Tưởng rằng che giấu được, nhưng ba mẹ tôi cũng biết chuyện tôi và Gia Tuấn đến tòa án ầm ỹ.
bạn đang xem “36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lần này, thái độ của tôi kiên quyết, nên ba mẹ chỉ im lặng không hề khuyên can tôi.
Cuối cùng, mẹ chồng cũng tìm đến tôi.
Xuất viện lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi gặp lại mẹ chồng. Vừa nhìn thấy bà, tôi lại thấy hồi hộp, tự mình xưng hô mẹ chồng trước, tôi có chút khó khăn xấu hổ, tôi vẫn chào hỏi mẹ chồng: "Mẹ."
Có lẽ là sợ gặp ba mẹ tôi có chút xấu hổ, mẹ chồng đến sân tập thể dục ở gần khu nhà của tôi để chờ.
Hai người chúng tôi ở trên sân thể dục timg một băng ghế dài ngồi xuống.
Biểu hiện không yên lộ ra trên khuôn mặt của mẹ, mẹ ngập ngừng nói với tôi: "Mẹ đã biết hết rồi, ban đầu thì Gia Kỳ nói không đầu không đuôi, chỉ nói là con gặp tai nạn xe nên bị sẩy thai, cũng không nói rõ nguyên nhân, mẹ nhiều lần truy hỏi Gia Tuấn, lúc này mới biết rõ toàn bộ sự việc."
Tôi không lên tiếng.
Giọng nói bất đắc dĩ già nua của mẹ chồng vang lên: "Mẹ thực sự không ngờ rằng, các con sẽ xảy ra chuyện như vây."
Tôi cố nặn ra một nụ cười: "Mẹ, đều đã là quá khứ."
"Con thực sự muốn ly hôn với Gia Tuấn sao?"
Tôi gật đầu.
Mẹ thở dài: "Đinh Đinh, các con kết hôn đã 4 năm rồi, quan hệ giữa con và mẹ cũng vứt sang một bên đi. Nói về con và Gia Tuấn, chẳng lẽ các con không phải là cặp vợ chồng tốt hay sao?"
Tôi lặng lẽ không nói gì.
Mẹ chồng nói tiếp: "Gia Tuấn thực sự đã biết lỗi rồi, nó trải qua mấy ngày nay rất không tốt, ở văn phòng luật sự không còn tinh thần, ở nhà thì ăn ngủ không yên, mẹ lo lắng quá phải đến nhà của các con để chăm sóc cho nó. Con không ở nhà, nó hầu như không làm được gì, tại con không biết tình trạng hiện giờ của nó, bây giờ mỗi ngày đều mơ mơ màng màng, luôn luôn ngẩn người ngơ ngác, tối nào cũng ra nằm ở ghế sô pha, ngủ không ngon giấc. Đinh Đinh, nó biết lỗi rồi, con cho nó một cơ hội đi."
Tôi cúi đầu xuống: "Mẹ, khiến cho mẹ bận tâm rồi. Nhưng đây là chuyện giữa con và Gia Tuấn, để cho chúng con tự giải quyết đi."
Mẹ chồng đột nhiên nắm lấy tay tôi, nắm thật chặt và nói với tôi: "Nhưng con là con dâu của mẹ."
Một câu nói con dâu của mẹ, tôi ngổn ngang cảm xúc, rốt cuộc mẹ cũng thừa nhận tôi là con dâu của mẹ rồi ư? Ôi, trong nháy mắt tâm trạng của tôi đột nhiên nhẹ đi, tôi gượng cười an ủi mẹ: "Yên tâm đi, mẹ, cho dù ly hôn thì con cũng nhận mẹ là mẹ mà."
Thực ra, mẹ cũng không phải là một bà mẹ chồng quá xấu xa, hiện tại buông bỏ mọi thứ, tôi đã hiểu mẹ, cũng đã tha thứ cho mẹ.
Mẹ đau lòng rớt nước mắt: "Năm đó, mẹ và ba của Gia Tuấn cũng không phải là một cặp vợ chồng ân ái, ba của Gia Tuấn thích uống rượu, nhất là khi gặp phải chuyện buồn, uống rượu vào thì đánh mẹ, mắng mẹ, còn đánh cả Gia Tuấn và Gia Kỳ. Biết bao nhiêu lần, mẹ muốn dẫn theo hai đứa con đi khỏi đó, nhưng lại nghĩ đã là vợ chồng nhiều năm như vậy, mẹ mà đi, thì ông ấy biết làm sao? Cuối cùng cũng nhẫn nhịn, nhưng không ngờ ông ấy lại ra đi trước, hiện tại con và Gia Tuấn rõ ràng là không có nhiều vướng mắc như vậy, nhưng tại sao lại nhất định đi đến bước này?"
Cuối cùng, mẹ chồng cũng chịu nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi, đối với vấn đề ly hôn của chúng tôi, đây là lần đầu tiên mẹ chồng đến để khuyên giải tôi, điều này làm cho tôi vô cùng cảm động, tôi tin tưởng rằng mẹ thật sự lo lắng sợ hãi, dù sao trong tư tưởng của người thế hệ trước thì ly hôn không phải là chuyện vẻ vang gì.
Tôi bất đắc dĩ nhìn mẹ, kẻ nhỏ thật sự có lỗi với người lớn, luôn luôn liên lụy người lớn phải canh cánh trong lòng, tôi cũng thấy rất áy náy, mà tôi cũng không còn cách nào khác.
Chương trước | Chương sau