XtGem Forum catalog
36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 178
5 sao 5 / 5 ( 105 đánh giá )

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia - Chương 44 - Rất muốn nhìn em

↓↓
Chúng tôi ở bên ngoài phòng cấp cứu, rốt cuộc bác sĩ đẩy cửa bước ra, thở dài một hơi, người chờ bên ngoài có chúng tôi, thư ký Trần và các quản lý cấp cao đều bước đến vây quanh.


Bác sĩ nói với chúng tôi: "Tình trạng bệnh nhân khá tốt, mất máu khá nhiều, cũng may đưa tới kịp lúc, chúng tôi đã truyền máu cho anh ta, nếu không với thời tiết như vậy, anh ta ở bên ngoài lâu hơn một chút nữa, rất khó cam đoan sẽ không phát sinh những chuyện ngoài ý muốn, anh ta đã hồi phục lại sức khỏe, nếu mọi người muốn thăm anh ta, mời nửa tiếng nữa hãy đến, nhưng phải tuyệt đối giữ im lặng."


Chúng tôi thở phào.


Thư ký Trần Mỹ Kỳ của Bùi Vĩnh Diễm cầm tay tôi: "Đinh Đinh, cảm ơn em, tình huống hôm nay thật nguy cấp, đúng rồi, sao em đi lên núi vậy?"

bạn đang xem “36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi nghẹn lời? Thật ra chỉ là trùng hợp thôi.


Trần Mỹ Kỳ nói với tôi: "Chị nhất định sẽ báo với chủ tịch, chủ tịch sẽ khen thưởng em."


Tôi đành phải liên tục lễ phép từ chối.


Bùi Vĩnh Diễm không có chuyện gì, tôi nhẹ lòng, lặng lẽ rời khỏi hành lang, biết tin tổng giám đốc xảy ra chuyện, các quản lý cấp cao đều đến bệnh viện ngay lập tức, giống như Bảo Ngọc bị đánh trong Hồng Lâu Mộng, người liên quan hay không liên quan đều tập trung đến, người bên ngoài thiết tha muốn bày tỏ sự quan tâm của mình, tại thời điểm thêu hoa trên gấm thế này, sẽ không cần tới nhân vật nhỏ bé như tôi an ủi thêm lời thừa nào nữa.


Tôi thở dài, bước thật nhanh đi ra ngoài.


Ngày hôm sau, khóa huấn luyện kết thúc, tinh thần tôi sảng khoái cùng các đồng nghiệp khác đi về nhà.


Tôi cũng không nói với Gia Tuấn, tôi cứu Bùi Vĩnh Diễm, tôi biết trong tâm lý Gia Tuấn, Bùi Vĩnh Diễm là một tuyến nhạy cảm, cũng giống như trong lòng tôi, Thẩm An Ny là một con giun không an phận, chúng tôi đều né tránh đề tài mẫn cảm này, chỉ sợ làm cả hai không vui, cho nên tôi không đề cập đến chuyện cứu Bùi Vĩnh Diễm.


Nhưng sau khi về nhà, Gia Tuấn thấy trên áo khoác của tôi dính máu, anh vô cùng sửng sốt.


Tôi giải thích với anh: "Khi tham gia hoạt động, có một đồng nghiệp bị té đập đầu."


Gia Tuẫn vẫn đang kinh ngạc: "Chảy nhiều máu như vậy?" Nhưng anh không hỏi thêm nữa, tôi không giải thích, anh cũng không hỏi nhiều.


Ngày hôm sau, tôi đang làm việc, thư ký Trần gọi tôi: "Đinh Đinh, tới văn phòng tổng giám đốc một chuyến, bà Bùi từ Hồng Kông đến đây, bà ấy muốn gặp em."


Bà Bùi? Mẹ của Bùi Vĩnh Diễm?


Tôi nhanh chóng lên lầu.


Mẹ của Bùi Vĩnh Diễm biết con trai gặp tai nạn, ngay lập tức từ Hồng Kông bay đến, thấy con trai bình an vô sự, lúc này mới yên lòng, bà ấy tự đích thân tới công ty gặp tôi.


Sau khi bước vào văn phòng, điều đầu tiên tôi thấy là một quý bà mặc áo lông cừu và đeo mắt kính nâu, tóc nhuộm màu hạt dẻ, da dẻ trắng hồng, trang điểm kỹ lưỡng, cử chỉ rất tao nhã ngồi ở ghế sô pha.


Tôi lễ phép chào bà: "Bác Bùi."


Bà ấy lập tức đứng lên, vội vàng đi tới cầm tay tôi: "Cháu là Đinh Đinh? Là đại ân nhân của nhà họ Bùi."


"Bác quá lời rồi, bác Bùi."


Bà cười ha hả, mặc dù nói tiếng phổ thông, nhưng cũng không thấy gượng gạo, thái độ cũng vô cùng dễ gần.


"Chẳng phải trùng hợp sao? Là ông trời phái cháu đi cứu Vĩnh Diễm, cũng may là cháu xuất hiện, nếu không Vĩnh Diễm nhất định sẽ rất nguy hiểm, không phải cháu là đại ân nhân của họ Bùi hay sao?"


Tôi thật không biết phải làm sao, bà kéo tôi tới ghế sô pha ngồi, thư ký Trần liền mời tôi trà thơm.


Bà Bùi khen: "Cháu vừa nhã nhặn lịch sự lại khá gầy, cõng một người đàn ông như Vĩnh Diễm, chạy một mạch từ trên núi xuống, thật không biết sao cháu lại có sức lực lớn tới vậy."


Tôi chỉ biết vâng vâng dạ dạ.


Bà Bùi hỏi tôi nhiều chuyện, tuổi tác của tôi, đến công ty được bao lâu, chuyên môn là gì, trong nhà có mấy người ...v.v..., đều là chuyện nhà, hình như bà không tìm được đề tài, nhưng giống như nhất định phải lôi kéo làm quen với tôi, tỉ mỉ hỏi chuyện riêng tư của tôi, tôi chỉ lễ phép trả lời bà từng việc một.


Bà Bùi còn nói thêm: "Cháu là một nhân viên tốt, bác sẽ bảo bộ phận nhân sự thăng chức cho cháu."


Tôi vội vàng đáp: "Bác Bùi, bác nói quá lời, việc công và việc tư không thể để lẫn lộn như thế được, đây cũng là lời tổng giám đốc Bùi thường nói."


Bà Bùi thản nhiên cười nói: "Tóm lại, bác sẽ nhớ phần tình nghĩa này của cháu, sẽ không để cháu thiệt thòi."


Thật là kỳ lạ, tuy rằng bà Bùi không kiêu căng, nhưng giọng điệu nói chuyện rất đúng mực và thận trọng, giống như đè bẹp ngữ điệu của tôi, ở trước mặt bà tôi không dám thở mạnh, nhìn bề ngoài bà ấy rất điềm đạm nhưng trên thực tế, bà ấy làm cho người ta cảm thấy rất áp lực.


Cuối cùng tôi lễ phép đi ra ngoài, sau khi đóng cửa lại, tôi thở hắt ra.


Sau khi Bùi Vĩnh Diễm hồi phục thì gọi điện cho tôi.


Ở trong điện thoại tôi đùa anh: "Y tá ở phòng chăm sóc đặc biệt có phải cũng đặc biệt xinh đẹp không?"


Giọng nói của anh cũng đã lấy lại sức sống, nên nói đùa với tôi: "Không xinh, thịt nhão, ngực xệ, răng lung lay, tóc rối bù, hơn nữa tối qua khi tới kiểm tra phòng, anh đang ngủ, thế nhưng cô ta vừa khều anh vừa nói: Anh mau đi lấy đồ ăn đi, không lấy thì cũng bị người khác lấy mất thôi."


Tôi cười ha ha, có thể nói đùa, chứng tỏ đã hồi phục rồi.


Ở bên kia, anh rất xúc động: "Cám ơn em, Đinh Đinh, anh nằm ở đó đã hơn nửa tiếng, toàn thân lạnh buốt, anh không ngừng gọi người, nhưng không ai tới, thiếu chút nữa anh đã nghĩ cứ như vậy ra đi giữa nơi hoang vắng."


"Không được nói bậy, chắc là anh cũng định giải tỏa tinh thần như tôi vậy, khi còn bé tôi té xuống một cái giếng cạn, ở bên trong la hét nửa tiếng cũng không ai để ý tôi, sau đó người nhà tìm được tôi, ném một sợi dây thừng xuống trước, chuẩn bị bám vào sợi dây đi xuống dưới cứu tôi, anh đoán xem tôi nói như thế nào? Tôi nói đừng ném dây không, thuận tiện ném cái chân giò hun khói xuống luôn, tôi sắp chết đói rồi."


Anh ta liên tục thở dài: "Đinh Đinh à, Đinh Đinh, thật sự là em bận rộn trăm việc cũng không quên ăn."


Tôi cười ha hả.


Cười xong, chúng tôi đều xúc động, ai nói không phải là duyên phận chứ?


Anh nhẹ giọng nói: "Thật tốt khi được nghe giọng nói của em."


Nhất thời tim tôi nhảy lên một cái, như để lại một viên đá nhỏ.


Ở bên kia anh thử thăm dò tôi: "Rất muốn gặp em, em có thể tới đây một chuyến được không?"


Trong lòng tôi thịch một cái, vội vàng nói: "Không được, tối nay tôi có hẹn với Gia Tuấn rồi, đến nhà bố mẹ tôi ăn cơm."


Giọng anh nghe như trẻ con đòi kẹo: "Thì trễ một lúc thôi, cũng không được sao?"


Lòng tôi trầm xuống, không được, không được.


Tôi an ủi anh: "Anh Bùi, nghỉ ngơi cho tốt, tất cả mọi người đều mong anh sớm xuất viện, cuối năm nay còn có giải thi đấu tennis cho công nhân viên, nghe nói anh là cao thủ, nhất định đừng để cho chúng tôi thất vọng."


Bên kia anh im lặng, ngừng một chút, rốt cuộc nói: "Anh.. Chỉ là muốn nhìn em một chút, sau khi tỉnh lại thì một đám người vây quanh cản hết tầm nhìn, nhưng trong nhiều người như vậy, anh không thấy em, trong lòng anh rất trống trải."


Tôi nhẹ nhàng nói: "Tôi đang làm việc, phải làm nhân viên tốt, nếu anh thật sự áy náy, tăng lương cho tôi đi."


Ở bên kia anh không trả lời tôi.


Tôi cố ý làm tổn thương anh: "Keo kẹt, bủn xỉn, nhắc tới tăng lương, anh liền im lặng."


Rốt cục anh cũng nở nụ cười.


Tôi dặn dò anh vài câu, sau đó tắt điện thoại.


Sắc trời ảm đảm.


Ngày hôm sau trời sẽ khác thôi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Những cuộn len rối

Những cuộn len rối

Mọi thứ trong cuộc sống như những cuộn len nhiều màu sắc mà ngày qua ngày tôi vẫn

25-06-2016
Tình đơn phương

Tình đơn phương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Gửi tặng em

24-06-2016
Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ

29-06-2016
Sài Gòn, mưa và anh

Sài Gòn, mưa và anh

Ngoài trời lất phất vài hạt mưa rơi thánh thót trên mái tôn đã ngã màu cũ kĩ, mùi

23-06-2016
Me hài ola ngày 28-06-2016

Me hài ola ngày 28-06-2016

Có lẽ những status hài hước mà me ola đả cập nhật chúng ta sẽ không bao giờ quên

28-06-2016
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

23-06-2016