XtGem Forum catalog
36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 178
5 sao 5 / 5 ( 41 đánh giá )

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia - Chương 34 - Ý em là muốn chia tay với anh sao?

↓↓

"Được, cảm ơn anh, tạm biệt."

bạn đang xem “36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Anh ta quay đầu lại: "Em cứ thế mà đi sao?"


Tôi nghĩ đến một việc, tôi muốn trực tiếp đơn giản kết thúc, tôi nói ra hết suy nghĩ của mình: "Còn một việc nữa. Anh Bùi, mối quan hệ cá nhân của tôi và anh cũng chấm dứt từ hôm nay. Về sau chúng ta vẫn có thể là bạn tốt, khi gặp lại nhau, chúng ta có thể cùng tâm sự, trò chuyện cái này cái kia."


Anh ta khựng lại, ngón tay vẫn đang nhẹ nhàng vuốt mấy mảnh giấy kia, mu bàn tay nổi rõ gân xanh.


"Ý em là muốn chia tay với anh sao?"


Tôi gật đầu: "Đúng vậy."


Anh ta cắn môi, nhìn tôi thật lâu, sau đó đứng lên bước về phía tôi: "Không, anh không đồng ý."


Tôi thản nhiên nói: "Chuyện tình cảm không giống như hợp đồng công việc, giữa hai bên thì bên nào cũng có thể tùy lúc mà phá lời hẹn, người này có thể là tôi, cũng có thể là anh."


Anh ta đấm một đấm lên nắm giấy vụn kia, làm cho chúng văng tung tóe.


Tôi quay đầu lại thì anh ta đã bước đến trước mặt tôi, đón nhận ánh mắt của tôi: "Vì sao? Bởi vì quá khứ của anh sao? Em không thể chấp nhận quá khứ của anh sao?"


Tôi ảm đạm nói: "Không phải là tôi không thể chấp nhận quá khứ của anh. Nếu như chuyện kia xảy ra trước khi tôi xuất hiện thì tôi có thể xem nó là quá khứ, nhưng tôi không thể chấp nhận việc anh vừa nói yêu tôi, ngay sau đó khi tôi rời khỏi thì cô gái khác liền xuất hiện trên giường của anh."


Anh ta bị tôi đâm cho một nhát, cả người cứng đờ đứng tại chỗ, không có cách nào trả lời.


Tôi nói rõ ràng mà kiên quyết: "Tạm biệt Vĩnh Diễm."


Tôi xoay đi, bước nhanh ra khỏi văn phòng anh ta.


Vừa ra khỏi văn phòng, mũi tôi cay cay, không kìm được nước mắt.


Khi tôi hoàn toàn muốn mình phải được tự do, thì là lúc thật sự phải lựa chọn từ bỏ, nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy không buông được, vẫn rất đau.


Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt, bước nhanh đến thang máy, vào thang máy rồi, tôi dựa vào trên vách, thở một hơi thật dài.


Rốt cuộc thì cuộc gặp gỡ mới mẻ trong cuộc sống cũng kết thúc, giống như trải qua một chuyến đi đầy mạo hiểm, kích thích. Nhưng khi đã kết thúc rồi thì tất cả đều yên bình trở lại.


Tôi tự nói với mình, cuộc sống của tôi phải bắt đầu khôi phục lại quỹ đạo bình thường, tuy rằng vĩnh viễn sẽ không có cơ hội ăn sung mặc sướng, nhưng mà cuộc sống vững vàng thì sẽ tốt hơn.


Thang may không chuyển động, tôi cúi đầu ngây ngẩn một lúc, cảm thấy hơi nghi ngờ, tôi ngẩng đầu nhìn, thì ra là tôi không ấn nút. Tôi vừa định ấn nút thì đột nhiên cửa thang máy từ từ mở ra.


Giống như đoạn phim quay chậm, tôi nhìn ra bên ngoài thấy Bùi Vĩnh Diễm đang đứng nhìn tôi.


Tôi ngẩng đầu lên, lại chạm phải ánh mắt của anh ta khiến cho tôi chấn động.


Trong mắt anh ta giờ đây không còn sự thâm sâu và quyết đoán nữa mà sâu bên trong đồng tử đen láy kia hiện giờ tràn ngập tình cảm mông lung mơ hồ cùng sự khổ sở.


Anh ta chỉ nhìn tôi, nhẹ nhàng hỏi tôi: "Em thật sự phải đi sao?"


Tôi chấn động, bỗng nhiên tôi giật mình nhớ lại ngày mà anh ta phỏng vấn tôi. Anh ta bước từ văn phòng ra, mỉm cười nhẹ nhàng hỏi tôi: "Cô khỏe không?"


Mắt tôi lạc cả đi, nhìn mấy nút bấm trong thang máy, tôi nỏi: "Nhất định là tôi phải đi. Anh không cần tiễn tôi. Tôi chỉ muốn chân thành nói với anh ba chữ."


Anh ta nhìn tôi.


"Cảm ơn anh."


"Đây là lời nói chân thành của tôi, 'Cảm ơn anh', Vĩnh Diễm, nếu không phải là anh cho tôi cơ hội làm việc ở Phiếm Hoa, vĩnh viễn tôi sẽ không trải qua giai đoạn này. Những gì đã nếm trải khi làm nhân viên ở Phiếm Hoa khiến cho tôi trưởng thành hơn, thật sự cảm ơn anh. Anh luôn luôn không chỉ giúp đỡ tôi trong sự nghiệp mà cả trong phương diện tình cảm. Chính sự quan tâm của anh đã giúp tôi bước qua được quãng thời gian khó khăn kia, cho nên tôi cảm ơn anh."


"Rút lại lời nói của em đi. Anh không cần em biết ơn, anh chỉ cần em nói cho anh biết, vừa rồi chỉ là em nói đùa thôi. Anh biết là em giận anh, chuyện những người yêu nhau giận dỗi là việc bình thường. Anh nhận sai, cho dù em trách anh như thế nào, anh đều chấp nhận, nhưng mà xin em đừng rời xa anh."


"Không, anh lầm rồi, sự tức giận của tôi không phải là giận dỗi, mà là tôi tuyệt đối không thể chấp nhận, không thể nào chấp nhận được."


Trong nháy mắt thang máy đóng lại, anh ta đưa tay ra chắn cửa, hai người chúng tôi cứ nhìn nhau như thế.


Tôi rất kiên quyết, ánh mắt sáng ngời mà anh ta nhìn tôi dần dần cũng tan đi.


"Em muốn anh phải làm gì thì em mới bằng lòng rút lại những lời vừa nói?"


"Tạm biệt."


"Không được đi."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Bản chất

Bản chất

Nhìn thấy một bác Hổ đang ngủ say, bên cạnh bác là một ả Rắn, Thỏ ta mới nghĩ

24-06-2016
Chiếc áo tặng cha

Chiếc áo tặng cha

Thế là ước nguyện mua tặng cha một bộ áo quần mới của tôi không thành. Tôi ân hận

27-06-2016
Có còn hơn không

Có còn hơn không

Người đánh cá quăng chài, kéo lên được chú cá con. Cá van xin được thả ra vì nó

24-06-2016
Bạch Ngọc

Bạch Ngọc

Một người bạn trẻ đã kể tôi nghe câu chuyện này. Chuyện xảy ra với chính anh ta,

24-06-2016
A! Mẹ về!!!

A! Mẹ về!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cả đêm ấy,

27-06-2016