vừa động, nam nhân còn đang hôn mê không thể khống chế nuốt viên hoàn đan xuống.

Cứ uống thuốc không phải là hắn sẽ cam tâm tình nguyện sao. Chỉ chốc lát sau hắn tiến vào, nhất định là rất cam tâm tình nguyện đây.

Đường Hoan tham lam vuốt ve lồng ngực rắn rỏi của hắn.

Nếu Tống đồ tể đã chán ghét Thủy Tiên đến vậy, đã có đường tắt, nàng việc gì phải lãng phí thời gian chiếm lấy tim hắn nữa?

~

Tác giả có lời muốn nói:

“Hoan Hoan: Trong từ điển của ta không hề có hai chữ “thủ thân”, chỉ có “bị buộc thủ thân”…

Tống Mạch: Thế hả? Cứ chờ xem.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Chuyện tình invisible

Chuyện tình invisible

Đôi mắt em ngây thơ, trong trắng, anh làm sao dám nói yêu em... anh sợ sẽ làm vỡ

25-06-2016
Chuyện bạn bè

Chuyện bạn bè

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích

24-06-2016
Em còn yêu anh

Em còn yêu anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Ngọn hải đăng

Ngọn hải đăng

"Đừng bao giờ rời mắt hay buông tay khỏi người mình yêu nhé. Bởi chỉ một tíc tắc

24-06-2016
Một mảnh đời

Một mảnh đời

Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người

27-06-2016