36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 178
5 sao 5 / 5 ( 32 đánh giá )

36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia - Chương 27 - Lật bài tẩy

↓↓
Tôi nói: "Hôm nay bác sĩ Quách mặc áo bác sĩ vào, đẹp hơn so với mặc quần áo bình thường, không thể không nói, bác sĩ đúng là thiên thần áo trắng."


Thực ra, tôi còn có một câu mỉa mai muốn nói, cô là thiên thần áo trắng, nhưng trái lại áo mũ chỉnh tề như vậy, trong đêm tối thật giống với con quỷ áo trắng.


Cô ta không để ý đến tôi, thật quá kiêu căng, vậy mà một chút cũng không sợ.


Tôi ôn hòa nói: "Trước kia không thi đại học, tôi cũng có rất nhiều mơ ước, cũng muốn làm bác sĩ, nhưng không nghĩ tới có một ngày, tôi lại chỉ làmột phụ nữ nội trợ."

bạn đang xem “36 chiêu ly hôn - Thủy Tụ Nhân Gia” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cô ta chỉ tựa vào tủ, nheo mắt nhìn tôi.


Tôi lại xúc động mà nói: "Dù sao giữa mơ ước và hiện thực cũng cách nhau một khoảng cách rất xa."


Cô ta chỉ im lặng lắng nghe.


Tôi nói: "Lúc còn bé, đi ngang qua tủ trưng bày của cửa hàng nhìn thấy quần áo bên trong vô cùng đẹp đẽ, vì vậy đã tận lực quấn lấy mẹ đòi mua,nhưng khi mua xong mặc lên người rồi mới phát hiện thực ra cũng như nhau thôi, quý trọng quá mức cẩn thận, đúng là cái cảm giác khi chưa đạtđược ấy, chiếm được rồi mới phát hiện ra so với quần áo khác cũng khôngcó gì khác biệt."


Cô ta lạnh nhạt nói rằng: "Tôi và cô không giống nhau ở điểm ấy, nếu nhưlà tôi thích, phải nhất định đạt cho bằng được, khi chiếm được rồi tôicũng sẽ quý trọng, bởi vì chỉ có vất vả nỗ lực theo đuổi, sau khi đạtđược rồi mới càng quý giá hơn."


Trong lòng tôi thầm nghĩ, tôi đã mổ xẻ khúc dạo đầu với cô nhiều như vậy,dùng chuyện khác để dẫn dắt cô, tại sao cô lại không chút nào lĩnh hội ra chứ!


Không kiềm chế được tò mò, tôi hỏi cô ta: "Bác sĩ Quách, xin hỏi cô và Gia Tuấn làm sao quen nhau?"


Hình như cô ta nhìn ra được hôm nay tôi đến không phải là muốn xâu xé cô ta, cho nên lòng đề phòng của cô ta giảm xuống.


Cúi đầu, cô ta có chút xúc động: "Gia Tuấn đã cứu mạng tôi, tôi không cách gì báo đáp."


"Đương nhiên là không cần cô báo đáp, lấy thân đền đáp, đó là chuyện thời xưa."


"Nhưng tôi rất muốn báo đáp anh ấy."


Tôi lại không biết làm thế nào: "Bồi thường thịt thì càng không thể lấy."


Cô ta ngẩng đầu: "Tôi đã yêu anh ấy."


Tôi mỉm cười: "Lúc còn nhỏ, tôi đặc biệt thích xem hoàng tử và công chúa,chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, tình tiết trong đồng thoại là như vậy, mộtvị thiếu niên nghèo khổ cứu một bà lão bị mắc kẹt trong một lâu đài,biết được bà lão này bị trúng ma thuật, phải cần đến Hỏa long châu của Phượng Hoàng trên biển mới có thể khôi phục lại nguyên dạng, cho nên vịthiếu niên không ngại cực khổ, trải qua gian nan mới tìm được Hỏa longchâu, làm cho bà lão khôi phục lại dáng dấp tươi trẻ của một công chúa,cuối cùng hai người vui vẻ hạnh phúc sống bên nhau."


Cô ta không lên tiếng.


Tôi xúc động, "Câu chuyện xưa này, chính là Gia Tuấn kể cho tôi nghe, thờigian chúng tôi yêu nhau tuy rằng không tính là quá dài, nhưng những câuchuyện giống như vậy, anh kể không dưới mấy trăm lần, tôi cũng khôngbiết anh lấy từ đâu ra nhiều chuyện xưa như vậy."


Cô ta quay mặt sang chỗ khác.


Một lúc lâu, cô ta nói rằng: "Tôi yêu Gia Tuấn."


Tôi khó hiểu, "Bác sĩ Quách, nghề nghiệp của cô không tệ, dung mạo càng nổi bật, bên cạnh chắc chắn có không ít đàn ông theo đuổi, vì sao cô nhất định phải yêu Gia Tuấn chứ?"


"Không có nguyên nhân gì cả, yêu chính là yêu, nếu như cô nhất định phải hỏi nguyên nhân, tôi xin trả lời rằng, không thể trả lời."


Trong lòng tôi nổi nóng, cắn chặt răng.


Cô ta thở ra một hơi dài dằng dặc: "Tôi biết cô khinh thường quan điểm này của tôi, nhưng tôi vẫn cứ nói, tôi yêu Gia Tuấn, bất luận anh trở thành bộ dạng gì đi nữa, cho dù nghèo xơ xác, tôi cũng nguyện ý chờ đợi anhấy."


Tôi nhẹ giọng hỏi cô ta: "Nếu như cô không chiếm được anh ấy thì sao?"


Cô ta không chịu lùi bước mà nhìn chằm chằm vào tôi: "Tôi tự biết sắp xếp, tôi sẽ không lùi bước, mặc kệ trong trận chiến này ai thắng ai thua,tôi cũng dự định đánh tiếp rồi."


Tôi có hơi bất ngờ, con hồ ly tinh này thực sự quá trắng trợn, cô ta rõ là muốn liều mình đánh cuộc mà!


Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Cô tên là Quách Sắc phải không? Chữ 'Sắc'có nghĩ là hoa tường vi, loài hoa này, có nhiều gai, sức sống ngoan cường, hoa thì có thể chế ra hương liệu, quả thì có thể dùng làm thuốc,có thể nói nó là một trong các loài hoa sử dụng từ phòng khách xuống tới nhà bếp; Tôi tên là Đinh Đinh, đã không có tính cách cao ngạo, còn không có sự quyết đoán thẳng thắng như cô, tôi chỉ có một đặc điểm, đó chính là, cố chấp như một cây đinh, khi tôi đã nhận định được mục tiêu,tôi sẽ đâm vào thật sâu, kiên cố đến cùng, hiện tại cuộc hôn nhân của tôi như vậy, chồng tôi cũng giống như một vật mà tôi muốn cố định, tôi sẽ kiên quyết cố định, sẽ không để nó lệch đi."


Cô ta chỉ hừ lạnh một tiếng.


Thực ra thì tuổi tác của chúng tôi cũng xấp xỉ nhau, ngang tài ngang sức,tôi không cảm thấy mình thua kém cô ta, ngày hôm nay tôi đến đây, chỉ muốn nói cho cô ta biết, tôi sẽ không buông tay khỏi cuộc hôn nhân của mình.


Tôi bình tĩnh nói: "Quách Sắc, hôm nay tôi đến đây, chỉ có một câu muốn nói với cô, tôi yêu Gia Tuấn, tôi không có cách nào ngăn cản, nếu như chồng tôi nhất định phải yêu cô, tôi cũng không có cách nào ngăn cản, thế nhưng, nếu cuộc hôn nhân của chúng tôi chưa đến lúc bế tắc, tôi sẽ cốgắng hết sức để cứu vãn cuộc hôn nhân này, tôi không tham lam đồ của người khác, nhưng đồ của mình tôi cũng không để cho người khác cướp đi."


Cô ta nhìn tôi, hết sức thản nhiên, "Được thôi, vậy thì chúng ta hãy thử xem!"


Hình như giữa chúng tôi không còn gì để nói với nhau nữa rồi.


Cô ta cúi người, hướng về phía tôi làm tư thế tiễn khách, "Không tiễn cô nhé!"


Kéo cửa ra, vô cùng có lễ phép, hệt như tư thế kéo cửa ngày hôm đó của tôi tại văn phòng của Gia Tuấn.


Tôi thở dài một hơi, đi ra ngoài.


Ngày hôm nay tôi không phải đến để đánh nhau, nếu chiêu thứ nhất, chiêu quân tử cũng đã bày ra, đối phương vẫn không chịu lui bước, thì hãy chờ đợi chiêu tiếp theo vậy.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Êm ả lời ru

Êm ả lời ru

Trưa nghe giọng Mẹ, thoáng giật mình vì bên kia đầu dây đã là cái giọng run run của

25-06-2016
Chỉ mới bắt đầu

Chỉ mới bắt đầu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi đồng ý

27-06-2016
Chị

Chị

Sài gòn vào ngày đầu đông, nắng nhạt dần, những cơn mưa bất chợt len lỏi từng góc

23-06-2016
Lòng tốt

Lòng tốt

Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một

30-06-2016

XtGem Forum catalog